SINH CON TRAI ĐƯỢC HAI MƯƠI VẠN, SINH CON GÁI CHỈ ĐƯỢC ĂN CHÁO MUỐI

10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Tịnh tại chỗ, cảm nhận những ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía ,

 

Có kinh ngạc, thương hại, chế nhạo, xem kịch, cô đặt chén xuống nhẹ nhàng vỗ tay.

 

Tiếng vỗ tay giòn tan vang lên trong đại sảnh đang dần yên tĩnh, đặc biệt ch.ói tai và đột ngột,

 

Tất cả đều sang, Hứa Tịnh dậy, nụ nhàn nhạt, ánh mắt lạnh như băng.

 

Cô từng bước từng bước về phía sân khấu nhỏ, ánh mắt của cũng di chuyển theo,

 

Đàm Minh đưa tay kéo cô , nhưng tay mới duỗi nửa chừng cứng đờ.

 

Cao Ngọc Mai sân khấu, thấy Hứa Tịnh đến gần thì trong lòng phát run,

 

vẫn cố gượng lên giọng : “Tịnh Tịnh, lên đây công khai bày tỏ thái độ , để họ hàng yên tâm!”

 

Hứa Tịnh đến bên mép sân khấu nhưng bước lên, xoay đối diện với các vị khách,

 

Lấy điện thoại khỏi túi xách, hoảng vội kết nối với thiết trình chiếu.

 

“Mẹ,” Hứa Tịnh lên tiếng,

 

Giọng truyền qua micro vang khắp trường, rõ ràng mà bình tĩnh, “Những chuyện như phần thưởng, như cục thúc đinh, quả thật là dụng tâm.”

 

Cao Ngọc Mai linh cảm chuyện , lập tức quát lớn: “Hứa Tịnh! Cô gì? Đặt điện thoại xuống!”

 

Hứa Tịnh như thấy, nhẹ nhàng chạm màn hình, màn chiếu lớn xuất hiện hình ảnh.

 

Đó là một đoạn video giám sát, trong nhà bếp, Cao Ngọc Mai lưng về phía camera,

 

Từng thìa từng thìa một, tổng cộng mười hai thìa muối đổ một bát cháo trắng, đó khuấy đều.

 

Bên cạnh khung hình còn hiện lên một dòng chữ vô cùng nổi bật: Ngày thứ mười hai sinh, bát “cháo ở cữ yêu thương” chồng chuẩn cho .

 

Toàn trường im bặt, mở to mắt, thể tin nổi lên màn hình, lên Cao Ngọc Mai sân khấu lúc mặt trắng bệch.

 

Ngay đó, đoạn ghi âm thứ hai phát lên, là giọng chanh chua cay độc của Cao Ngọc Mai:

 

“…sinh một đứa con gái mà còn ?… con gà mái đẻ trứng… ăn uống …”

 

Đoạn thứ ba là bản ghi âm cuộc gọi của Cao Ngọc Mai:

 

“…đại sư cứ yên tâm, nước bùa theo lời ngài, lén pha vài nước nó uống … bùa cầu con…”

 

“Ầm ——!”

 

Giống như một quả b.o.m ném mặt nước vốn yên ả,

 

Toàn bộ sảnh tiệc trong nháy mắt như nổ tung, tiếng kinh hô, tiếng bàn tán, tiếng chỉ trích đan xen thành một mảnh hỗn loạn.

 

“Mười hai thìa muối? Đây rõ ràng là hại c.h.ế.t mà!”

 

“Trời ơi, còn dám cho sản phụ uống nước bùa?”

 

“Bà già lòng quá độc ác !”

 

“Bảo sắc mặt con dâu nhà tệ như …”

 

“Vừa nãy còn giả vờ bà nội hiền từ cơ đấy, phi!”

 

Cao Ngọc Mai sân khấu, run rẩy như chiếc lá trong gió thu, sắc mặt trắng bệch, môi run run chỉ Hứa Tịnh.

 

“Giả! Tất cả đều là giả! Nó giả chứng cứ, vu khống ! Đàm Minh, con quản nó !”

 

Đàm Minh sững tại chỗ như sét đ.á.n.h, ngây dại màn hình, giọng quen thuộc mà lúc độc ác đến tột cùng .

 

Nhìn những ánh mắt kinh ngạc, khinh bỉ, lên án mà họ hàng xung quanh ném về phía ,

 

Anh chỉ cảm thấy trời đất cuồng, hận thể tìm một cái khe đất mà chui xuống.

 

Đàm Lệ và Đàm Hiểu cũng ngây ,

 

Họ ngờ Hứa Tịnh loại chứng cứ , còn dám phát công khai ngay trong tiệc đầy tháng.

 

Hứa Tịnh bên cạnh sân khấu, giống như một thuyết minh bình tĩnh.

 

Đợi đoạn ghi âm phát xong, cô nữa lên tiếng, giọng thông qua micro át cả sự ồn ào của trường:

 

“Các bậc trưởng bối và bạn bè, hôm nay vốn là một ngày vui nhân dịp đầy tháng của con gái .

 

xin để chứng kiến một cảnh tượng khó coi như . những chuyện thể che giấu nổi, cũng nên tiếp tục che giấu nữa.”

 

, ánh mắt như lưỡi d.a.o sắc bén về phía Cao Ngọc Mai đang vững sân khấu:

 

“Mẹ, luôn là vì nhà họ Đàm, vì cháu trai, từng gì với , một con dâu sinh cháu gái cho ?

 

Bát cháo mười hai thìa muối, nước uống pha nước bùa rõ nguồn gốc, còn những lời gièm pha c.h.ử.i rủa ngày đêm ngớt. Đây là cái gọi là ‘’ của ?”

 

“Vừa còn hứa, sinh cháu trai thì mua nhà, cho 200.000 tệ tiền thưởng.

 

hỏi, nếu sinh con gái, chỉ xứng uống cháo cho muối, uống nước pha bùa?

 

Con gái trong mắt , mãi mãi thấp kém hơn khác, xứng dù chỉ một chút yêu thương chân thành từ ?”

 

Những câu chất vấn của cô, từng câu từng câu một rõ ràng và mạnh mẽ, nặng nề gõ trái tim của từng .

 

Không ít là phụ nữ đều lộ vẻ phẫn nộ, liên tục gật đầu.

 

“Còn cái ‘cục thúc đinh’ mà cố tình bố trí nữa,” Hứa Tịnh quét mắt khắp hội trường, ánh mắt lướt qua một vài vật bài trí kín đáo, đó là thứ bạn của Tô Kỳ cho cô , “Rốt cuộc thật lòng tin mấy thứ đó, nhân đó khống chế , ép buộc , thỏa mãn chấp niệm cháu trai, thậm chí tiếc hại cơ thể ?”

 

! Cô bậy!” Cao Ngọc Mai the thé phản bác, nhưng giọng yếu ớt vô lực.

 

bậy , tự khắc sẽ phán đoán.” Hứa Tịnh bà nữa, sang phía các vị khách với thần sắc khác , đặc biệt là những trưởng bối nhà họ Đàm hiểu lý lẽ, “Xin mất hứng của , bữa cơm còn mặt mũi nào để ăn tiếp, và con gái xin phép rời .”

 

Nói xong, cô cúi thật thấp về phía khán đài. Sau đó đến chỗ Đàm Minh đang đờ đẫn, nhẹ nhàng bế lấy đứa con gái dọa từ trong lòng .

 

“Đàm Minh,” cô gương mặt xám xịt thất thần của , nhẹ giọng , “Đây chính là kết quả của việc luôn bắt ‘nhịn một chút’, ‘nhường một chút’.”

 

“Bây giờ, hài lòng ?”

 

Đàm Minh gì đó nhưng thôi, cổ họng như bông nhét kín, sự hổ và hối hận nhấn chìm .

 

Hứa Tịnh thêm gì nữa, bế con gái , giữa những ánh mắt phức tạp của , thẳng lưng, từng bước vững vàng phía cánh cửa lớn của sảnh tiệc.

 

Lúc , điện thoại trong túi xách của cô rung lên, là tin nhắn cô Thẩm Phương gửi đến: “Tịnh Tịnh, căn hộ dọn xong , nước nóng cũng đun sẵn, giường của em bé cũng trải xong , lúc nào cũng thể về nhà.”

 

Nhà, ngôi nhà thật sự của cô và con gái.

 

Bước khỏi cửa xoay của khách sạn, ánh nắng buổi chiều ch.ói mắt, cô híp mắt , hít thật sâu một khí trong lành về phía ánh sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sinh-con-trai-duoc-hai-muoi-van-sinh-con-gai-chi-duoc-an-chao-muoi/10.html.]

 

Đứa con gái trong lòng dường như cảm nhận sự bình tĩnh của , dần dần cũng ngừng .

 

Hứa Tịnh cúi đầu hôn lên khuôn mặt nhỏ còn đẫm nước mắt của con, nhẹ giọng : “Bé ngoan, đừng sợ, đưa con về nhà.”

 

Cửa căn hộ nhẹ nhàng khép , ngăn cách âm vang của vở nháo kịch hoang đường ở khách sạn.

 

Hứa Tịnh dựa lưng cánh cửa,

 

Chậm rãi thở dài một .

 

Đứa con gái trong lòng dường như cảm nhận sự đổi của môi trường,

 

Bất an cựa quậy, phát tiếng rên nho nhỏ.

 

Ánh đèn trong phòng khách ấm vàng,

 

Mẹ cô là Thẩm Phương đang đeo tạp dề từ trong bếp vội vàng bước .

 

Trên mặt bà đầy vẻ lo lắng xót xa,

 

Vội vàng gọi: “Tịnh Tịnh!”

 

bế lấy đứa bé, nhưng khựng tay ,

 

Đưa mắt đ.á.n.h giá khuôn mặt tái nhợt và hình gầy gò đơn bạc của Hứa Tịnh, khóe mắt đỏ hoe.

 

“Về , về

 

Mau xuống nghỉ , canh hầm vẫn luôn giữ ấm.”

 

“Mẹ…” Hứa Tịnh mở miệng,

 

Giọng chút nghẹn .

 

Ở trong khách sạn đối diện với ánh mắt của bao , cô vẫn thể thẳng lưng,

 

Giờ phút mặt , sự kiên cường bắt đầu lung lay.

 

Thẩm Phương vội vàng đón lấy đứa bé nhẹ nhàng vỗ về,

 

Tay còn ôm lấy Hứa Tịnh, đưa cô xuống ghế sofa.

 

“Con đừng , uống chút nước ấm .

 

Trên đường Tô Kỳ gọi điện cho , chuyện đều .”

 

“Con đúng lắm! Cái loại trường hợp đó, cái loại chồng đó, chúng hiếm lạ gì!”

 

Một cốc nước ấm độ đưa tay, ấm từ đầu ngón tay lan dần đến tận đáy lòng.

 

Hứa Tịnh nhấp từng ngụm nước, thuần thục dỗ dành cháu ngoại.

 

Con gái cô nhanh yên tĩnh trong lòng , tò mò đ.á.n.h giá môi trường mới lạ .

 

Phòng khách nhỏ nhưng gọn gàng, bày trí ấm áp, trong khí còn thoang thoảng mùi thức ăn nhẹ.

 

Nơi sự giám sát khiến ngột ngạt, tiếng c.h.ử.i rủa chanh chua, cũng cần lúc nào cũng cảnh giác với ác ý.

 

Đây mới là cảm giác của một ngôi nhà.

 

“Mẹ, vất vả .” Hứa Tịnh đặt cốc nước xuống, chân thành .

 

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, chỉ lo xong chuyện nhà cửa, còn dọn dẹp nơi đấy.

 

“Khách sáo với gì.” Thẩm Phương đặt đứa bé chiếc nôi mới tinh, đắp chăn nhỏ .

 

nắm lấy tay Hứa Tịnh, những tia m.á.u đỏ trong mắt cùng quầng thâm đậm mắt cô, đau lòng vô cùng,

 

“Khoảng thời gian , con gái ngoan của chịu quá nhiều tủi .”

