Sau Khi Tái Sinh, Tôi Đưa Bạn Thân Đi Tìm Mẹ
Chương 16
Sáng sớm đã có liên tiếp những điều tốt lành xảy ra, tôi cảm thấy tinh thần phấn chấn, cả ngày vui vẻ không ngừng.
Khi tan làm, tôi nhận được tin nhắn từ đối tượng xem mắt, anh ta hỏi tôi có rảnh không, dường như muốn mời tôi ăn tối.
Người này là do trưởng phòng của tôi giới thiệu, lớn hơn tôi ba tuổi, làm việc tại một trong bốn ngân hàng lớn, là người địa phương, cao 1m76, ngoại hình cũng không tệ, cha mẹ làm kinh doanh hải sản.
Anh ta rất hài lòng về tôi, và tôi cũng khá ưng ý anh ta.
Hiện tại chúng tôi đang trong giai đoạn tìm hiểu.
Vì vậy tôi nhanh chóng trả lời: "Tôi rảnh."
Vừa hẹn xong địa điểm nhà hàng, thì Dung Kỳ gọi điện đến.
Thật không may, cậu ấy cũng muốn mời tôi ăn tối.
Tôi hơi ngại ngùng: "Hôm nay có lẽ không được rồi, để hôm khác nhé? Tớ vừa mới hẹn với người khác."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi đáp: "Được thôi."
34
Sau khi ăn tối với đối tượng xem mắt xong, đã gần 8 giờ tối, anh ta rất lịch sự đề nghị đưa tôi về nhà.
Tôi không dám nói địa chỉ của nhà họ Lục, sợ anh ta sẽ hiểu lầm, nên khi còn cách khu nhà vài trăm mét, tôi chủ động yêu cầu xuống xe, nói rằng chỗ tôi ở khá xa, xe không tiện đi vào.
Chia tay với anh ta xong, tôi bắt đầu đi bộ về.
Một chiếc Bentley màu đen lướt qua tôi, tốc độ chậm dần và cuối cùng dừng lại.
Cửa sổ xe từ từ hạ xuống. Tôi nhanh chân tiến lại gần, mỉm cười: "Trùng hợp quá."
Rồi mở cửa xe, ngồi vào ghế sau. Dung Kỳ liếc nhìn tôi, hỏi: "Ai vừa đưa cậu về thế?"
"À, một người bạn."
"Cậu ăn tối với anh ta?"
"Ừm."
"Tại sao không để anh ta đưa cậu vào tận nơi?"
"Thôi, không quen thân lắm."
Cậu ấy ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua tôi, giọng điệu lạnh lùng: "Không quen thân, mà cậu lại ăn tối với anh ta?"
Tôi ngập ngừng: "Thì là đối tượng xem mắt mà, mới gặp được hai lần, anh ta nhất quyết đòi đưa tớ về, tớ không tiện từ chối, nên mới để anh ta đưa đến đây."
Dung Kỳ nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt đen nhánh, lạnh lẽo một cách khó hiểu. Đột nhiên cậu ấy cười lạnh: "Xem mắt? Lục Nhất Nặc, cậu giỏi lắm."
Tôi không biết mình đã làm gì khiến cậu ấy phật lòng. Có lẽ vì tôi không đồng ý đi ăn tối với cậu ta.
May mà xe đã nhanh chóng đến trước cổng biệt thự nhà họ Lục.
Tôi chào tạm biệt chú Trương, đang định xuống xe thì trước mặt bất ngờ xuất hiện một hộp quà rất tinh xảo.
Tôi ngạc nhiên nhìn Dung Kỳ: "Đây là gì?"
Giọng cậu ấy vẫn không được tốt lắm: "Hôm nay chẳng phải sinh nhật cậu sao?"
Hóa ra là vậy. Lúc này tôi mới hiểu ra cậu ấy hôm nay hẹn tôi ăn tối là để mừng sinh nhật tôi.