Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 32 Tàng Bảo Lâu Mới
Nửa ngày sau, lại có thêm hai người nữa thành công bước vào long môn. Hai người này tu vi cũng chỉ là tụ nguyên tầng 7, cũng chỉ đến từ một tòa thành cấp bậc tứ tinh mà thôi. Trước đó hai người này trốn rất kĩ để không bị người khác săn điểm. Sau khi biết hầu hết những người thực lực mạnh đều bị loại hoặc đã vượt long môn hai người này mới dám lộ diện.
Ngay sau khi hai người này thành công đi vào long môn thì tất cả các tân sinh còn lại đều đã được dịch chuyển ra khỏi Vân long Lĩnh, trở về quảng trường.
Chu Đạo Viễn bước ra nhìn về phía các đệ tử lớn giọng tuyên bố.
“Đại hội lần này chính thức kết thúc. Mười người đứng đầu sẽ được xếp hạng theo thứ tự vượt long môn. Bảng xếp hạng các ngươi cũng đã thấy rõ rang. Những người còn lại, chúng ta sẽ xếp hạng dựa theo điểm thành tích mà các ngươi đang có.”
Dứt lời, từ bàn tay của lão, một luồng linh lực hung hồn bay ra, trị thương cho các đệ tử thương thế khá nghiêm trọng. Mọi người đứng ở bên ngoài thấy một màn này cũng không quá bất ngờ. Những đệ tử bị loại trước đó cũng được trị thương bằng cách như vậy.
Nhìn thấy trong mắt của một số đệ tử có chút khó hiểu, Chu Đạo Viễn liền lên tiếng nói.
“Chắc hẳn nhiều người trong các ngươi đang thắc mắc 10 người kia sau khi vượt long môn đã đi đâu? Sao họ không xuất hiện trên quảng trường? Tại sao sau khi có 10 người vượt long môn thì đại hội cũng đi đến kết thúc? Hiện tại ta sẽ nói rõ.”
Chu Đạo Viễn dừng lại một lúc rồi nói tiếp.
“Ngay từ đầu, ta đã nói 10 người đứng đầu sẽ có phần thưởng đặc biệt. Phần thưởng này ở trong long môn. Vì vậy, chỉ có 10 người có thể vượt long môn. Như vậy cũng sẽ không khiến các ngươi mất nhiều thời gian.”
Một đệ tử tò mò lên tiếng hỏi.
“Thưa trưởng lão, không biết phần thưởng của 10 người đứng đầu là gị vậy.”
“Đợi bọn họ ra rồi các ngươi có thể hỏi bọn họ sau.”- Chu Đạo Viễn vuốt râu trả lời.
Sau đó, lão lại lớn tiếng nói tiếp.
“Bây giờ, các ngươi có thể xem trong linh long thủ trạc để biết bản thân được phân vào lớp nào. Linh long thủ trạc sẽ là thứ tượng trưng cho thân phận của các ngươi trong học viện và cũng là công cụ lưu giữ điểm thành tích của các ngươi. Vì vậy hãy bảo quản nó cho cẩn thận.”
“Những tân sinh nằm trong top 50 sẽ được ghi tên vào tiềm long bảng. Sau khi các ngươi chọn được nơi ở của mình, sẽ có người đưa cho các ngươi phần thưởng tháng này. Ngoài ra, nếu các ngươi muốn có thể đi tàng bảo lâu đổi thưởng. Nhưng với số điểm thành tích hiện tại của các ngươi thì có lẽ chỉ có thể đổi một số ít vật phẩm ở tầng một mà thôi.”
Chu Đạo Viễn nói đến đây thì ngừng lại một chút, ánh mắt nghiêm nghị quét qua toàn bộ quảng trường.
“Những tân sinh còn lại, dù không lọt vào top 50 cũng không cần quá thất vọng. Học viện coi trọng tiềm lực và sự trưởng thành, không phải thành tích nhất thời. Chỉ cần các ngươi đủ cố gắng, tương lai vẫn còn rất nhiều cơ hội.”
Lời nói này khiến phần lớn tân sinh nhẹ nhõm hơn một chút. Rất nhiều tân sinh trong ánh mắt đã hừng hực quyết tâm muốn cố gắng để được học viện coi trọng nhiều hơn.
Nhìn thấy toàn cảnh này, Chu Đạo Viễn hài lòng gật đầu. Lão phất tay ra hiệu.
“Tất cả trở về xác nhận phòng ở của mình đi. Hành trình của các ngươi hiện tại chỉ mới bắt đầu.”
Nói xong, thân hình hắn lóe lên, biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại một đám tân sinh đang xôn xao bàn tán.
Rất nhanh, từng người lần lượt nhìn xuống linh long thủ trạc. Tất cả nhìn theo chỉ dẫn đi đến khu vực tương ứng với phân lớp của mình.
Hơn một canh giờ sau, Lý Nguyên chỉ cảm giác được ánh sáng lóe lên, không gian xung quanh hơi rung động. Sau đó, hắn đã được dịch chuyển ra ngoài.
Vừa ra ngoài, Lý Nguyên đã kiểm tra tình huống của mình. Linh lực của hắn đã hoàn toàn khôi phục, không hề có cảm giác mệt mỏi sau một trận chiến. Đặc biệt hơn hết, linh hồn của hắn đã mạnh hơn một chút, tiếp cận đến nhị phẩm viên mãn.
Cảm nhận thấy điều này, Lý Nguyên đã bắt đầu hiểu ra.
“Xem ra đây có lẽ là phần thưởng bí ẩn dành cho 10 người đứng đầu mà trưởng lão đề từng đề cập. Không biết những người khác so với ta thì thế nào.”
Lúc này, Lý Nguyên mới để ý đến cảnh tượng xung quanh.
Hắn phát hiện bản thân đang đứng trong một đại sảnh rộng lớn, trần điện cao vút, bốn phía là những cột đá to lớn chạm khắc hình những con rồng uy mãnh. Không khí trong đại điện tỏa ra từng tia linh quang mờ ảo, khiến người ta vừa bước vào đã vô thức sinh ra cảm giác kính sợ.
Không gian nơi này cực kỳ yên tĩnh, linh khí cũng nồng đậm hơn bên ngoài rất nhiều. Lý Nguyên có thể suy đoán ra được dưới nền đất có lẽ có một tụ linh trận cỡ lớn cung cấp đại lượng linh khí cho nơi đây.
Không lâu sau, Lý Nguyên cảm giác được không khí xung quanh mình hơi hơi dao dộng. Rất nhanh, chín người khác cũng đã được dịch chuyển đến nơi này.
Nhìn thấy mọi người ánh mắt sáng ngời, thần thái thỏa mãn, Lý Nguyên biết những người này cũng đã thu hoạch được không nhỏ từ long môn. Xem ra suy đoán của hắn là đúng. Thứ mà hắn và những người này hấp thu được trong long môn chính là phần thưởng đặc biệt cho top 10.
Ngay lúc mọi người đang đánh giá lẫn nhau thì giữa đại sảnh lại xuất hiện thêm một thân ảnh.
Đó là một lão giả mặc một trường bào màu đỏ đen xen kẽ, nhìn qua khá là cũ kỹ. Khuôn mặt lão có đầy nếp nhăn, nhưng đôi mắt lại sáng quắt dị thường. Râu tóc lão đều bạc trắng nhưng vẫn còn lưu lại vài sợi đỏ rực như lửa, nhìn qua cực kỳ ấn tượng.
Lão chỉ đứng yên nơi đó, không hề tỏa ra uy áp nhưng không khí lại trở nên nóng rực dị thường. Từng luồng nhiệt khí không ngừng tỏa ra xung quanh, khiến linh khí cũng trở nên sôi trào, như thể đang bị một ngọn lửa vô hình thiêu đốt.
Lý Nguyên chỉ cảm giác được yết hầu khô khốc, mồ hôi bắt đầu thấm dần trên trán. Có thể dễ dàng đoán được vị lão giả trước mặt này là một người tu luyện hỏa diễm, tu vi cao hơn hắn rất nhiều. Thậm chí, hắn mơ hồ cảm giác được lão giả này còn mạnh hơn Chu Đạo Viễn một chút.
Nhìn thấy đám người Lý Nguyên trán đầy mồ hôi, lão giả này như mới nhận ra điều gì, vội vàng thu liễm lại khí tức cười nói.
“Thật có lỗi! Ta mang thương trong người nên không kiểm soát được khí tức, làm các ngươi khó chịu rồi.”
Cả đám giật mình, không ngờ lão giả này bị thương mà khí tực còn mạnh mẽ như vậy. Chỉ vô tình tỏa ra một chút mà đã khiến bọn họ cực kỳ khó chịu.
Dương Tiêu Linh tò mò cất giọng hỏi.
“Không biết ngài là ai? Tại sao 10 người chúng ta lại bị dịch chuyển đến nơi này?”
Lão giả nghe vậy mỉm cười hòa ái đáp lại.
“Ta tên Tề Viêm. Các ngươi có thể gọi ta là Tề trưởng lão, là người phụ trách trông coi tàng bảo lâu, cũng là nơi mà các ngươi đang đứng.”
Tề trưởng lão nói đến đây liền dừng lại một chút, ánh mắt đảo qua mười người trước mặt, tựa như muốn ghi nhớ từng khuôn mặt.
“Các ngươi là 10 tân sinh xuất sắc nhất học viện trong kỳ chiêu sinh lần này. Như thể lệ đã được thông báo trước đó, 10 các ngươi sẽ có phần thưởng đặc biệt và cơ hội tiến vào trong tàng bảo lâu này. Trước đó, lực lượng mà các ngươi nhận được trong long môn chính là phần thưởng đặc biệt đó. Hiện tại là đến lúc tiến vào tàng bảo lâu.”
Lâm Lạc hiếu kỳ bước lên hỏi.
“Không biết phần thưởng trước đó là thứ gì vậy trưởng lão. Ta có thể cảm giác được linh lực của ta khôi phục rất nhanh. Linh hồn của ta cũng trở nên mạnh hơn một chút. Ta rất tò mò không biết thứ gì lại có tác dụng lớn như vậy.”
Tề trưởng lão nghe vậy ôn tồn giải thích.
“Long môn vốn là một kiện pháp bảo có tác dụng ôn dưỡng thân thể, bồi bổ linh hồn. Hơn nữa trong đó còn có vài giọt Thanh Linh hồn thủy được hòa tan vào không khí. Vì thế nên các ngươi mới có thể cảm giác được linh hồn của mình mạnh hơn.”
Mọi người nghe vậy cũng thật bất ngờ. Không ngờ vừa mới vào học viện đã được hưởng thụ tài nguyên quý giá như vậy. Những người ở đây vốn đều đã được nghe nói qua về thứ này, vốn là tài nguyên quý giá của Phách Thương Thành. Đồng tất cả cũng có cảm nhận rõ hơn về tài nguyên quý giá này. Chỉ vài giọt hòa tan vào không khí đã mang lại tác dụng lớn đến như vậy.
Thấy vẻ mặt của đám người Lý Nguyên, Tề Trưởng lão cũng không bất ngờ. Lão cất giọng nói tiếp.
“Vì các ngươi là những người trong top 10 nên sẽ có đặc quyền hơn những người khác một chút. Quán quân đại hội lần này sẽ có một cơ hội giảm nửa giá của một vật phẩm bất kì trong tàng bảo lâu. Chín người còn lại sẽ được giảm hai phần mười giá cả. Các ngươi có thể xem xét sử dụng thật tốt cơ hội này.”
“Nếu các ngươi không thấy được vật phẩm ưng ý hay là chưa muốn dùng cơ hội này thì cũng không sao. Có thể để dành cơ hội này cho lần sau. Tất cả những thứ này, các ngươi đều có thể dễ dàng thao tác thông qua linh long thủ trạc.”
Phong Viêm lúc này lại lên tiếng hỏi.
“Thưa trưởng lão, trước đó ta có nghe nói học viện sẽ đánh giá một đệ tử dựa theo điểm thành tích mà đệ tử đó có được. Nếu chúng ta dùng điểm thành tích để đổi vật phẩm thì số điểm đó có mất đi hay không?”
Tề Viêm vuốt râu cười nói.
“Hỏi rất hay! Việc các ngươi dùng điểm thành tích của mình để đổi vật phẩm trong tàng bảo lâu hay giao dịch với các đệ tử khác đều không liên quan gì đến điểm thành tích xếp hạng của các ngươi. Sau khi các ngươi lần đầu sử dụng điểm thành tích để trao đổi thì trên thủ tạc của các ngươi sẽ hiện thêm một dòng điểm khả dụng. Điểm này hoàn toàn tách riêng với điểm thành tích dùng để đánh giá đệ tử.”
Thấy cả đám không còn thắc mắc gì nhiều, Tề trưởng lão phất tay.
“Nếu đã không còn gì thắc mắc, các ngươi có thể vào trong tìm kiếm thứ mình muốn. Coi như không tìm được vật phẩm ưng ý cũng có thể khiến các ngươi có thêm mục tiêu phấn đấu. Chỉ sợ các ngươi không đủ điểm chứ không sợ không có thứ làm các ngươi hứng thú.”
Nghe vậy cả đám liền vội vàng bước vào. Tất cả đều háo hức muốn xem thử trong tàng bảo lâu có những gì.
Ngay khi Lý Nguyên bước đến cửa thì trong đầu hắn xuất hiện một thanh âm khiến hắn dừng lại. Đó là Tề trưởng lão truyền âm cho hắn.
“Tiểu tử, ta có một cơ duyên cho ngươi. Không biết ngươi có hứng thú hay không.”