Sau Khi Tái Sinh, Tôi Đưa Bạn Thân Đi Tìm Mẹ

Chương 14

Anh ấy lo tôi không quen ở ký túc xá trường học nên đặc biệt chuyển cho tôi một khoản tiền khổng lồ để thuê nhà.

 

Thực sự là một khoản tiền khổng lồ.

 

Đủ để tôi thuê một căn hộ rộng rãi gần trường, và còn trả theo năm nữa.

 

Phải nói rằng, Lục Tinh Miên thật sự rất hào phóng.

 

Khi nhập học, anh ấy còn tặng tôi một phong bao lì xì lớn mà đến giờ tôi vẫn chưa động đến.

 

"Không cần đâu, anh hai, em không ở ký túc xá trường, em ở ngoài với bạn."

 

Tôi vừa gửi tin nhắn thoại đi thì vài giây sau, video call đã đến.

 

Tôi nhấc máy.

 

Trên màn hình hiện lên khuôn mặt đẹp như ngọc, đôi mắt sáng như sao.

 

"Anh hai."

 

Tôi cười tươi rói.

 

"Em đang ở với ai?" Lục Tinh Miên hỏi nghiêm túc.

 

"Với... với bạn, sao thế ạ?"

 

"Nam hay nữ?"

 

Tôi ngập ngừng: "Nữ ạ."

 

Lục Tinh Miên cười lạnh: "Giỏi nhỉ, Lục Nhất Nặc, bây giờ em còn biết nói dối nữa."

 

Tôi xoa xoa trán đầy lúng túng, chỉ còn cách thừa nhận thật thà: "Được rồi, là Dung Kỳ. Dì Dung mua nhà cho cậu ấy ở đây, dù sao cũng còn phòng trống, nên em ở đây."

 

"Tại sao phải ở cùng cậu ấy? Dọn ra ngoài đi, thuê nhà mới, hoặc để anh mua cho em một căn."

 

Có cần phải làm quá lên như vậy không.

 

"Không cần đâu, em thấy ở đây rất tốt, hơn nữa chú Trương, dì Hứa, dì Tống đều ở đây, ăn uống cũng tiện."

 

"Em không biết thuê người giúp việc giờ sao, để anh chuyển tiền cho."

 

"…"

 

Tôi không biết nói gì nữa.

 

"Nhưng ở một mình không vui mà."

 

Lục Tinh Miên nhíu mày, ánh mắt trầm lạnh như chứa đựng những cảm xúc khó đoán, không nói ngay.

 

Chết thật.

 

Không biết có phải tôi đã làm anh ấy giận rồi không.

 

Tôi chỉ còn cách thỏa hiệp: "Hay là để vài ngày nữa em đi tìm nhà xem sao?"

 

Lúc này anh ấy mới gật đầu nhẹ, giọng nói dịu dàng: "Được, không cần lo về giá cả, cứ chọn căn nào rộng rãi, an ninh tốt, trang trí theo phong cách em thích."

 

"Vâng, em biết rồi."

 

Vừa cúp máy, tôi nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang.

 

Quay đầu lại nhìn, hóa ra là Dung Kỳ.

 

"Cậu nói chuyện với ai vậy?" Cậu ấy hỏi tôi.

 

"Ồ, với anh hai của tớ."

 

"Nói chuyện gì vậy?"

 

Tôi thở dài, lắc đầu: "Không có gì, có lẽ tớ không ở đây lâu được đâu?"

 

Thiếu gia Dung ngồi xuống ghế sofa, thản nhiên hỏi: "Tại sao?"

 

"Có lẽ là sợ tớ gây phiền phức cho cậu, anh ấy bảo tớ tự tìm chỗ khác để ở."

 

Cậu ấy mỉm cười nhạt, vẻ mặt lười biếng: "Làm sao đây, ai đó đã ký hợp đồng rồi, bốn năm đại học đều phải ở đây pha trà, rót nước, lấy bưu kiện, tưới cây nhổ cỏ cho tôi, giờ muốn đi, e rằng không dễ đâu."

 

Hả?

 

Tôi đứng ngơ ngác.

 

"Hợp đồng gì cơ?"

 

Dung Kỳ khẽ cười, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, như một con cáo xảo quyệt.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận