Nhất Niệm Thành Tâm

Chương 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghiêm Huyền Đình mỉm nhẹ nhàng:

“Thôi công công, ngài đừng khó Kính An Vương, dẫu chân cũng gãy , quỳ nổi .”

Ta phát hiện miệng lưỡi Nghiêm Huyền Đình cũng thật độc địa, thế là mở to mắt đầy kinh ngạc.

Hắn mỉm , đưa tay vỗ nhẹ lên đỉnh đầu như để trấn an.

Thôi công công bắt đầu tuyên thánh chỉ:

“Kính An Vương mục vô quân chủ, càn rỡ vô lễ, mạo phạm Cao Dương Huyện chúa, thật là tội đại bất kính, kể từ hôm nay, giáng tước xuống thành Kính An Hầu, đóng cửa hối trong hầu phủ ba mươi ngày, khi mệnh của trẫm ngoài.”

Sắc mặt Thẩm Đồng Văn trắng bệch trong nháy mắt.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nghiêm Huyền Đình phủi bụi áo, nhạt giọng:

“Kính An Vương, xin , là Kính An Hầu, ngẩn đó gì, tiếp chỉ chứ.”

Ta bỗng chốc hiểu mục đích Nghiêm Huyền Đình đưa cung xin phong hiệu ngay ngày thứ hai đại hôn.

Không chỉ là để lộ diện mặt tiểu Hoàng đế, mà còn để một phận mà thường dám tùy tiện đắc tội.

Thẩm Đồng Văn run môi, tin nổi chỉ tay :

“Không thể nào... nàng thể là Huyện chúa?”

Thôi công công mặt cảm xúc:

“Kính An Hầu cẩn thận lời , chớ bất kính với Huyện chúa.”

Lúc Thẩm Đồng Văn rời thị vệ đẩy xe lăn .

Trước khi , đầu hằn học, hạ thấp giọng gằn từng chữ:

“Huyện chúa thì ? Sẽ ngày tiễn ngươi .”

Khí thế quanh Nghiêm Huyền Đình bỗng chốc trở nên băng giá, lạnh lùng :

“Kính An Hầu dám nguyền rủa Cao Dương Huyện chúa như , lẽ nào là coi thường Hoàng thượng?”

Thẩm Đồng Văn chỉ lạnh một tiếng, đáp .

Ta hiểu rõ, lời là nguyền rủa, mà là trần thuật sự thật.

Ta mãi vẫn giải d.ư.ợ.c thực sự, chỉ thể dùng loại t.h.u.ố.c tạm thời của Sở Mộ, dựa việc độc tính xung khắc để áp chế từng cơn phát độc.

Mà những ngày qua, cảm nhận rõ ràng độc tính trong cơ thể tích tụ quá sâu, càng lúc càng trầm trọng.

Thực sớm sẽ c.h.ế.t.

Không c.h.ế.t trong trận lụt thì cũng c.h.ế.t trong nhiệm vụ nào đó, hoặc c.h.ế.t sự hành hạ giường của Thẩm Đồng Văn.

Quãng thời gian gả cho Nghiêm Huyền Đình, vui vẻ như , đối với chẳng khác nào là trộm .

là đồ trộm , sớm muộn cũng trả .

Chỉ là ngờ ngày đến nhanh như .

Đêm đó độc phát, điểm huyệt ngủ của Nghiêm Huyền Đình, đó liều mạng c.ắ.n c.h.ặ.t cổ tay, uống sạch hết lọ t.h.u.ố.c đến lọ t.h.u.ố.c khác.

Khoảng cách với phát độc đầy nửa tháng, mãnh liệt vô cùng.

Ta thời gian của còn nhiều, bèn bắt đầu suy tính xem còn thể gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-niem-thanh-tam/chuong-15.html.]

Nhớ lâu khi thành hôn, Nghiêm Huyền Đình từng và Thẩm Đồng Văn mối thù đội trời chung.

Sau đẩy xuống nước cũng là do Thẩm Đồng Văn hại.

Chi bằng g.i.ế.c Thẩm Đồng Văn . Sau khi thông suốt điểm , bắt đầu tỉ mỉ bày mưu hành thích.

Mặt khác, mỗi đêm đều bám lấy Nghiêm Huyền Đình c.h.ặ.t hơn.

Hắn tính tình , chuyện gì cũng chiều , nhưng lúc mồ hôi đầm đìa vẫn ghé tai khẽ:

“Phu nhân nhiệt tình như lửa, cũng sắp chịu thấu .”

Ta ngước mắt, chớp:

ngài giỏi mà. Nghiêm Huyền Đình, là ngài cho hóa chuyện cũng thể sung sướng đến .”

Trong mắt thoáng chốc ngập tràn vô cảm xúc phức tạp mà hiểu nổi.

Cuối cùng chỉ cúi , giọng khàn đặc:

“Nhứ Nhứ, quãng đời còn của chúng còn dài lắm, sẽ cùng nàng chậm rãi tận hưởng.”

Cái "quãng đời còn " mà mà khiến rung động đến thế.

Ta cũng chứng kiến.

Thế nhưng độc phát cuối cùng đến nhanh hơn tưởng.

Hôm đó, đang cùng Nghiêm Cửu Nguyệt dạo vườn.

Nghiêm Huyền Đình mới sai trồng mấy gốc hoa quế, hoa vàng nhạt nở rộ từng lớp, hương thơm nồng nàn.

Ta gốc cây, ngẩng đầu với Cửu Nguyệt:

“Ta đau, gọi Nghiêm Huyền Đình tới xem một chút.”

Thực Nghiêm Huyền Đình tới nhanh, nhưng độc phát còn nhanh hơn.

Hắn bế bổng lên, đôi bàn tay run rẩy dữ dội.

“Nhứ Nhứ.”

Có những giọt nước ấm nóng rơi mặt .

Ta cố mở mắt, trong làn ánh sáng ch.ói lòa mà :

“Được , thực lừa Cửu Nguyệt đấy, đau , mà là đau đến c.h.ế.t .”

Vòng tay siết c.h.ặ.t hơn, bước chân càng thêm vội vã.

Xuyên qua dãy hành lang dài, Nghiêm Huyền Đình cẩn thận đặt lên giường, đầu gầm lên với Nghiêm Cửu Nguyệt:

“Đi mời Sở Mộ tới đây!”

“Vô ích thôi, sớm tìm Sở Mộ , bảo giải độc . Thuốc tạm thời cũng uống , tác dụng .”

Ta đau đến điếng , nhưng những lời cần dặn vẫn dặn:

“Nghiêm Huyền Đình, ngài , bày xong cục diện . Bảy ngày , ám vệ bên cạnh Thẩm Đồng Văn sẽ điều hết, đó là thời cơ nhất để g.i.ế.c . Nếu ngài tín, cứ phái tay, xác suất thành công ít nhất là tám phần.”

“Nhứ Nhứ...”

“Còn một chuyện nữa, thực nha của Thẩm Đồng Văn, là ám vệ của . Mấy tên thủ hạ c.h.ế.t kỳ lạ đây của ngài đều là do g.i.ế.c đấy.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận