Sau Khi Tái Sinh, Tôi Đưa Bạn Thân Đi Tìm Mẹ

Chương 6

14

 

Sau ngày hôm đó, tôi bắt đầu thường xuyên lui tới biệt thự nhà họ Dung, lấy lý do đến xem Phantom. Phantom chính là tên của con ngựa đen, món quà mà ông nội của Dung Kỳ đã tặng cậu ấy.

 

Phía sau biệt thự nhà họ Dung có một khu rừng, nghe nói ông nội của Dung Kỳ đã mua cả ngọn núi để làm sân cưỡi ngựa, dành riêng cho cháu trai luyện tập hàng ngày.

 

Ôi chao, tôi đúng là đã đến nơi của người giàu rồi.

 

Dung Kỳ tuy còn nhỏ nhưng kỹ năng cưỡi ngựa rất điêu luyện. 

 

Ban đầu, tôi chỉ vì muốn làm Dung thiếu gia vui mà hết lời khen ngợi cậu ấy. 

 

Nhưng sau khi nhìn thấy dáng vẻ uy phong lẫm liệt của cậu ấy khi phi ngựa, tôi lập tức bị hớp hồn.

 

Ôi trời, đẹp trai quá.

 

Kể từ đó, tôi trở thành một fan cuồng nhỏ của Dung Kỳ, suốt ngày nói: "Anh thật đẹp trai, có thể dạy em không?”

 

"Khi nào em mới cao hơn để học cưỡi ngựa với anh đây?”

 

 "Dung thiếu gia, xin anh đó, dạy em đi mà."

 

Sau khi nài nỉ gần nửa tháng, cuối cùng cậu ấy cũng đồng ý.

 

Lục Sênh Sênh nghe tin Dung Kỳ đồng ý dạy tôi cưỡi ngựa, liền hết sức khâm phục tôi: "Wow, Nhất Nặc, cậu thật giỏi! "

 

“Bố tớ bảo Dung Kỳ tính tình rất kỳ quặc và kiêu ngạo, nhất là với con ngựa Phantom, người khác chỉ cần chạm vào là cậu ta đã nổi giận rồi. Thế mà cậu lại có thể khiến cậu ta dạy cậu cưỡi ngựa, thật lợi hại, cậu làm thế nào vậy?"

 

Tôi không hiểu lắm: "Cậu ta kỳ quặc lắm sao? Mình thấy cũng bình thường mà."

 

"Ừ, bố tớ kể trước đây anh hai tớ vô tình va vào con ngựa đó, Dung Kỳ suýt nữa đã đánh nhau với anh ấy, nên tớ mới thắc mắc cậu làm thế nào."

 

"Thực ra cũng không có gì to tát."

 

Tôi kể sơ qua với cô ấy chuyện trước đây tôi đã lừa Dung Kỳ thế nào.

 

Nghe xong, Lục Sênh Sênh trợn tròn mắt: "Cậu nói với cậu ta rằng cậu sợ chó sao? Hồi ở cô nhi viện, có một đứa trẻ bắt nạt tớ, nó thả chó cắn bọn mình, lúc đó tớ thấy cậu còn dữ hơn cả con chó."

 

"Với lại, khi nào cậu đi ăn xin với bà ngoại? Cậu không phải bị bỏ rơi trước cửa cô nhi viện từ khi mới sinh sao?"

 

Tôi chớp mắt: "Đúng rồi, vì vậy nên tớ mới lừa cậu ta mà."

 

Lục Sênh Sênh trầm trồ: "Cậu đúng là tài giỏi thật."

 

15

 

Không lâu sau, ba anh em Lục Tinh Di cuối cùng cũng kết thúc trại hè và trở về nhà.

 

Lục Tinh Nhu vui mừng khôn xiết, kéo Lục phu nhân kể đủ thứ chuyện thú vị trong chuyến đi, tiếng cười sảng khoái của cô ấy vang lên khắp phòng khách.

 

Lục Tinh Di mang về cho tôi một món quà, đó là một mô hình ngôi nhà DIY cần tự lắp ráp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận