Sau Khi Tái Sinh, Tôi Đưa Bạn Thân Đi Tìm Mẹ
Chương 4
11
Thanh mai trúc mã của Lục Tinh Nhu tên là Dung Kỳ.
Cậu bé này nhỏ tuổi nhưng đã sở hữu đôi môi đỏ hồng, hàm răng trắng sáng, lông mày sắc như kiếm và đôi mắt sáng như sao, đẹp như một cậu thiếu gia bước ra từ truyện tranh.
Phải thừa nhận rằng, Lục Tinh Nhu có gu khá là nhất quán.
Cô ta chỉ thích những chàng công tử nhà giàu, đẹp trai và khí chất vượt trội.
Dung Kỳ là một ví dụ như vậy. Lục Tinh Miên cũng vậy.
Lúc này, cậu bé kiêu ngạo và đẹp trai đó đang đứng bên kia tường vườn, nhìn tôi với ánh mắt đầy cảnh giác:
"Các cậu là ai?"
Tôi vội vàng nở một nụ cười vô cùng nịnh nọt: "Chúng tôi là hàng xóm của cậu, ở gần đây thôi. Tôi là Lục Nhất Nặc, còn đây là Lục Sênh Sênh."
Cậu chủ nhỏ hơi nhướng mày: "Các cậu là gì của Lục Tinh Di?"
Tôi nhanh chóng trả lời: "Là em gái, nhưng Sênh Sênh là em ruột, còn tôi thì không."
Dung Kỳ yên lặng nhìn chúng tôi một lúc: "Lục Tinh Nhu đâu?"
"Cậu nói Tinh Nhu à? Cô ấy đã đi trại hè Bắc Âu cùng anh cả và anh hai của tôi rồi, nghe nói sẽ đi một tháng."
Nghe tôi nói xong, sắc mặt cậu chủ nhỏ liền tối sầm lại, lạnh lùng đáp: "Các cậu đi đi."
Ồ, có vẻ như cặp thanh mai trúc mã này đang giận nhau. Lúc này mà không tận dụng cơ hội thì còn chờ đến khi nào?
"Này, tôi vừa thấy trong sân nhà cậu có một con ngựa đen rất đẹp, nó thuộc giống gì vậy? Cậu biết cưỡi không?"
"Cậu là ai? Tại sao tôi phải nói với cậu? Đừng đứng đây làm phiền tôi."
"..."
Lục Sênh Sênh có vẻ bị chọc giận, quay lưng lại mà phàn nàn: "Cậu ta có lịch sự không vậy, thật quá đáng!"
Tôi lại hiểu chuyện hơn: "Trẻ con nhà giàu và đẹp trai đều như vậy cả."
"Cậu ta đẹp chỗ nào chứ, so với anh hai tớ thì kém xa."
Ồ, không thể nào.
Kiếp trước cậu còn thích cậu ta mà.
Lục Sênh Sênh quay đầu lại, tò mò hỏi: "Tiểu Nặc, sao cậu lại nhìn tớ như vậy?"
Tôi lắc đầu, cảm thấy hài lòng.
Lục Sênh Sênh trong kiếp này đã tiến bộ rõ rệt, không còn là "thánh mê trai đẹp" như kiếp trước nữa.
"Không có gì đâu, tớ chỉ thấy cậu xinh đẹp thôi."
12
Ngày hôm sau, tôi tiếp tục kéo Lục Sênh Sênh đến quanh quẩn trước biệt thự của Dung gia.
Về điều này, cô ấy tỏ ra vô cùng khó hiểu: "Tiểu Nặc, cậu không phải là thích cậu Dung Kỳ đó rồi chứ? Nếu không thì tại sao ngày nào cậu cũng kéo tớ đi xem cậu ta?"