Sau Khi Tái Sinh, Tôi Đưa Bạn Thân Đi Tìm Mẹ

Chương 10

22

 

Hơn hai mươi phút sau, quản gia Lưu chạy ra sân sau báo cáo: "Thiếu gia, tiểu thư Tinh Nhu đến rồi."

 

Dung Kỳ lạnh lùng liếc nhìn tôi, không nói gì.

 

Tôi rắc hành lên miếng cá chình vừa nướng, rồi đặt lên bàn ăn.

 

Ngay lập tức, mùi thơm tỏa ra khắp nơi.

 

Xong xuôi, tôi tháo găng tay, thăm dò hỏi: "Ờ, cũng muộn rồi, hay là tớ về trước nhé."

 

Dung Kỳ ngẩng lên từ màn hình điện thoại, giọng không lộ cảm xúc: "Vui lắm à? Lục Nhất Nặc."

 

Gì cơ?

 

Tôi không hiểu ý cậu ấy.

 

"Về rồi tìm Lục Tinh Miên, rồi chụp ảnh đăng lên mạng để khiến Lục Tinh Nhu tức giận?” 

 

"Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa bao giờ chán trò này nhỉ.” 

 

"Cậu nghĩ tôi là người dễ dãi vậy sao?”

 

"Hay là cậu nghĩ rằng tôi, Dung Kỳ này, chỉ là một phần trong trò chơi của ba người các cậu?"

 

Cậu ấy... làm sao mà biết được?

 

Mặt tôi lập tức nóng bừng, cảm giác như có lửa đốt.

 

Thật là xấu hổ.

 

Giờ làm sao để biện minh đây?

 

"Cậu... cậu đang nói gì thế? Tớ không hiểu."

 

Dung Kỳ nhìn thẳng vào tôi: "Lục Nhất Nặc, cậu biết tôi ghét nhất điều gì không?"

 

Tất nhiên tôi biết, cậu ấy ghét nhất việc bị người khác lừa gạt.

 

Nhưng lúc này, dù có c.h.ế.t tôi cũng không thể thừa nhận hành động của mình, chỉ có thể tiếp tục giả vờ: "Tớ thật sự không biết cậu đang nói gì."

 

Nếu lúc trước, tôi chỉ mơ hồ nhận ra Dung Kỳ đang tức giận, thì bây giờ, tôi đã rõ ràng thấy sự giận dữ lan rộng trong đôi mắt cậu ấy.

 

Xong rồi, có vẻ như mình đã làm sai.

 

Lẽ ra lúc nãy nên thừa nhận mới đúng.

 

"Tôi buồn ngủ rồi, cậu về đi. Chú Lưu, từ hôm nay trở đi, bất cứ ai trong nhà họ Lục đến đây, đều đuổi về hết."

 

"..."

 

23

 

Tôi bị quản gia Lưu đuổi ra ngoài. Đứng bên ngoài cổng cùng với tôi còn có Lục Tinh Nhu.

 

Cô ấy nhíu mày chất vấn quản gia Lưu: "Tại sao không gặp tôi? "Lục Nhất Nặc, có phải cậu đã chọc giận Dung Kỳ không?"

 

Tôi không nói gì.

 

Nhìn tôi cúi đầu ủ rũ, cô ta bỗng nhiên vui vẻ, vẻ mặt đắc ý: "Thật hiếm thấy, Lục Nhất Nặc mà cũng bị Dung thiếu gia đuổi ra ngoài. Tôi cứ tưởng cậu ta thích cậu lắm cơ, hóa ra cũng chỉ đến thế thôi."

 

Nói xong, cô ta vừa ngân nga vừa bỏ đi.

 

Mấy ngày liền sau đó, Dung Kỳ không hề để ý đến tôi.

 

Điện thoại không nghe, tin nhắn cũng không trả lời.

 

Tôi không cam lòng, tiếp tục gọi, nhưng cuối cùng bị cậu ấy chặn số.

 

Không còn cách nào khác, tôi đành đến tận nhà để chờ gặp.

 

Quản gia Lưu thở dài nhìn tôi: "Nhất Nặc, về đi, thiếu gia sẽ không gặp cháu đâu."

 

Từ nhỏ đến lớn, Dung Kỳ chưa bao giờ giận tôi lâu như vậy.

 

Xem ra lần này cậu ấy thực sự tức giận rồi.

 

24

 

Bị Dung Kỳ chặn liên lạc suốt hai tuần, tôi ở nhà buồn bã, không muốn ăn uống, than thở mãi.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận