Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 31 Vượt Long Môn Mới
Tại Long Môn, lúc này chiến đấu cũng đã diễn ra được một thời gian.
Mặc dù có tới 25 người được phân phó ở lại canh giữ, không cho những tân sinh khác vượt long môn nhưng những người này tu vi khá yếu. Tu vi chỉ trong khoảng tụ nguyên tầng hai hay tụ nguyên tầng ba mà thôi.
Ban đầu, những người này đứng khá là phân tán ở xung quanh khu vực Long Môn. Nhờ vậy mà Vân Mộng và Dương Tiêu Linh có thể thuận lợi đánh lén loại đi 7 người trước. Vân Mộng dùng trường cung ngưng tụ một lúc năm mũi băng tiễn nhắm chuẩn xác vào cổ 5 người, khiến bọn họ bị loại và dịch chuyển ra ngoài ngay lập tức.
Còn Dương Tiêu Linh thì kém hơn một chút. Nàng dùng thân pháp tiếp cận hai tên đứng khá gần nhau. Một tay dùng thương đâm thẳng, một tay thi triển chưởng pháp lần lượt đánh vào hai tên kia, khiến bọn họ cũng bị loại dịch chuyển ra ngoài.
Động tĩnh chiến đấu của hai người không nhỏ đã khiến cho nhưng tên còn lại chú ý. Cả hai nhanh chóng lùi về phía sau để tránh bị bao vây. Đồng thời Vân Mộng liên tục dùng cung bắn tên về phía những kẻ gần đấy đang tiến lại gần.
Bởi vì những mũi tên này Vân Mộng ngưng tụ rất nhanh nên uy lực không mạnh như những mũi tên được tỉ mỉ ngưng tụ trước đó. Nhưng với chênh lệch tu vi của nàng và những người này, băng tiễn của nàng vẫn có sát thương rất lớn. Chỉ với hai hay ba mũi tên đã có thể làm cho những người này đau không thể tả, sức chiến đấu suy giảm nhiều.
Ngưng tụ mũi tên cũng khá tiêu hao linh lực. Nhưng nhờ có dược lực còn sót lại của Hồi Linh Thảo mà Lý Nguyên cho nàng ăn lúc trước, tốc độ khôi phục linh lực của Vân Mộng cũng rất khả, có thể chèo chống được cho nàng tiêu hao một thời gian.
Dương Tiêu Linh cũng không rãnh rỗi. Nàng liên tục di chuyển xung quanh yểm hộ cho Vân Mộng. Bất cứ tên nào muốn tiến lại gần đều bị nàng dùng tốc độ nhanh nhất chặn lại, sau đó Vân Mộng ở phía sau ngay lập tức bắn tên về phía những tên này.
Hai người phối hợp ăn ý khiến những người này không làm gì được. Một tên trong đó nhìn thấy thực lực của hai nữ mạnh như vậy vội vàng hét lên.
“Tất cả lui lại, thủ vững không cho hai người này lại gần Long Môn là được. Đợi các vị công tử trở về.”
Nghe thấy tên kia nói vậy, cả đám người như tỉnh hồn lại. Ngay lập tức, bọn họ lui về phía trước long môn. Khi tất cả tập hợp lại một chỗ, những người này đã có thể hóa giải các mũi băng tiễn của Vân Mộng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Thấy tình cảnh này, Vân Mộng liền dồn lượng lớn linh lực vào cây cung của mình, bắt đầu thi triển vũ kỹ mạnh mẽ. Từng luồng băng linh lực theo động tác của nàng ngưng tụ thành một mũi băng tiễn trên trường cung. Nhưng khác với những băng tiễn trước đó, mũi tên này lớn hơn và áp xúc hơn rất nhiều. Dương Tiêu Linh đứng bên cạnh vừa nhìn đã nhận ra đây là vũ kỹ mà Vân Mộng đã từng dùng để đấu với Lý Nguyên. Chỉ khác ở chỗ, hiện tại nó được ngưng tụ bằng một cây trường cung là tam tinh pháp bảo.
Đây lã vũ kỹ mạnh nhất của Vân Mộng hiện tại, tuy là thi triển tiêu hao lượng lớn linh lực và cần phải tốn một khoảng thời gian để ngưng tụ hàn tiễn nhưng uy lực của nó thì khỏi phải bàn. So với thời điểm thi đấu với Lý Nguyên, mũi hàn tiễn lần này mạnh hơn rất nhiều.
Thấy Vân Mộng thi triển vũ kỹ mạnh mẽ như vậy, đám người kia cũng bắt đầu cuống lên. Bọn họ cũng muốn ngăn cản nhưng Dương Tiêu Linh đứng bên cạnh khiến bọn họ dè chừng. Chênh lệch tu vi khiến bọn họ rất khó ứng phó. Nếu chỉ một vài người lao lên thì khó lòng tránh khỏi Dương Tiêu Linh, Vân Mộng cũng cói thể sử dụng thân pháp né tránh. Nếu tất cả lao lên bao vây lại thì mặc dù có thể vượt qua Dương Tiêu Linh mà ngăn cản Vân Mộng nhưng bọn họ lại sợ có người nhân cơ hội vượt vào Long Môn. Nếu như vậy bọn họ cũng sẽ bị trách phạt rất nặng.
Cuối cùng, đám người này quyết định dốc toàn lực tập trung phòng thủ. Một vài tên đứng lên phía trước bắt đầu dùng linh lực ngưng tụ thành các tấm khiên chắn đủ loại thuộc tính. Còn những kẻ trước đó bị trúng tên của Vân Mộng thì đứng ở phía sau, dồn linh lực cho những tên đứng trước.
Khi những người này chuẩn bị khiên xong hết thì Vân Mộng cũng bắt đầu thả dây cung, giọng nàng thanh lãnh quát.
“Hàn Tiễn Xuyên Tâm.”
Mũi tên lấy tốc độ rất nhanh lao về phía đám người. Trên đường bay của nó, hàn khí xung quanh nó tỏa ra khiến không khí bắt đầu có dấu hiệu ngưng tụ thành hơi nước. Chỉ trong chốc lát, mũi tên đã chạm đến tấm chắn của những người kia.
Ngay khi va chạm, lớp lá chắn được ngưng tụ từ đủ loại linh lực của đám người này lập tức bị một tầng băng bao phủ lên. Sau đó là một tiếng “răng rắc” vang lên. Lớp lá chắn này nhanh chóng vỡ thành từng mảnh.
Những người này tuy nhiều, cùng nhau tụ tập lại một chỗ hình thành lá chắn nhưng linh lực của bọn họ quá rời rạc. Lại thêm chênh lệch tu vi và chênh lệch về đẳng cấp vũ kỹ. Vì lẽ đó bọn họ không thể chống lại mũi tên này.
Cũng may cho những người này, mũi tên sau khi phá vỡ lớp lá chắn cũng bị tiêu hao không ít. Do đó, nó chỉ tiếp tục loại bỏ được hai tên đứng ngoài cùng nhất rồi cũng tiêu tán. Nhưng điều này cũng đã khiến mọi người quan sát bên ngoài cảm thấy khiếp sợ.
Đúng lúc này, Lý Nguyên từ không trung bay đến. Nhìn thấy đám người đang tập trung phía dưới long môn, hắn liền đánh ra một chưởng.
“Linh Hỏa Chưởng.”
Chưởng ấn mang theo hỏa linh lực hùng hậu từ không trung đánh xuống đám người khiến bọn họ toàn bộ bị văng ra xa khỏi long môn. Vốn đã bị Vân Mộng tiêu hao không ít, giờ lại bị Lý Nguyên đánh một chưởng bất ngờ khiến bọn họ không thể chống đỡ.
Lý Nguyên ra tay cũng có chừng mực. Những người này cũng chỉ bị đánh văng mà thôi, vẫn còn một chút sức lực nên chưa bị loại ngay lập tức. Ngay sau đó, hắn hạ xuống phía trước long môn, quay về phía Vân Mộng và Dương Tiêu Linh nói.
“Hai người các ngươi nhanh chóng cướp lấy điểm của đám người này rồi tiến vào long môn. Đám công tử kia rất nhanh sẽ tiến đến.”
Lý Nguyên cảm giác điểm thành tích của mình cũng đã đủ nhiều. Vì vậy hắn cũng không muốn lấy thêm nữa. Trái lại Vân Mộng và Dương Tiêu Linh trước đó, khi tách ra khỏi hắn thì điểm của hai người khá ít. Vì vậy hắn muốn nhường cho hai nàng để hai nàng có thể thuận lợi vượt qua.
Vân Mộng và Dương Tiêu Linh nghe vậy gật đầu. Hai nàng nhanh chóng cướp đoạt điểm của đám người này. Biết được mấy tên công tử kia sắp đến, các nàng cũng vội vàng lên. Dù sao trước đó hai nàng tiêu hao cũng không ít.
Thấy hai nữ đã hành động Lý Nguyên cũng không nhìn nữa mà trực tiếp tiến vào long môn.
Bước vào long môn, Lý Nguyên bị một luồng ánh sáng bao phủ lại. Sau đó, hắn cảm giác được có thứ gì đó bay vào trong cơ thể của mình. Linh hồn của hắn cũng bắt đầu cảm thấy dễ chịu hơn. Hắn ngay lập tức nhắm mắt lại hấp thu chúng.
Ngay sau khi Lý Nguyên bước vào, khoảng trống phía trên cùng của long môn và tấm kính ở trung tâm quảng trường bên ngoài bắt đầu hiện lên dòng chữ.
“Đệ nhất - Lý Nguyên - 16940 điểm”
Mặc dù đã chứng kiến toàn bộ quá trình nhưng khi thấy những dòng chữ này, những đệ tử đang quan sát trên quảng trường vẫn cảm thấy rất là khó tin. Vốn ban đầu không nhiều người xem trọng Lý Nguyên nhưng hiện tại tất cả đều phải thán phục trước biểu hiện của hắn. Thậm chí một vài lão sinh còn cảm thấy bọn họ không thể làm được như vậy.
Đúng lúc này, một người hô lên.
“Mau nhìn, Triệu Cảnh Phong đến rồi.”
Chỉ thấy lúc này, Triệu Cảnh Phong đã từ không trung hạ xuống phía trước trước long môn. Nhìn thấy dòng chữ trên đó, hắn lắc đầu cảm thán.
“Lý huynh đúng là giỏi thật, không ngờ lại có nhiều điểm thành tích đến vậy. Xem ra sau này ta nên tìm cơ hội hợp tác với hắn nhiều hơn.”
Nói rồi, hắn cũng bước chân tiến vào long môn. Trên long môn lại hiện thêm dòng chữ.
“Đệ nhị - Triệu Cảnh Phong - 12680 điểm”
Vốn mọi người còn tưởng rằng Triệu Cảnh Phong sẽ giao thủ với Vân Mộng để kiếm thêm điểm cho mình nên rất nhiều người tập trung muốn xem hai người chiến đấu. Không ngờ Triệu Cảnh Phong lại trực tiếp tiến vào long môn. Điều này khiến một số người có vẻ hơi thất vọng.
Triệu Cảnh Phong cũng không phải không muốn kiếm thêm điểm. Vân Mộng thực lực không kém gì hắn, bên cạnh lại còn có Dương Tiêu Linh. Mặc dù nhìn sắc mặt của nàng có vẻ không tốt nhưng trạng thái của hắn cũng không khá đi nơi nào. Hơn nữa, tương lai hắn còn muốn tiếp tục kết giao, làm bằng hữu với Lý Nguyên. Mà quan hệ của Lý Nguyên và hai nàng có vẻ rất tốt. Vì vậy hắn không muốn xảy ra mâu thuẫn. Quan trọng hơn hết, hắn biết đám người Tống Ngọc rất nhanh sẽ đuổi tới nên hắn quyết định nhanh chóng vượt long môn.
Rất nhanh sau đó, Vân Mộng và Dương Tiêu Linh cũng đã lấy hết điểm thành tích của đám người canh giữ long môn trước đây. Vì bọn họ phân tán ra nên hai nàng phải tốn một chút thời gian. Trở lại thấy Triệu Cảnh phong đã tiến vào, Dương Tiêu Linh không nhịn được nói.
“Đám người này không ngờ ít điểm như vậy, thật không được việc mà.”
Chỉ thấy trên thủ trạc của Vân Mộng hiện lên con số à 8840, còn của Dương Tiêu Linh là 8060. Trong đó Dương Tiêu Linh cướp của 11 tên, thêm hai tên nàng đánh lén ban đầu là 13. Còn Vân Mộng tổng cả cướp được của 12 tên. Nhưng số điiểm của hai nàng vẫn kém Triệu Cảnh Phong rất nhiều.
Vân Mộng thấy Dương Tiêu Linh khó chịu như vậy nhẹ nhàng nói lại.
“Đám người này cũng không chuyên tâm đi kiếm điểm mà ngồi ở đây canh giữ, chúng ta cướp được như vậy cũng là khá rồi. Chừng này điểm chắc là đã đủ để vượt Long Môn rồi đấy.”
Bất chợt, hai nàng cảm thấy có vài cổ khí tức đang đến gần. Thấy vậy, cả hai ngay lập tức tiến vào long môn. Trên đó lại hiện thêm hai dòng chữ.
“Đệ tam - Vân Mộng - 8840 điểm.”
“Đệ tứ - Dương Tiêu Linh - 8060 điểm”
Người đến là Lâm Lạc, Phong Viêm và một tên tụ nguyên tầng chín còn lại của Yến Bắc Thành. Hai tên còn lại trước đó đã bị Lâm Lạc và Phong Viêm loại bỏ. Sau khi thấy Lý Nguyên và Triệu Cảnh Phong rời đi, ba người này biết Tống Ngọc và Vương Thừa Hải sẽ ra tay với mình nên nhanh chân chạy trước. Chỉ là bọn họ không ngờ rằng trước bọn họ, hai nữ Vân Mộng và Dương Tiêu Linh cũng đã vượt long môn.
Tên tân sinh đến từ Yến Bắc Thành thấy đã có 4 người vượt qua liền dốc hết tốc lực chạy đến, tốc độ của hắn nhanh hơn cả Lâm Lạc và Phong Viêm. Nhưng khi chạm vào long môn, một cảnh tượng xảy ra khiến mọi người giật mình.
Chỉ thấy hắn bị đánh văng ra ngoài. Đồng thời, trên long môn hiện ra dòng chữ.
“6820 điểm, không đủ điều kiện vượt qua.”
Tên tân sinh kia thấy vậy không nhịn được hét lên.
“Tại sao? Tại sao vậy chứ? Sao lại không đủ điểm được.”
Tâm trạng của hắn lúc này có thể nói là phi thường khó chịu. Bởi vì hắn không chỉ không vượt được long môn mà còn mất sạch số điểm mà mình đã kiếm được. Để có thể kiếm lại chừng này điểm không biết phải mất bao nhiêu thời gian. Nhất là thực lực hiện tại của hắn đang suy yếu. Hiện tại hắn rất muốn kiếm điểm của Lâm Lạc và Phong Viêm nhưng đáng tiếc hắn không thể. Trước đó cả nhóm có 3 người còn không thể huống hồ giờ chỉ hắn.
Lâm Lạc và Phong Viêm cũng không tiếp tục để ý đến tên này. Điểm thành tích của hai người vượt qua Dương Tiêu Linh nên cũng không lo lắng. Cả hai nhanh chóng bước vào. Long môn lại hiện thêm dòng chữ.
“Đệ ngũ - Lâm Lạc - 9540 điểm.”
“Đệ lục - Phong Viêm - 8680 điểm.”
Thấy hai người đã vượt qua, tên tân sinh của Yến Bắc Thành nhanh chóng lấy lại tinh thần, bắt đầu đi săn kiếm thêm điểm. Hắn cũng không muốn bỏ cuộc.
Ngay sau đó Tống Ngọc cùng Vương Thừa Hải cũng tiến đến. Cả hai cũng rất thuận lợi vượt qua long môn nhờ số điểm lấy được của thuộc hạ. Lúc này, đại hội cũng đã dần đi đến hồi kết.