Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 38 Nhiệm Vụ Trọng Tâm
Ánh mắt tất cả mọi người trong sân đều sáng lên. Không ít người hô hấp trở nên dồn dập.
Mặc dù nghe qua hai chữ trọng tâm có thể thấy được độ khó của nhiệm vụ này không hề thấp, nhưng không một ai tỏ vẻ e ngại. Ngược lại, mỗi người đều tỏ vẻ hưng phấn và quyết tâm trên mặt, mong muốn dựa vào nhiệm vụ này một bước lên trời.
Thấy biểu hiện của mọi người, Hàn Thư Dao hài lòng nói tiếp.
“Nhiệm vụ của mỗi người là không giống nhau. Độ khó của nhiệm vụ sẽ dựa theo thứ hạng của các ngươi trên đại hội tân sinh mà phân bố. Có nghĩa là người đứng đầu sẽ nhận nhiệm vụ khó nhất, cứ thế giảm dần. Đến người xếp hạng thứ 50 sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Đương nhiên, những nhiệm vụ này so với các nhiệm vụ cho Tụ Nguyên cảnh khác ở nhiệm vụ điện thì vẫn không cùng một cấp bậc.”
Nàng dừng lại một lúc, quan sát biểu hiện của mọi người rồi tiếp tục.
“Các ngươi có quyền từ bỏ nhiệm vụ này nếu cảm thấy bất lực. Nhưng nếu các ngươi từ bỏ hoặc không hoàn thành nhiệm vụ, ngoài việc không được nhận thêm bất cứ điểm thành tích nào, các ngươi còn phải nộp thêm một phần điểm thành tích khả dụng của mình như là phí qua môn.”
Tất cả mọi người lại trầm tư. Sau khi nghe Hàn Thư Dao nói về độ khó của loại nhiệm vụ này, vẻ hung phấn trên mặt của đa số người đã từ từ biến mất. Thay vào đó hầu hết là sự ngưng trọng, xoắn xuýt.
Để tránh mọi người sa sút tinh thần, Hàn Thư Dao lại nói tiếp.
“Các ngươi không cần quá lo lắng. Nhiệm vụ này, các ngươi có thể tìm kiếm sự giúp đỡ, không giới hạn cấp bậc. Ngoài ra, trừ phần thưởng là điểm thành tích, khi hoàn thành nhiệm vụ các ngươi sẽ có được một phần thưởng đặc biệt khác, tùy theo nhiệm vụ của mỗi người.”
Nghe vậy, ánh mắt của một số người sáng lên. Có người nghĩ đến dùng tài sản nhờ người làm giúp, có người nghĩ vận dụng thế lực gia tộc, có người nghĩ lập tổ đội,.… Mỗi người đều có tính toán cho riêng mình,
Vân Mộng quay sang nhìn mọi người đưa ra đề nghị.
“Nhiệm vụ của mấy người chúng ta khả năng rất cao sẽ đụng độ Hóa Khí Cảnh. Ta nghĩ chúng ta nên hợp tác hỗ trợ lẫn nhau. Như vậy tỉ lệ thành công sẽ cao hơn.”
Dương Tiêu Linh đồng tình nói.
“Ta thấy như vậy rất hợp lý. Mấy người chúng ta hợp lực thì Hóa Khí cảnh bình thường cũng chưa chắc là đối thủ.”
Phong Viêm cũng gật đầu.
“Hợp tác là một phương án rất tốt. Nhưng hợp tác như thế nào, chia điểm ra sao thì cũng là một vấn đề. Nếu muốn hợp tác thuận lợi thì chúng ta nên thảo luận vấn đề này trước thì tốt hơn.”
Lý Nguyên nghe xong liền tỏ vẻ đồng ý.
“Phong Viêm nói rất đúng. Chúng ta nên thảo luận việc phân chia thành quả rõ ràng khi đưa ra quyết định hợp tác. Nhưng hiện tại chũng ta chưa biết rõ chi tiết về nhiệm vụ của mỗi người nên rất khó thảo luận việc này. Nên đợi Hàn sư tỷ công bố nhiệm vụ trước thì tốt hơn.”
Như biết được chờ đợi mọi người, Hàn Thư Dao lúc này cũng liền phất tay.
Từng chiếc lệnh bài từ tay nàng bay ra, chuẩn xác rơi đến trước mặt của từng người trên sân. Mỗi một chiếc lệnh bài lại hiện lên một màn sáng miêu tả các nhiệm vụ khác nhau.
Khi thấy tất cả lệnh bài đã được phát xong, Hàn Thư Dao lớn giọng tuyên bố.
“Nhiệm vụ của ta hôm nay chỉ có như vậy. Nếu các ngươi có điểm nào thắc mắc có thể tới tìm ta hỏi thêm. Đương nhiên là sẽ tốn thêm điểm thành tích. Còn bây giờ, tất cả hãy xem qua nhiệm vụ của mình đi.”
Lý Nguyên chăm chú nhìn vào màn sáng hiện lên ở trước mặt mình. Từng dòng chữ hiện lên rõ rang.
Nhiệm vụ trọng tâm: Thu nhận cống phẩm.
Yêu cầu: Tiến đến Huyết Kiếm Môn, tông môn phụ thuộc của học viện, thu nhận tài nguyên cống phẩm năm nay.
Chú thích: Huyết Kiếm Môn là tứ tinh thế lực tọa lạc tại lân cận Hổ Khâu Kiếm Trì. Đây là khu vực hỗn loạn nơi người người tiến đến truy tìm di tích, tầm bảo. Cũng là nơi cướp đường hoành hành. Trong đó không thiếu Hóa Khí Cảnh, thậm chí có cả Ngưng Hình Cảnh tham gia cướp bóc. Cần hết sức cẩn thận.
Thời hạn: 3 tháng.
Phần thưởng: 20000 điểm thành tích, một khối Huyết Sát Ngọc cùng một mảnh Vân Dương Diệp.
Trên mặt Lý Nguyên dần hiện lên vẻ ngưng trọng.
Nhiệm vụ này không thể dùng từ khó để hình dung. Để hắn, một Tụ Nguyên Cảnh đi lấy đồ ở một nơi cướp đường Hóa Khí Cảnh hoành hành, thậm chí có cả Ngưng Hình. Độ khó này gần như là cấp độ địa ngục.
Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng không phải là không thể thực hiện. Dù sao đây là nhiệm vụ thu thập tài nguyên mà không yêu cầu Lý Nguyên phải chạm mặt trực tiếp với những người này. Chỉ cần hắn có thể cẩn thận né tránh không để bị phát hiện thì có thể không cần chiến đấu. Hơn nữa thời hạn nhiệm vụ cũng khá dài, lên đến ba tháng. Trong khoảng thời gian này hắn cũng có thể tìm cách gia tăng thực lực của mình.
Phần thưởng của nhiệm vụ này cũng cực kỳ hấp dẫn. Không nói đến số điểm thành tích cực lớn lên đến 20000 điểm, chỉ riêng hai vật phẩm Huyết Sát Ngọc và Vân Dương Diệp đã khiến Lý Nguyên cực độ phấn khích. Hắn từng thấy hai vật phẩm này trong Tàng Bảo Lâu. Cả hai đều là tam phẩm cấp bậc. Trong đó Huyết Sát Ngọc dùng sát khí rèn luyện linh lực, huyết khí bồi bổ cơ thể, là tài nguyên luyện thể tuyệt hảo. Vân Dương Diệp thì là một tài nguyên tu hồn cực kỳ hiếm thấy.
Hai thứ trên dù là Hóa Khí Cảnh cũng phải thèm thuồng, cực kỳ hấp dẫn. Nhìn thấy chũng khiến Lý Nguyên càng thêm quyết tâm sớm ngày hoàn thành nhiệm vụ.
Về phần hợp tác với mọi người, sau khi xem xong nhiệm vụ này hắn liền quyết định từ bỏ.
Một mình hắn sẽ dễ dàng ẩn nấp hành tung hơn rất nhiều. Ngoài ra, nếu chỉ có một mình thì khi gặp nguy hiểm hắn có thể tùy thời trốn vào Âm Dương Điện. Nếu hợp tác với người khác thì không thể thoải mái như vậy. Lý Nguyên chưa muốn bộc lộ bí mật này của mình với bất cứ ai.
Hơn nữa, đối với nhiệm vụ này, nhiều người cũng chưa chắc là tốt. Không nói đến việc dễ bạo lộ hành tung hơn, nơi này rất có thể có liên đoàn đạo tặc, thổ phỉ. Nếu đụng phải đám người này thì bao nhiêu Tụ Nguyên Cảnh cũng khó trốn.
Nhìn sang mọi người xung quanh, ánh mắt tất cả cũng đều là một vẻ ngưng trọng những cũng chứa đầy hung phấn và quyết tâm. Hiển nhiên tình huống cũng giống với hắn. Nhiệm vụ cực khó nhưng phần thưởng cũng cực độ hấp dẫn.
Vân Mộng ngưng trọng liếc qua mọi người hỏi.
“Về chuyện hợp tác, mọi người thấy thế nào.”
Dương Tiêu Linh là người đầu tiên hưởng ứng, gấp giọng nói.
“Ta đồng ý! Nếu không có ai hỗ trợ chắc ta không thể hoàn thành nhiện vụ này mất.”
Phong Viêm suy nghĩ một lát rồi nói.
“Ta đồng ý! Có người hợp tác sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”
Lâm Lạc trầm mặc một lúc rồi nói.
“Ta từ chối! Ta cảm giác mình có thể tự mình hoàn thành nhiệm vụ này.”
Mọi người cũng không ngạc nhiên lắm với câu trả lời của hắn. Phong Viêm cũng không phải người nhiều lời, không hỏi gì thêm. Vân Mộng và Dương Tiêu Linh đối với Lâm Lạc cũng không quá quen thuộc nên cũng im lặng.
Ánh mắt mọi người quay qua nhìn về phía Lý Nguyên, chờ đợi câu trả lời của hắn. Trong mắt Vân Mộng và Dương Tiêu Linh ẩn ẩn còn có chút chờ mong.
Dù sao Lý Nguyên từng giúp đỡ qua hai nàng, quan hệ lại khá thân thiết với Dương Tiêu linh, Vân Mộng cũng vừa mới nhận hắn làm ca ca, thực lực lại rất mạnh. So với Lâm Lạc, hai nàng càng chờ đợi sự hợp tác của hắn hơn rất nhiều.
Lý Nguyên lắc đầu chậm rãi nói.
“Ta sẽ cố gắng hỗ trợ nhiệm vụ của mọi người. Về phần nhiệm vụ của ta, ta nghĩ tự mình hoàn thành thì tốt hơn.”
Dương Tiêu Linh tức giận nhìn hắn, ánh mắt bất mãn.
“Ngươi đây là xem thường chúng ta hay sao. Nếu ngươi không muốn hợp tác với chũng ta thì nói thẳng là được. Cần gì phải nói vòng vo như thế.”
Không khí giữa mấy người trong chốc lát có chút cứng lại.
Lý Nguyên nhìn nàng một cái, nhẹ giọng giải thích.
“Nhiệm vụ của ta có chút đặc thù. Nhiều người không những không thể dễ dàng hoàn thành mà còn có thể gặp nguy hiểm hơn nhiều. Vì thế nên ta không thể để mọi người hỗ trợ nhiệm vụ này được.”
Dương Tiêu Linh còn đang muốn nói tiếp thì Vân Mộng đã ngắt lời nói trước.
“Nếu ca ca đã nói vậy thì chúng ta cũng không hỏi thêm nữa. Nhiệm vụ của ta xác thật cần mọi người hỗ trợ. Để quá trình hợp tác thuận lợi hơn, ta đề nghị mọi người nên nói nhiệm vụ của mình ra trước.”
“Nhiệm vụ của ta là săn giết năm con Tam phẩm thủy hệ yêu thú. Ta cảm giác trong vòng ba tháng chưa chắc có thể đột phá Hóa Khí Cảnh được nên cần mọi người hỗ trợ để có thể chắc chắn được.”
Dương Tiêu Linh thấy Vân Mộng đã nói như vậy cũng thu hồi ánh mắt bất mãn với Lý Nguyên, nàng từ từ nói.
“Nhiệm vụ của ta là thu thập Hỏa Chu Quả, tam phẩm tài nguyên. Trong học viện vừa lúc đã dùng hết thứ này. Ở bên ngoài giá cả của nó cũng rất cao, ta khó lòng mua được. Rất may, phụ cận Vân Long Lĩnh cũng có một cây. Nhưng có Tam phẩm yêu thú canh giữ. Ta cần mọi người hỗ trợ để lấy quả”
Phong Viêm khẽ gật đầu rồi nói.
“Nhiệm vụ của ta là truy đuổi một tên Hóa Khí Cảnh ma đầu. Tên này được miêu tả là chiến lực bình thường nhưng tốc độ rất nhanh. Ta cũng không biết nên thực hiện từ đâu.”
Lâm Lạc vẫn không nói gì về nhiệm vụ của mình, chỉ thản nhiên nói.
“Nếu các ngươi thấy cần thêm giúp đỡ thì có thể tìm ta sau. Về phần nhiệm vụ của ta thì thôi vậy.”
Nói rồi hắn quay người rời đi, có vẻ không muốn ai biết nhiệm vụ của mình.
Lý Nguyên tuy cũng không muốn mọi người tham gia vào nhiệm vụ của hắn nhưng hắn vẫn từ từ kể lại nhiệm vụ của mình. Sau khi nghe xong, cả Dương Tiêu Linh, Vân Mộng và Phong Viêm đều hít sâu một hơi.
So với nhiệm vụ của Lý Nguyên, nhiệm vụ của mọi người đúng là không cùng một cấp bậc.
Dương Tiêu Linh nhìn hắn, vẻ bất mãn trước đó đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là lo lắng rõ ràng.
“Cái này… quá nguy hiểm rồi.”
Nàng không thể hiểu được tại sao học viện lại giao cho Lý Nguyên một nhiệm vụ thậm chí có khả năng gặp Ngưng Hình Cảnh. Nhiệm vụ này sao mà hoàn thành được.
Thấy dáng vẻ lo lắng của Dương Tiêu Linh, Lý Nguyên cũng có chút cảm động. Hắn nhẹ nhàng nói.
“Được rồi! Ta tự có năm chắc. Nhiệm vụ này không làm khó được ta.”
Vân Mộng cũng hơi có chút lo lắng cho Lý Nguyên nhưng không biểu hiện ra. Thấy Lý Nguyên đã nói vậy nàng liền không hỏi thêm nữa, nhanh chóng đổi chủ đề.
“Nếu mọi người đã quyết định hợp tác, chúng ta cũng nên thảo luận xem thứ tự thực hiện nhiệm vụ như thế nào, phân chia chiến lợi phẩm ra sao nhỉ.”
Cả nhóm bốn người suy nghĩ một lúc. Qua một khắc, Lý Nguyên đưa ra đề nghị.
“Nhiệm vụ của Vân Mộng và Tiêu Linh đều có mục tiêu cố định, chúng ta có thể làm sau. Trước mắt, nên ưu tiên nhiệm vụ của Phong huynh.”
“Vừa vặn Phong huynh có nói tên mà đầu cần bắt cũng ở phụ cận Hổ Khâu Kiếm Trì. Ta sẽ đến đó mai phục trước. Ba người truy sát hắn đến khu vực đó rồi ta ra tay bất ngờ. Như vậy có thể sẽ thành công.”
Nói xong Lý Nguyên quay qua nhìn Vân Mộng và Dương Tiêu Linh.
“Sau khi hoàn thành nhiệm vụ này sẽ đến nhiệm vụ của hai người. Dù sao nhiệm vụ của ta cũng không thể thực hiện ngay được. Săn giết yêu thú tam phẩm cũng là cơ hội để ta có thể gia tăng thực lực.”
Cả nhóm nghe xong kế hoạch này cũng đều gật đầu, có vẻ khả thi.
Vân Mộng nhẹ nhàng nói tiếp.
“Về phần chiến lợi phẩm thì có thể thảo luận sau. Trong lúc chiến đấu ai ra sức nhất sẽ được nhận nhiều nhất.”
Phong Viêm nghe xong gật đầu.
“ Như vậy rất hợp lý.”
Bốn người thảo luận xong liền quyết định quay về chuẩn bị cho nhiệm vụ.
Vừa ra khỏi cửa, cả nhóm đã bị một nam tử chặn lại. Người này thân hình cao lớn, khoé mắt có một vết sẹo có vẻ dữ tợn. Toàn thân cơ bắp cuồn cuộn. Hắn nhìn bốn người một lượt rồi chăm chú vào Lý Nguyên.
“Ngươi là Lý Nguyên?”
Lý Nguyên có chút nhíu mày hỏi.
“Ngươi là ai? Tại sao lại chặn đường chúng ta.”
Nam tử nhìn Lý Nguyên nhếch miệng đáp.
“Ta tên Tần Báo, đệ tử của Huyền Khí Viện, thành viên của Thiết Thốc Bang. Ta có chuyện muốn cùng ngươi thương lượng.”
Lý Nguyên nghe vậy có chút sững sờ hỏi.
“Chuyện gì?”
Tần Báo nhìn chằm chằm vào Lý Nguyên lớn tiếng nói.
“Muốn mời ngươi gia nhập bang hội của chúng ta.”