Nhất Niệm Thành Tâm

Chương 1

“Thôi , để gả.”

Thần sắc nam nhân giãn đôi chút, sang với thiếu nữ bên cạnh:

“Mạn Mạn, đừng nữa, Ngọc Liễu nàng sẽ gả .”

Hắn thậm chí còn chẳng thèm bố thí cho lấy một ánh .

Lồng n.g.ự.c bỗng dâng lên một cảm giác buồn đến lạ.

Người nam nhân tên là Thẩm Đồng Văn, là chủ t.ử của , cũng chính là Kính An Vương đương triều.

Ta là ám vệ của , nhưng phần đặc thù, thuộc loại sẽ cùng phát sinh quan hệ "".

Thiếu nữ áo đỏ đang lóc hoa lê đái vũ bên cạnh Thẩm Mạn Mạn.

Năm xưa Nam Châu lũ lụt, cha vì đổi lấy hai bát cháo loãng mà bán vương phủ Kính An.

Khi đang quỳ giữa sân, thiếu niên Thẩm Đồng Văn vặn ngang qua hành lang dài, định mặt .

Hắn khẽ nâng cằm, với vị quản gia đang cung kính khom lưng bên cạnh:

“Nha đầu , lấy.”

Năm đó Thẩm Đồng Văn mới mười bốn tuổi, cái tuổi mà các công t.ử thế gia bắt đầu tình đậu sơ khai.

Khi gầy gò vàng vọt, bẩn thỉu lem luốc.

Vậy mà thể xuyên qua mái tóc rối bời, phát hiện khuôn mặt giống Thẩm Mạn Mạn đến ba phần.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

là nhãn quang sắc bén, lẽ là do yêu đến tận xương tủy chăng?

Thẩm Đồng Văn đối với , , chút nào.

Tốt là ở chỗ dạy võ nghệ, cho ăn ngon mặc , nuôi dưỡng đến mức càng ngày càng giống một Thẩm Mạn Mạn lá ngọc cành vàng.

Không là ở chỗ biến thành thanh đao thể thấy ánh mặt trời của , khiến tay nhuốm m.á.u bao nhiêu .

Đêm đêm, lọt màn trướng của , hoan hảo bao nhiêu .

Mỗi khi nửa đêm đ.á.n.h thức bởi những động tác thô bạo của , liền , Thẩm Mạn Mạn gây gổ với .

Thẩm Mạn Mạn và quan hệ huyết thống, nhưng danh nghĩa .

Hắn yêu Thẩm Mạn Mạn đến mức kỳ quặc, một câu nặng cũng chẳng nỡ, nhưng giường tay ác độc với , bóp cằm khinh miệt:

“Nếu vì ngươi vài phần giống Mạn Mạn, cái mạng tiện của ngươi sớm còn .”

Ta lời nào.

Ánh mắt bỗng chốc mềm xuống, khẽ :

“Ngọc Liễu, ngươi hãy an phận thủ thường, đừng tơ tưởng đến những thứ thuộc về , sẽ đối đãi với ngươi.”

Ta cảm thấy đầu óc hẳn là vấn đề.

Sau đó, mối quan hệ giữa ba chúng hình thành một vòng tuần kỳ quái mà định:

Thẩm Mạn Mạn giận Thẩm Đồng Văn, Thẩm Đồng Văn tìm để trút giận.

Thẩm Mạn Mạn tức tối chạy đến mỉa mai , đáp trả, nàng tìm Thẩm Đồng Văn cáo trạng.

Thẩm Đồng Văn trách phạt để dỗ dành nàng .

Dỗ dành xong xuôi, vài ngày họ gây gổ tiếp.

Cứ thế xoay vần, vĩnh viễn điểm dừng.

Ta thầm nghĩ, đếch nữa, thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn .

Vừa lúc , Hoàng thượng hạ chỉ ban hôn cho Thẩm Mạn Mạn và Thừa tướng đương triều Nghiêm Huyền Đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-niem-thanh-tam/chuong-1.html.]

Nghe đồn Nghiêm Huyền Đình mang bệnh hiểm nghèo, sống quá ba mươi tuổi, tính tình tàn nhẫn độc ác, thậm chí xu hướng giới tính cũng vấn đề.

Thế là Thẩm Mạn Mạn lóc om sòm, nhất quyết chịu gả.

Không cả, nguyện ý mà.

Rốt cuộc, Thẩm Mạn Mạn khoác lên hồng y, trong kiệu hoa.

Thẩm Mạn Mạn lập tức nín , nàng , ánh mắt lạnh lẽo nhưng thoáng chút vui sướng.

“Ngọc Liễu.”

Nàng lau khô nước mắt, tiến tới nhét một chiếc vòng ngọc tay , hạ thấp giọng:

“Ngươi hãy cho thanh thản, đây là mệnh của ngươi. Còn ca ca... từ nay về là của .”

Nói xong, nàng nâng cao tông giọng, dịu dàng :

“Cảm ơn ngươi, Ngọc Liễu... Đại ân đại đức của ngươi, sẽ vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng.”

Ta nghĩ thầm, hai đúng là , đầu óc di truyền y hệt , đều bình thường cho lắm.

Ta đội mũ phượng nặng nề, trùm khăn voan đỏ, trong kiệu lắc lư tiến phủ Thừa tướng.

Kỳ thực, lòng còn chút hân hoan.

Đây là đầu tiên mặc hồng y, ngờ là áo cưới.

Bộ đồ may theo kích cỡ của Thẩm Mạn Mạn nên rộng so với , nhưng quan trọng.

Trước đây, vì Thẩm Mạn Mạn thích màu đỏ nên Thẩm Đồng Văn cấm mặc màu .

Thêm phận ám vệ, tủ đồ của gần như chỉ màu đen.

Vì Thừa tướng đại nhân đau ốm, nghi lễ bái đường kính đều lược bỏ, trực tiếp đưa động phòng.

Ta trong căn phòng ánh nến chập chờn, chẳng bao lâu thấy tiếng cửa mở, tiếng bước chân dần tiến gần dừng giường.

Một bàn tay trắng trẻo thon dài khẽ khơi khăn voan lên.

Ta theo bản năng ngẩng mặt, đối diện với một đôi mắt đang mỉm .

Chủ nhân của đôi mắt với :

“Nàng Thẩm Mạn Mạn.”

Hắn một gương mặt cực kỳ tuấn tú, đôi lông mày nhạt, bên là đôi mắt trong trẻo và trầm tĩnh, khóe môi nhếch lên, sắc môi nhợt nhạt.

Gương mặt tuy thiếu chút sắc hồng nhuận, nhưng như phủ một lớp mưa bụi Giang Nam mờ ảo, càng tôn lên khí chất cao quý, thanh nhã.

.”

Ta thản nhiên gật đầu, đôi chân khẽ đung đưa, nheo mắt :

“Làm ngài ?”

“Ta từng gặp Thẩm Mạn Mạn.”

Hắn :

“Nàng bằng nàng.”

Câu khiến vô cùng hưởng thụ.

Ta lập tức ngửa đầu, nở một nụ rạng rỡ với :

“Thẩm Mạn Mạn đồn vài thứ về ngài nên gả, gả nàng thôi.”

Hắn gật đầu, bình tĩnh hỏi:

“Nàng tội khi quân là c.h.é.m đầu ?”

“Biết, nhưng võ nghệ của khá cao, đ.á.n.h thắng lẽ nhiều lắm.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận