Sáng Thế Nguyên Thần

Chương 30 Đoạt điểm rời đi Mới

Giữa chiến trường, một thương và một đao như hai điểm sáng đối lập, va chạm kịch liệt với nhau.

Thương của Lý Nguyên được bao trùm bởi năm loại màu sắc tương ứng với các loại linh lực kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Năm loại linh lực đối ứng với ngũ hành hội tụ ở đầu thương khiến sức mạnh của thương này gia tăng hơn bao giờ hết.

Phía đối diện, Cổ Tinh Dạ không ngừng chém ra hơn chục nhát đao. Mỗi nhát đều tràn ngập hỏa và kim linh lực, tạo thành những luồng đao ảnh va chạm với mũi thương.

Hai bên va chạm, đao ảnh của Cổ Tinh Dạ ngay lập tức bị mũi thương của Lý Nguyên nghiền ép, đánh tan ngay lập tức. Chỉ trong nháy mắt, hơn chục nhát đao của Cổ Tinh Dạ đã bị phá sạch không còn gì.

Mũi thương vẫn tiếp tục đâm tới, va chạm trực diện với đao của Cổ Tinh Dạ khiến nó bị lệch sang một bên, sượt qua vai của hắn. Lực lượng của một thương này mạnh đến nỗi khiến cánh tay Cổ Tinh Dạ tê rần.

Lý Nguyên tận dụng cơ hội dùng sức ép sát mũi thương vào cổ của Cổ Tinh Dạ, muốn một kích loại bỏ hắn. Kỳ lạ là chỗ thương va chạm với da thịt của Cổ Tinh Dạ không có máu chảy ra mà lại phát ra từng tia lửa như ma sát với kim loại. Lý Nguyên cảm giác như chỗ hắn đâm qua không phải da thịt mà là một cái áo giáp vậy.

Mặc dù đỡ được một thương này của Lý Nguyên nhưng Cổ Tinh Dạ hiện tại đã như nỏ mạnh hết đà. Trước sức ép của thương trong tay Lý Nguyên, làn da của hắn từ từ trở lại màu bình thường. Điều này chứng tỏ hắn đã sắp không chịu nổi trước sức ép của Lý Nguyên. Ngay lúc này, một thanh âm từ phía sau vang lên.

“Lý Nguyên, tiếp ta một kiếm!”

Tống Ngọc từ phía sau lao đến, một kiếm nhắm thẳng vào lưng của Lý Nguyên đâm đến, ý đồ khiến Lý Nguyên từ bỏ công kích để quay sang đỡ một đòn này của hắn. Hắn biết rõ nếu mình xuất thủ chậm một chút nữa thì Lý Nguyên rất có thể sẽ thành công loại bỏ Cổ Tinh Dạ và lấy được một lượng lớn điểm thành tích. Dù tự tin với thực lực của mình có thể đánh bại Lý Nguyên khi đã tiêu hao rất nhiều trong chiến đấu nhưng Tống Ngọc vẫn cẩn thận không muốn để số điểm này rơi vào tay Lý Nguyên.

Trái với suy nghĩ của mọi người, Lý Nguyên không né tránh hay đỡ đòn ngay mà gia tăng tốc độ đạp Cổ Tinh Dạ một cước bay ra xa. Sau đó hắn dùng sức phi thương nhắm thẳng vào mặt Cổ Tinh Dạ. Xong động tác này, Kiếm của Tống Ngọc cũng vừa vặn đến ngay sau lưng hắn.

Lý Nguyên không hoảng loạn mà nhanh chóng lách mình sang trái, kiếm sượt qua da chỉ để lại vệt máu nhỏ không đáng lo ngại. Đồng thời hắn quay người lại, tay phải dùng cùi trỏ nhắm thẳng vào mặt Tống Ngọc đánh tới. Tống Ngọc không ngờ Lý Nguyên lại phản ứng nhanh như vậy, tay trái vội vàng ngưng thành chưởng đánh về phía lồng ngực của Lý Nguyên, mượn lực tránh khỏi một đòn phản kích vừa rồi.

Lý Nguyên bị trúng chưởng lùi về phía sau hơn năm bước. Lồng ngực của hắn truyền về một cảm giác đâu nhức, hiển nhiên ăn một chưởng vừa rồi cũng không dễ chịu. Nhưng một chưởng này cũng không thể làm Lý Nguyên bị thương nặng bởi vì nó cũng chỉ được Tống Ngọc thi triển một cách vội vàng.

Phía đối diện, Tống Ngọc cũng lảo đảo lùi về phía sau ba bước. Rõ ràng là cũng có một chút phản chấn từ một chưởng vừa rồi. Cả hai sau khi ổn định thân hình thì không lập tức đánh nhau tiếp mà cùng lúc nhìn về một phía. Đó là phía Cổ Tinh Dạ bị đạp bay lúc nãy.

Chỉ thấy nơi đấy đã không còn bóng dáng Cổ Tinh Dạ ở đâu nữa, chỉ còn một cây thương đang nghiêng mình cắm xuống mặt đất. Điều này cho thấy Cổ Tinh Dạ đã hoàn toàn bị loại, các vị trưởng lão quan sát thấy hắn gặp nguy hiểm nên đã dịch chuyển hắn ra ngoài.

Lý Nguyên cúi xuống nhìn vào thủ trạc của mình, con số trên đó đã gia tăng lên thành 16940 điểm. Số điểm này không nghi ngờ gì đã là lớn nhất trong tất cả mọi người ở đây. Trong nháy mắt, Lý Nguyên quyết định mình phải rời khỏi nơi này, tiến đến long môn càng nhanh càng tốt.

Vận dụng thân pháp Linh Ảnh Bộ, Lý Nguyên gia tốc hết mức hướng về phía thương của mình, muốn nhanh chóng nhặt vũ khí rồi rời khỏi chiến trường. Tống Ngọc ngay lập tức nhận ra ý đồ của Lý Nguyên, sử dụng thân pháp toàn lực đuổi theo sau.

Ngay khi Lý Nguyên vừa nhặt được thương của mình, Tống Ngọc cũng đã tiếp cận hắn từ phía sau. Rút kinh nghiệm từ xuất thủ lần trước, thay vì đâm thẳng thì Tống Ngọc thi triển vũ kỹ liên tục chém ra hai nhát kiếm

“Ngọc Thủy Trảm”

Hai nhát kiếm tạo thành sóng linh lực hình chữ X nhắm thẳng phía sau lưng của Lý Nguyên đánh đến. Phạm vi của nó đủ rộng để khiến cho Lý Nguyên dù lách mình hay nhảy lên về phía nào cũng không hoàn toàn tránh thoát được.

Không dám có chút chậm trễ nào, Lý Nguyên lập tức quay người lại, hai tay xoay thương thi triển lại một chiêu “Tam Linh Thủ hộ” đón đỡ. Nhưng do thi triển vội vàng, bản thân lại cũng đã tiêu hao khá nhiều, Lý Nguyên dị đánh lùi về phía sau gần chục bước. Hai tay cũng ẩn ẩn cảm giác tê dại.

Trong ánh mắt bất ngờ của mọi người, Lý Nguyên bất chợt thu hồi trường thương lại vào trong Âm Dương Điện. Không để cho Tống Ngọc kịp thời phản ứng, Lý Nguyên đã nhanh nhẹn nhảy lên không trung. Vô Tướng Thần Binh lúc này thay đổi trạng thái thành một đôi cánh giúp Lý Nguyên có thể bay lượn trên bầu trời. Giữa không trung chỉ còn lại một tiếng nói vang vọng.

“Tạm biệt Tống Ngọc! Long Môn gặp lại.”

Tống Ngọc lúc này sắc mặt đã cực kì nghiêm nghị. Hắn không ngờ được Lý Nguyên lại còn có thể bay trên bầu trời như thế này, mà hắn lại không có cách nào công kích lên trời. Nếu nói về tốc độ thì chạy trên mặt đất vướng nhiều vật cản cũng không thể nhanh hơn bay một đường thẳng trên không trung.

Trong lúc nhất thời, Tống Ngọc không biết làm gì khác hơn là quay về phía trận chiến của Triệu Cảnh Phong và Khương Hàn, hi vọng có thể cướp thêm điểm thành tích của một người trong số họ.

Đúng lúc này, một tiếng pháo nổ ầm vang. Phía bên kia, nhờ vào lợi thế pháp bảo, Triệu Cảnh Phong cũng đã hạ được Khương Hàn dù có sự can thiệp của Vương Thừa Hải. Trên lưng hắn xuất hiện thêm hai quả tên lửa đang bắn ra từng luồng năng lượng. Nhờ vào lực đẩy của chúng, Triệu Cảnh Phong cũng có thể bay lượn trên không trung, hướng về phía long môn đuổi theo Lý Nguyên.

Tống Ngọc và Vương Thừa Hải hai mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự nặng nề trong mắt đối phương.

Kế hoạch ngư ông đắc lợi mà họ vạch ra tưởng chừng như hoàn hảo nhưng giờ đã thất bại nặng nề. Không ai tính trước được đối thủ lại có pháp bảo phi hành, có thể bay lượn trên bầu trời để tránh thoát.

Hai người lúc này mới nhớ đến Lâm Lạc, Phong Viêm và mấy tên tân sinh của Yến Bắc Thành. Cả hai muốn quay lại kiếm điểm thì đám người này cũng đã chạy mất. Đám người đi theo của Triệu Cảnh Phong cũng đã không thấy tăm hơi. Không biết ai đã có thêm điểm, ai bị loại hay ai có thể chạy thoát được. Nhưng có thể chắc chắn lần này Tống Ngọc và Vương Thừa Hải không thu hoạch được gì.

Hết cách, cả hai đành phải lấy điểm của thuộc hạ để chắc chắn có thể đủ điểm vượt long môn. Sau khi lấy đủ hơn 8000 điểm, cả hai mới tăng hết tốc lực chạy về long môn. Vừa chạy, trong lòng vừa thầm hi vọng Lý Nguyên và Triệu Cảnh Phong đang đánh nhau hay đám thuộc hạ của mình có thể cản được hai người họ đợi đến khi mình đến.

Bên ngoài quảng trường, các đệ tử quan sát đã sớm ngạc nhiên há hốc miệng trước những gì đã xảy ra. Không ai nghĩ đến kết quả lại diễn ra như thế này. Một người trong đó không kìm được nói.

“Lý Nguyên thật sự đến từ thành trì cấp bậc tứ tinh sao. Những vũ kỹ hắn sử dụng không kém gì vũ kỹ của Cổ Tinh Dạ hay là Tống Ngọc. Thậm chí trong tay còn có tới hai pháp bảo. Cây thương của hắn nhìn qua không phải dạng tầm thường. Lại thêm pháp bảo phi hành hiếm thấy nữa. Quả thật là giàu hơn cả mấy tên đến từ thành trì cấp ngũ tinh.”

Một người khác nhìn hắn với ánh mắt khinh thường nói.

“Ngươi ánh mắt thiển cận này, chỉ biết để ý đến những tiểu tiết ấy thôi sao. Không biết để ý đến những thứ khác à?”

Nghe vậy, tên đệ tử khác ở bên cạnh không nhịn được chen vào hỏi.

“Còn có thứ gì đáng chú ý hơn vậy chứ? Ngươi kể ra đi.”

Người vừa lên tiếng lúc nãy nghe vậy liền nói tiếp.

“Điểm quan trọng nhất mà các ngươi không chú ý, cảnh giới của Lý Nguyên mới là Tụ Nguyên tầng năm mà thôi. Ấy vậy mà trong chiến đấu, linh lực của hắn không hề thua kém Cổ Tinh Dạ. Không chỉ như vậy, sau khi đánh bại Cổ Tinh Dạ hắn vẫn có thể giao thủ với Tống Ngọc vài chiêu rồi ung dung rời đi bằng pháp bảo. Điều này thật sự rất khó tin.”

Hắn vừa nói đến đây, mọi người xung quanh đều hít một hơi khí lạnh. Đa phần mọi người ở đây không chú ý đến Lý Nguyên từ đầu, trong vô thức cho rằng Lý Nguyên có cảnh giới ngang với Tống Ngọc hay Cổ Tinh Dạ, đều là Tụ Nguyên tầng chín. Nhưng giờ phút này, nghe được lời nói của người này họ mới nhớ ra tu vi thật sự của Lý Nguyên.

Một đệ tử đến từ Đại Nguyên Thành như nghĩ đến điều gì nói.

“Ta nghĩ ta biết tại sao hắn lại mạnh vậy.”

Những người xung quanh nghe thấy vậy liền tập trung nhìn vào hắn, ánh mắt mang theo sự tò mò và chờ mong mãnh liệt.

Tên đệ tử kia hít sâu một hơi lấy giọng nói tiếp.

“Ở Đại Nguyên Thành, trong lúc kiểm tra tu vi, ta từng thấy trên trắc linh bia của hắn hiện lên con số là một mạch. Mặc dù không biết nó có ý nghĩa là gì và tại sao lại như vậy nhưng ta nghĩ đó là lý do khiến hắn có thể vượt cấp chiến đấu được như vậy.”

Mọi người nghe vậy đều trợn tròn con mắt vì ngạc nhiên. Thái độ không khác gì những người ở hiện trường khi đó. Nhưng cũng không ai hỏi thêm gì nữa. Bởi vì mọi người đều cảm thấy không ai ở đây giải thích được chuyện này. Có lẻ chỉ có các vị trưởng lão hoặc chính bản thân Lý Nguyên mới có thể giải thích được chuyện này.

Một số người nghe vậy thu liễm lại sự tham lam trong đáy mắt của mình. Vốn bọn họ nghĩ Lý Nguyên có thể vượt cấp là nhờ công pháp, vũ kỹ hay bí thuật gì đó, chỉ cần tìm cơ hội đoạt lấy thì có thể một bước lên trời. Nhưng giờ phút này ý nghĩ đó đã mờ nhạt đi rất nhiều.

Bởi vì những người này nghe ra được, sức mạnh của Lý Nguyên đến từ thể chất của hắn. Mà thể chất thì không thể cướp đoạt nên sự tham lam trong ánh mắt họ đã từ từ tan biến. Trái lại, mọi người đều phát sinh ý nghĩ muốn giao hảo với Lý Nguyên thật tốt.

Tất nhiên, sẽ luôn có một số kẻ không an phận. Chỉ là hiện tại không giám biểu hiện ra ngoài mà thôi. Bởi vì học viện có quy tắc của học viện, không đệ tử nào dám vi phạm. Nhưng nếu có cơ hội, không biết những người này sẽ làm ra những gì. Điều này không ai biết trước được. Đó cũng là thử thách đang chờ trên con đường trưởng thành của Lý Nguyên.

Trong lúc mọi người đang riêng phần mình suy nghĩ, màn ảnh trung tâm cũng đã chuyển đến cảnh vật ở khu vực long môn. Lúc này mọi người mới lại tập chung chú ý tiếp. Đây có lẽ chính là thời điểm đại hội kết thúc.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Em rất xin lỗi mọi người vì em không thể ra chương đều đặn như các vị tác giả khác vì lý do cá nhân. Một phần vì việc học và một phần cũng do em chưa đủ đam mê như các tác giả khác. Nhưng em hứa sẽ không để truyện này drop đâu ạ. Nay em vừa thi xong nên rảnh hơn nhiều so với trước, có thời gian để viết. Sắp tới em sẽ cố gắng viết được nhiều hơn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận