Sau Khi Tái Sinh, Tôi Đưa Bạn Thân Đi Tìm Mẹ
Chương 24
Nhưng cảnh tượng lửa bùng lên nhanh chóng như tưởng tượng lại không xảy ra. Ngọn lửa ban đầu chỉ bùng lên một chút, sau đó ngày càng nhỏ dần, cuối cùng thì tắt hẳn.
Lục Tinh Nhu bàng hoàng.
Cô ta nhìn chằm chằm, biểu hiện như muốn phát điên, quay sang nhìn Vương Tiểu Huệ:
"Mẹ đã làm gì?"
Bà ta cũng ngạc nhiên không kém:
"Mẹ… mẹ không làm gì cả."
Lục Tinh Nhu điên cuồng lắc đầu:
"Không thể nào, không thể nào."
Đến khi cô ta nhận ra sự bình tĩnh của tôi, cô ta mới từ từ hiểu ra.
"Lục Nhất Nặc, là cô đã làm ư."
Tôi nhìn cô ta, không đáp.
"Hahaha, đúng là cô." Lục Tinh Nhu cười như điên, "Nói xem, cô đã làm gì?"
"Cô còn nhớ lúc cô dùng điện thoại của tôi nhắn tin cho Dung Kỳ không? Tại sao tôi lại đến khách sạn ngay lập tức?"
Mặt cô ta tái xanh: "Cô đã cho người theo dõi tôi sao?"
Tôi gật đầu thừa nhận:
"Đúng vậy, suốt tháng này tôi biết rõ hành tung của cô, cả lúc cô đến đây. Cái thùng đó ngoài lớp xăng bên trên cùng, còn lại đều là nước. Lục Tinh Nhu, bây giờ cô dừng lại vẫn còn kịp."
Đồng tử cô ta co rút lại, thần sắc điên cuồng và dữ tợn:
"Lục Nhất Nặc, cô phải chết."
Chỉ trong chớp mắt, chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.
Khi Lục Tinh Nhu lao tới, cô ta vô tình đạp phải nước trên sàn, khiến chân trượt. Cô ta mất thăng bằng, cơ thể ngã nghiêng về phía trước.
Vừa mới đứng vững, chưa kịp thở phào, cơ thể cô ta lại đổ về phía trước do quán tính.
Sau đó, cô ta mở to mắt nhìn mình rơi qua lan can cao ngang người, thẳng xuống dưới.
"Rầm" một tiếng lớn.
Tiếng thủy tinh vỡ vụn.
Tôi sững sờ nhìn xuống.
Chiếc bàn kính ở tầng một bị vỡ thành nhiều mảnh. Một mảnh kính sắc nhọn cắt qua cổ Lục Tinh Nhu, m.á.u tuôn ra xối xả, nhanh chóng nhuộm đỏ sàn nhà.
Vương Tiểu Huệ sợ hãi che mặt, tiếng hét của bà ta vang vọng xé tan màn đêm.
47
Lục Tinh Nhu đã chết.
Mảnh kính đã cắt vào động mạch chủ ở cổ, khiến cô ta tử vong ngay tại chỗ, không thể cứu chữa kịp thời. Khi bác sĩ thông báo tin này, tôi vẫn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Lục Sênh Sênh và tôi đều ngẩn ngơ, mất một lúc lâu mới có thể tỉnh táo lại. Dù những năm qua chúng tôi luôn không hòa hợp, nhưng dù sao cũng đã cùng nhau lớn lên.
Chứng kiến cái c.h.ế.t của cô ấy đột ngột như vậy, quả thật rất khó chấp nhận.
Lục phu nhân và Lục tiên sinh nhanh chóng đến, Lục Tinh Di và Lục Tinh Miên cũng có mặt. Mọi người đều im lặng, không nói một lời.
Vương Tiểu Huệ khóc đến ngất đi nhiều lần, nhưng cuối cùng cũng không thoát khỏi số phận bị cảnh sát bắt giữ.