 

“Sau cứ ở đây, chăm sóc con, ba con sống cho . Còn bên phía Đàm Minh… con định xử lý thế nào?”

 

Nhắc đến Đàm Minh, ánh mắt Hứa Tịnh tối một chút, nhưng nhanh bình tĩnh trở : “Mẹ, con tiên cứ yên tĩnh một thời gian, dưỡng cho cơ thể khỏe . Những chuyện khác, hãy .”

 

Thẩm Phương gật đầu, hỏi thêm nữa: “Được, con thế nào thì cứ thế đó, ủng hộ con. Canh chắc cũng xong , múc cho con.”

 

lúc Thẩm Phương bếp, điện thoại trong túi xách của Hứa Tịnh rung lên dữ dội. Trên màn hình, cái tên “Đàm Minh” ngừng nhấp nháy. Ngay đó, âm báo tin nhắn WeChat cũng liên tiếp vang lên, ngoài Đàm Minh , còn cả Đàm Lệ, Đàm Hiểu, thậm chí mấy họ hàng nhà họ Đàm bình thường ít liên lạc.

 

Hứa Tịnh cầm điện thoại lên, chuyển sang chế độ im lặng, đó trực tiếp tắt máy. Thế giới lập tức trở nên yên tĩnh.

 

Lúc bất cứ lời giải thích, trách móc cái gọi là “khuyên hòa” nào nữa. Điều cô cần là nghỉ ngơi, hồi phục và sắp xếp suy nghĩ.

 

Những ngày tiếp theo, Hứa Tịnh chặn bộ liên lạc từ phía nhà họ Đàm.

 

Cô tắt chiếc điện thoại thường dùng, chỉ dùng một chiếc điện thoại cũ khác để liên hệ với , Tô Kỳ và công ty cộng tác.

 

Căn hộ của dì Trương tuy lớn, nhưng ánh sáng vô cùng , bày trí ấm áp và dễ chịu.

 

Thẩm Phương đổi đủ kiểu nấu cho cô những bữa ăn dinh dưỡng, còn giúp cô chăm sóc đứa bé,

 

Khiến cô cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi và dưỡng như một sản phụ bình thường.

 

Cơn đau nơi vết mổ dần dần thuyên giảm, sắc mặt cô cũng dần hồi phục thêm chút huyết sắc.

 

Tô Kỳ đến thăm cô hai , mang tới một đống lớn đồ và bé cùng đồ ăn vặt,

 

Còn đầy tức giận kể “cảnh tượng hoành tráng” đó ở bữa tiệc đầy tháng.

 

“Sau khi , trong khách sạn đúng là náo loạn tung trời!”

 

Tô Kỳ xếp bằng sofa, kể cực kỳ sinh động,

 

“Đám họ hàng đó, đặc biệt là đám phụ nữ, bàn tán về chồng dữ lắm.

 

Có mấy bà cô tính thẳng còn công bằng ngay tại chỗ,

 

Nói chồng quá đáng, căn bản xứng bà nội!

 

Chị chồng Đàm Lệ còn bênh chồng, kết quả chặn họng đến nên lời, mặt xanh mét luôn.

 

Em chồng Đàm Hiểu thì từ đầu đến cuối chỉ trốn sang một bên, đầu cũng dám ngẩng lên.”

 

“Còn Đàm Minh thì ?” Hứa Tịnh ôm con trong lòng, dịu giọng hỏi.

 

Tô Kỳ bĩu môi, : “Anh , còn thể nữa? Đứng đờ như một cái cọc gỗ, kéo từng bàn giải thích với họ hàng, tất cả đều là hiểu lầm, còn hiểu chuyện… hừ, tớ thấy mấy vị trưởng bối đầy thất vọng.”

 

“Sau đó bữa cơm đó chẳng mấy ai ăn cho thoải mái, nhiều họ hàng còn lên hết món lấy cớ rời , những cũng ăn mà chẳng thấy ngon lành gì. Mẹ chồng Hứa Tịnh xem như tự tay xé nát cái mặt nạ ‘ hiền từ’ của , ở trong vòng họ hàng coi như nổi tiếng lớn —— nổi tiếng !”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận