Ta tính toán ngày giờ, đến đêm độc phát, tuyên bố với Nghiêm Huyền Đình rằng thể khỏe, tối nay ngủ một .
Hắn ngẩn một chút như sực nhớ điều gì, đầu dặn nhà bếp nấu canh gừng đường đỏ táo tàu mang lên.
Hắn còn bảo:
“Nhứ Nhứ, nàng khỏe, ôm nàng ngủ sẽ dễ chịu hơn.”
Mất một lúc mới phản ứng , Nghiêm Huyền Đình tưởng đến kỳ kinh nguyệt.
từ năm mười ba tuổi khi Thẩm Đồng Văn hạ kịch độc , còn "quý thủy" nữa .
“Không... .”
Ta miễn cưỡng tìm lý do:
“Lúc khỏe, chỉ thích ở một .”
Thuốc giải của Thẩm Đồng Văn dùng ngay lúc độc phát mới áp chế độc tính.
Mà khi độc phát, sẽ vô cùng thống khổ, bộ dạng dữ tợn, sợ sẽ Nghiêm Huyền Đình kinh động, cũng sợ bại lộ phận.
Trong đêm tối, cuộn tròn giường, một cơn lạnh thấu xương lan từ tim tứ chi, kèm theo đó là những cơn đau nhói như kim châm.
Ta c.ắ.n môi, dốc sạch bình t.h.u.ố.c giải miệng.
Trong cơn đau đến mê , chợt nhớ một chuyện.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Có , Thẩm Đồng Văn xem ở mấy cuốn thoại bản xuân cung, về thử "trò mới" với .
Ta , liền lạnh:
“Ngọc Liễu, là chủ t.ử của ngươi, mạng của ngươi là của , huống chi là thể .”
Tháng đó, nhất quyết đưa t.h.u.ố.c giải.
Đợi đến lúc độc phát, đau đớn kịch liệt nhất, mới xông tới, nhéo lên những vết xanh tím.
Hắn dùng đoản đao rạch vai , tỉ mỉ mút lấy dòng m.á.u tươi chảy , còn hỏi:
“Ngọc Liễu, ngươi thấy sảng khoái ?”
Ta c.h.ử.i , nhưng đau đến mức còn sức phát tiếng.
Cuối cùng, khi ngất , mới bóp nghẹt cổ họng mà đổ t.h.u.ố.c giải .
Bây giờ, c.ắ.n môi đến bật m.á.u, run rẩy cuộn thành một khối.
Trong quầng sáng mờ ảo, vươn ngón tay ấm áp khẽ cạy hàm răng , giọng dồn dập:
“Nhứ Nhứ, đừng c.ắ.n...”
Ta chẳng nể nang gì, c.ắ.n c.h.ặ.t lấy ngón tay đến mức răng khảm sâu da thịt.
Người nọ hề tức giận, chỉ dùng tay nhẹ nhàng vuốt tóc .
Có lẽ là ảo giác, thấy tay đang run rẩy.
Ta trở , rúc sâu một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp.
Sáng hôm , tỉnh dậy trong vòng tay Nghiêm Huyền Đình.
Ánh mắt dịu dàng :
“Còn khó chịu ?”
Ta lắc đầu, xuống giường mặc y phục.
Dừng một chút, đầu giải thích một câu:
“Lần nào tới quý thủy cũng đau như thế.” là giấu đầu hở đuôi.
Vừa dứt lời, cửa phòng bỗng vang lên một giọng :
“Đau quý thủy ? Vừa , mang ít d.ư.ợ.c đúng bệnh về đây, tẩu t.ử thử ?”
Một giọng vô cùng hoạt bát và điềm mỹ.
Ta đầu , thấy một tiểu cô nương mặc váy vàng nhạt nhào tới bên cạnh, nắm tay chăm chú mặt , một lúc liền thốt lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-niem-thanh-tam/chuong-6.html.]
“Đẹp thật nha, ca ca, đúng là phúc khí.”
Vừa xong, nàng túm cổ áo xách xa:
“Nghiêm Cửu Nguyệt, tránh xa phu nhân của một chút.”
Nghiêm Huyền Đình xuống giường từ lúc nào, chỉ mặc một lớp trung y mỏng manh, sắc mặt vẫn trắng như tờ giấy.
Ta vội lấy chiếc áo khoác mặc gần khoác cho :
“Nghiêm Huyền Đình, ngài coi chừng nhiễm lạnh.”
Lúc giơ tay khép vạt áo, rõ ngón trỏ của một vòng vết thương, m.á.u thịt lẫn lộn, sâu đến tận xương.
Ta sững sờ tại chỗ.
Phía , tiếng Nghiêm Cửu Nguyệt vang lên:
“Hai nhân tính hả, về chứng kiến cảnh ân ái ? Ca ca, bảo , mang về nhiều t.h.u.ố.c lắm, thứ và tẩu t.ử dùng đến đấy...”
chỉ lặng lẽ Nghiêm Huyền Đình, nên lời.
Ánh mắt vẫn bình tĩnh ôn hòa, xoa đầu khẽ:
“Ngoan, ăn cơm thôi.”
Nghiêm Cửu Nguyệt là của Nghiêm Huyền Đình.
Nàng bôn ba kinh thương bên ngoài, nhiều hiểu rộng, sản nghiệp trải khắp nơi.
Lần nàng chuyến buôn từ Tây Vực về, định ở nhà nửa năm.
Ban đầu vì "bóng ma" Thẩm Mạn Mạn, ác cảm với khái niệm " ".
Ta hỏi Nghiêm Cửu Nguyệt:
“Ngươi và Nghiêm Huyền Đình quan hệ huyết thống thật ?”
Nàng ngẩn một chốt vỗ n.g.ự.c đảm bảo:
“Thân tuyệt đối, giả .”
Ta cũng sớm nhận Nghiêm Cửu Nguyệt khác Thẩm Mạn Mạn.
Ngay ngày hôm khi về, nàng dẫn đến đo đạc để may thêm quần áo cho , còn mang theo mấy tráp trang sức đầy ắp để chọn kiểu dáng.
Buổi sáng khi Nghiêm Huyền Đình , dịu dàng dặn:
“Nhứ Nhứ, mấy ngày nay triều đình yên , sẽ bận, cứ để Cửu Nguyệt ở bên nàng.”
Ta nghĩ ngợi bảo:
“Cần giúp gì ngài cứ với .”
Hắn , cúi xuống hôn lên má :
“Được.”
Hiển nhiên chẳng coi lời là thật.
nghiêm túc mà, giúp việc khác thì , chứ giúp sát nhân thì rành lắm.
Tiễn thợ may và thợ kim , Nghiêm Cửu Nguyệt đòi chơi với .
Vừa phòng, nàng thấy cái túi tiền Nghiêm Huyền Đình thêu dở bên cửa sổ.
“Tẩu t.ử, cái là tẩu thêu ? Đẹp quá mất!”
Ta lắc đầu:
“Không, là ca ca ngươi thêu đấy.”
Nàng lập tức xị mặt:
“Ồ, kỹ thì cũng thường thôi.”
Rồi nàng tiếp:
“ tay nghề ca ca đúng là tồi. Cha mất sớm, lúc nhỏ quần áo rách đều là vá cho đấy.”