Nhất Niệm Thành Tâm

Chương 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ ngày đó, bắt đầu bày thiên la địa võng.

Hắn trừ khử Thẩm Đồng Văn, càng giúp Nhứ Nhứ đoạt lấy giải d.ư.ợ.c.

Vốn dĩ chỉ cần mười ngày nữa, quân cờ chôn giấu đều sẽ phát huy tác dụng.

ngờ độc trong Nhứ Nhứ phát tác nhanh đến thế.

Nghiêm Huyền Đình nghĩ, chỉ còn cách dùng một biện pháp khác.

Xe ngựa dừng cửa cung.

Trước khi bước xuống, Nghiêm Huyền Đình uống một viên d.ư.ợ.c.

Loại d.ư.ợ.c đó khiến ho khan dữ dội, sắc mặt nhanh ch.óng tái nhợt, ngay cả môi cũng còn chút huyết sắc.

Hắn mang theo hình tàn tạ bước Kim Loan điện, quỳ xuống mặt tiểu Hoàng đế, dâng lên một xấp chứng cứ dày cộm.

Những chứng cứ , bảy phần thật, ba phần giả.

Trong đó mấu chốt nhất hai việc: một liên quan đến đê điều Tịch Giang, một liên quan đến mưu đồ nghịch tặc của Thẩm Đồng Văn.

Còn việc Thẩm Đồng Văn rốt cuộc mưu nghịch , vốn chẳng còn quan trọng.

"Kính An Hầu ẩn nhẫn trong triều nhiều năm, trung thành với Hoàng thượng. Hắn bè cánh đấu đá, một tay che trời, bách tính oán hận thấu trời từ lâu." Nghiêm Huyền Đình quỳ thẳng tắp, ánh mắt thản nhiên. "Cầu xin Hoàng thượng vì giang sơn xã tắc, thanh trừ dư nghiệt, diệt trừ hậu họa."

Tiểu Hoàng đế long ỷ im lặng hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi mở lời:

"Trung tâm của Nghiêm tương, trẫm rõ. Chỉ là Kính An Hầu tuy chỗ , nhưng dù cũng cúc cung tận tụy nhiều năm, trẫm... rốt cuộc vẫn nỡ."

Nghiêm Huyền Đình hiểu rõ ẩn ý trong đó.

Tiểu Hoàng đế trưởng thành thành một quân vương đủ tư cách, đạo lý "vắt chanh bỏ vỏ", nhưng đồng thời cũng nỗi băn khoăn "thỏ c.h.ế.t cáo buồn".

Nghiêm Huyền Đình nặng nề dập đầu:

"Thần nguyện vì Hoàng thượng dốc hết sức lực."

Tiểu Hoàng đế cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, dậy khỏi long ỷ, tiến tới dìu .

Nghiêm Huyền Đình lên, trái ngẩng đầu tiếp tục :

"Chỉ là, thần cầu Hoàng thượng một đạo ý chỉ để cứu một ."

Động tác của tiểu Hoàng đế khựng , cúi đầu Nghiêm Huyền Đình, thần sắc nhàn nhạt.

Nghiêm Huyền Đình bỗng nhiên nghiêng đầu, ho lên kịch liệt.

Từng vệt m.á.u đỏ tươi tràn từ khóe môi , khi đầu , sắc mặt chuyển sang màu xám trắng bệnh tật.

Tiểu Hoàng đế sững sờ tại chỗ, sự lạnh lùng nghi hoặc trong mắt vỡ tan một khe hở, lộ vẻ hoảng loạn hiếm thấy.

Hắn chợt nhớ khi mới đăng cơ vì tuổi quá nhỏ nên thể phục chúng, nhờ Nghiêm Huyền Đình tận tâm tận lực phò trợ mới vững ngai vàng.

Khi , Nghiêm Huyền Đình hao tâm tổn trí mưu tính vì , một đêm khuya nọ, cũng từng nôn một b.úng m.á.u ngay mặt như thế .

Nghiêm Huyền Đình dập đầu lạy thêm ba cái.

"Thần thời gian chẳng còn bao lâu, quãng đời còn duy nhất nguyện ước là thê t.ử của thần thường xuyên bầu bạn bên cạnh."

Khi tỉnh dậy, thấy Nghiêm Huyền Đình , chỉ Nghiêm Cửu Nguyệt mắt đỏ hoe bên giường:

"Tẩu t.ử, tẩu tỉnh ."

Như sợ nghi hoặc, nàng bổ sung thêm một câu:

"Đừng sợ, độc của tẩu giải , trong cung mang giải d.ư.ợ.c tới."

Ta hỏi nàng: "Ca ca ?"

Ánh mắt Cửu Nguyệt né tránh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-niem-thanh-tam/chuong-17.html.]

Ta hỏi nữa, nhấn mạnh từng chữ:

"Ca ca ?"

"Ca ca... Hoàng thượng mủi lòng nên uống t.h.u.ố.c, giờ đang ở sương phòng."

Lời Cửu Nguyệt dứt, nhảy xuống giường chạy bay tới sương phòng.

Trong phòng phảng phất hương t.h.u.ố.c.

Nghiêm Huyền Đình tựa đầu giường, sắc mặt trắng bệch, khi thấy , đôi mắt lóe lên tia kinh hỉ.

"Nhứ Nhứ, nàng tỉnh ?"

Hắn nghiêng đầu ho hai tiếng, khóe môi tràn vệt m.á.u đỏ.

Ta nhào tới giường , lòng thắt , mở miệng mới phát hiện giọng run rẩy:

"Nghiêm Huyền Đình, ngài ăn cái t.h.u.ố.c gì ?"

Đôi mắt long lanh của , sóng sánh vẻ dịu dàng đến cực điểm.

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt .

"Nhứ Nhứ, đừng ."

Ta nắm lấy tay .

Ngay cả đầu tiên g.i.ế.c , tay cũng run rẩy đến thế .

Một nỗi sợ hãi và mất phương hướng mãnh liệt ập tới, thứ cảm xúc lạ lẫm và nồng đậm gần như nuốt chửng lấy .

Ta bỗng chốc hiểu đó là gì.

"Nghiêm Huyền Đình, ngài c.h.ế.t."

Ta , nước mắt tuôn rơi kìm nén :

"Ta thích ngài, ngài thể c.h.ế.t ..."

Trước khi gặp , luôn chìm trong bóng tối, ánh sáng là gì.

Chính từng bước đưa ngoài sáng, cứu rỗi , khiến ý thức sự tồn tại của thống khổ và ý nghĩa của việc phản kháng.

Ta thể để c.h.ế.t .

Nghiêm Huyền Đình định an ủi , nhưng ho dứt, khiến càng dữ hơn.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Giữa tiếng ho và tiếng nức nở, giọng của Sở Mộ bỗng rõ mồn một vang lên.

"Nghiêm phu nhân, nàng như tưởng nàng đang nghi ngờ y thuật của đấy."

Ta ngừng , đầu đe dọa:

"Ngươi chữa khỏi cho Nghiêm Huyền Đình, nếu sẽ g.i.ế.c ngươi."

Sở Mộ khẽ nhếch môi:

"Vũ lực của Nghiêm phu nhân cao cường, g.i.ế.c đương nhiên dễ như trở bàn tay. Thừa tướng đại nhân vốn chẳng bệnh gì, chữa thế nào đây?"

Ta ngẩn ngơ tại chỗ. Sở Mộ tiếp:

"Hắn chẳng qua là 'bán t.h.ả.m' mặt Hoàng thượng nên mới uống độc d.ư.ợ.c giả đưa. Sắc vài thang t.h.u.ố.c uống , đợi độc tính tan hết là cả."

Ta Nghiêm Cửu Nguyệt bước cửa.

Nàng ngượng ngùng :

"Muội chỉ cho tẩu t.ử ca ca vì tẩu mà hy sinh nhiều thôi mà..."

Nghiêm Huyền Đình cuối cùng cũng ngừng ho, mắng một câu:

"Hồ nháo."

Bạn cần đăng nhập để bình luận