Nhất Niệm Thành Tâm

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng cũng bật , khi đôi mắt cong , môi chút huyết sắc, trông vô cùng xinh .

Hắn bỗng ho khan vài tiếng, đó :

“Không , cưới nàng là .”

Những ngón tay thon dài rõ khớp xương khẽ gạt vạt áo của sang hai bên.

Màn giường đỏ rực buông xuống, y phục cưới lột xuống từng phân từng tấc.

“Cái đó...”

Ta lên tiếng:

“Trinh tiết của còn nữa.”

Nghiêm Huyền Đình vốn đang gặm c.ắ.n xương quai xanh của , liền ngẩng đầu, hỏi:

“Trinh tiết là cái gì?”

Dường như chẳng mảy may để tâm, chỉ thong thả áp sát tai , trầm giọng khẽ:

“Phấn hãn hương thấp d.a.o cầm chẩn, xuân đậu tô dung bạch phượng cao.”

(Mồ hôi thơm ướt đẫm gối cầm, vẻ mặt xuân sắc tựa bánh tô phượng)

Dục hỏa trong đôi mắt bình tĩnh của bắt đầu bùng lên từng chút một, cho đến khi thành một biển lửa mênh mang.

Những câu thơ qua miệng hề dung tục, mà khàn khàn trầm thấp, khiến lòng d.a.o động lạ thường.

Trong lúc ý loạn tình mê, hỏi:

“Nàng tên là gì?”

Ta tìm chút lý trí:

“Kính An Vương đặt tên cho là Ngọc Liễu, nhưng thích.”

Hắn chống nửa lên, ánh nến vàng ấm áp mà sâu mắt :

“Vậy tên thật của nàng là gì?”

“Nhứ Nhứ, tên Nhứ Nhứ.”

Ta đáp:

“Kính An Vương cái tên quá rẻ rúng, xứng với khí chất của vương phủ bọn họ.”

Nghiêm Huyền Đình lạnh một tiếng, giọng điệu mang theo vài phần kiêu ngạo tự nhiên:

“Một cái vương phủ hữu danh vô thực, thật sự coi là cái thá gì.”

Nói đoạn, cúi xuống hôn lên mắt , :

“Vậy sẽ gọi nàng là Nhứ Nhứ. Nhứ Nhứ, cái tên thật đáng yêu.”

Cha đặt tên chỉ với ý nghĩ "tên dễ nuôi".

Thẩm Đồng Văn vạn phần chê bai, Thẩm Mạn Mạn càng coi thường.

Nghiêm Huyền Đình là đầu tiên khen tên đáng yêu.

Lời đồn quả thực đáng sợ hơn cả hổ dữ, chẳng thể tin nổi một chữ.

Một ôn nhu như ngọc thế , thể coi là tâm tàn nhẫn tay độc ?

Trong lúc mơ màng đưa lên đỉnh mây xanh, thầm nghĩ:

Thẩm Đồng Văn đúng là cái đồ vô dụng.

Hóa chuyện thoải mái đến thế.

Chúng quấn quýt đến tận đêm khuya mới chìm giấc ngủ.

Thể lực của .

Nghiêm Huyền Đình ngủ say, còn thì .

Ta đang giả vờ ngủ để suy nghĩ.

Trước khi , Thẩm Đồng Văn thực chất giao cho một nhiệm vụ cuối cùng.

Hắn chỉ cần thành, sẽ cho t.h.u.ố.c giải độc, từ đó và vương phủ còn quan hệ gì nữa.

Nhiệm vụ đó chính là ám sát Nghiêm Huyền Đình.

giờ bỗng chẳng nỡ tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-niem-thanh-tam/chuong-2.html.]

Bởi vì thực sự là... quá thoải mái.

Thân thể Nghiêm Huyền Đình đại khái là thật, ban đêm thường thấy tiếng ho khan trầm đục của .

Ta tưởng tỉnh, nhưng hóa .

Nhớ khuôn mặt trắng đến mức trong suốt , hẳn bẩm sinh, mà giống như sắc mặt nhợt nhạt vì bệnh tật hơn.

Hừng đông, Nghiêm Huyền Đình tỉnh giấc.

Hắn khụ hai tiếng, bưng một ly nước ấm đến mặt.

Nhờ ánh nắng ban mai lọt qua cửa sổ, mỉm :

“Ta dặn dò hạ nhân gác ở cửa, Nhứ Nhứ, nước là nàng tự rót ?”

“Không .”

Ta mím môi:

“Nước tối qua lạnh , dùng nội lực đun nóng một chút.”

“Nhứ Nhứ quả nhiên võ nghệ cao cường.”

Hắn ôn tồn khen một câu, uống cạn ly nước kéo lòng.

Lồng n.g.ự.c ấm áp, mái tóc dài mềm mại lướt qua gò má , cảm giác ngứa ngáy khiến đáy lòng khẽ run rẩy.

Ta nỡ thẳng , đành dùng hành động để ám chỉ.

Nghiêm Huyền Đình cứ nhất quyết bắt thành lời.

“Nói , Nhứ Nhứ.”

Hắn ban cho một nụ hôn lên môi:

“Phải nhớ kỹ, về gì cứ việc thật với , vĩnh viễn cần kiêng dè gì cả.”

Ta một tiếng, mặc cho chìm đắm thêm nữa.

Mãi đến khi trời sáng rõ, chúng mới dậy sửa soạn.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nghiêm Huyền Đình đưa cung yết kiến Hoàng thượng.

Ta gật đầu, cho rằng đây từng xà nhà của đại điện, thấy Hoàng thượng nhiều .

Thiếu niên Hoàng đế năm nay mới mười bảy tuổi.

Hắn đăng cơ năm mười ba tuổi, chính Nghiêm Huyền Đình là dẹp bỏ tranh cãi để đưa lên ngôi, vững vị trí đó.

Thế nhưng quân tâm đa nghi, khi tiểu Hoàng đế vững vàng, nắm thực quyền, liền bắt đầu cảnh giác với Nghiêm Huyền Đình.

Những chuyện đều do Thẩm Đồng Văn từng chút một kể cho khi còn ám vệ. Hắn quan hệ giữa hai họ vi diệu, đấu tranh quyền lực, nghi kỵ lẫn , nhưng thể thiếu .

Xe ngựa lăn bánh cung, Nghiêm Huyền Đình đối diện mỉm .

Tiết trời tháng Tư ấm áp nhưng vẫn khoác áo choàng dày, mái tóc đen nhánh tôn lên gương mặt như ngọc nhưng tái nhợt.

Con ngươi đen thẫm, bên là đoạn cổ thanh mảnh, hầu kết nhô lên ẩn hiện mạch m.á.u xanh nhạt.

Thật mỏng manh.

Chỉ cần dùng chút lực là thể bẻ gãy.

Tháng , theo mệnh lệnh của Thẩm Đồng Văn lẻn một kỹ viện, kẻ vặn gãy cổ dường như chính là thuộc hạ của Nghiêm Huyền Đình.

Lòng bỗng dâng lên một chút áy náy hiếm hoi.

lúc đó, Nghiêm Huyền Đình hỏi:

“Nhứ Nhứ, nàng thất thần như là đang nghĩ gì thế?”

Ta theo bản năng đáp:

“Đang nghĩ về ngài.”

Nói xong mới sực tỉnh, thấy nheo mắt , trong mắt như trời quang mây tạnh:

“Ta ở ngay mắt, việc gì nghĩ xa?”

Ta mím môi, khẽ :

“Ta đang nghĩ về bệnh tình của ngài. Thẩm Mạn Mạn gả chính là vì ngài bệnh tật ốm yếu, sống chẳng bao lâu.”

“Vậy Nhứ Nhứ nghĩ ?”

Ta nghiêm túc :

“Ngài đối với , nỡ để ngài c.h.ế.t.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận