Nhất Niệm Thành Tâm

Chương 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta gần như bay đến bên sảnh.

Kẻ đang quỳ trong sảnh kể rằng, Nghiêm Huyền Đình dường như tra chứng cứ mấu chốt, định cấp tốc hồi kinh dâng lên Hoàng thượng.

Nào ngờ khi thuyền gần đến kinh đô, bỗng kẻ đẩy rơi xuống nước, kẻ đó cũng nhảy xuống sông tẩu thoát ngay đó.

Bọn họ cứu Nghiêm Huyền Đình lên liền quất roi thúc ngựa chạy thẳng về kinh.

Ta rút đoản đao kề lên cổ kẻ đó, ép một vệt m.á.u.

“Lũ vô dụng.”

Ta hối hận đến c.h.ế.t , đáng lẽ lúc đó cùng .

ở đó, kẻ thương .

giờ gì cũng muộn.

Nửa đêm Nghiêm Huyền Đình tỉnh dậy, đang túc trực bên giường.

Hắn khẽ cử động thức giấc, ngước mắt , sống mũi bỗng thấy cay cay.

“Nhứ Nhứ, đừng .”

Hắn vươn tay vén mái tóc rối của cho gọn gàng:

“Ta , chẳng về đây ư.”

Cũng may Sở Mộ.

Từng thang t.h.u.ố.c bốc xuống, thể Nghiêm Huyền Đình cũng dần chuyển biến hơn, còn hữu dụng hơn cả đám thái y Hoàng thượng phái tới.

Tiểu Hoàng đế hạ chỉ cho Nghiêm Huyền Đình tĩnh dưỡng trong phủ, chờ lành bệnh mới cung yết kiến.

chuyện thể cứ thế mà xong.

Đêm khuya, khi Nghiêm Huyền Đình uống t.h.u.ố.c ngủ say, lẻn Kính An vương phủ, nấp nóc nhà của Thẩm Đồng Văn.

Đợi hơn một canh giờ, trong phòng mới truyền giọng âm u của .

“Ngươi những g.i.ế.c Nghiêm Huyền Đình, còn để mang chứng cứ về kinh. Giờ Hoàng thượng cũng chuyện, tính đây?”

“Vương gia tha mạng!”

Giọng quen thuộc.

Kẻ tên Lôi Vân, cũng là ám vệ trướng Thẩm Đồng Văn, từng cùng hợp tác hành thích khác.

“Thuộc hạ ngờ Nghiêm tương cảnh giác đến , thuộc hạ bám theo suốt quãng đường, mãi đến lúc sắp hồi kinh mới tìm cơ hội.”

Im lặng một lát, Lôi Vân ướm hỏi:

“Nghe Ngọc Liễu hiện đang ở bên cạnh Nghiêm tương, là... để nàng tay?”

“Diệp Ngọc Liễu.”

Giọng Thẩm Đồng Văn lạnh như băng.

“Nàng Nghiêm Huyền Đình hầu hạ đến mức sướng mê tơi , sớm chẳng thèm lời nữa. Uổng công đối đãi với nàng như .”

Ngươi mà cũng xứng câu đó ?

“Con đê đó tuy do phụ trông coi xây dựng, nhưng bổn vương dẫu cũng bao chuyện cho Hoàng thượng, còn cần để chế hành triều đình, chắc thể động thủ nhanh . Chuẩn ngựa, sáng mai chúng rời kinh Giang Nam thăm Mạn Mạn.”

Lôi Vân nhận lệnh lui .

Ta nóc nhà, bất động.

Chuẩn ngựa ?

Cơ hội tự dẫn xác đến cửa đây .

Trời tờ mờ sáng, lẻn chuồng ngựa vương phủ, động tay chân con ngựa Thẩm Đồng Văn cưỡi.

Cũng chẳng gì to tát, chỉ là đặt một cơ quan nhỏ yên ngựa, kẹp lấy một cây ngân châm dài.

Hắn chỉ cần cưỡi ngựa một lúc, cơ quan chấn động sẽ rơi , ngân châm lập tức b.ắ.n thẳng lưng ngựa.

Làm xong chuyện, về phủ Thừa tướng.

Nghiêm Huyền Đình tỉnh, nắm tay hỏi:

“Nhứ Nhứ, tay nàng lạnh thế ?”

Ta há miệng, bịa một cái lý do thể gượng ép hơn:

“... Ngủ nóng, nên ngoài hóng gió một lát cho mát.”

Vậy mà Nghiêm Huyền Đình tin.

Ta thậm chí hoài nghi nếu bảo nhảy xuống hồ bơi một vòng chắc cũng tin luôn quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-niem-thanh-tam/chuong-10.html.]

Bệnh của khỏi quá nửa, chỉ còn chút ho khan của phong hàn.

Ta hôn đều đẩy :

“Nhứ Nhứ, đừng, kẻo lây bệnh cho nàng.”

Ta vén tà váy, cho xem những đường nét săn chắc bụng , ý đồ chứng minh bản khỏe mạnh.

Kết quả, ánh mắt Nghiêm Huyền Đình bỗng chốc tối sầm .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hắn đưa tay che môi ho khẽ hai tiếng, khó khăn đầu :

“Nhứ Nhứ, nàng đừng thế ... thực sự... nhớ nàng.”

Ta lập tức đưa kiến nghị:

“Lần ngài công tác cứ mang theo , như sẽ nhớ nữa.”

Quan trọng hơn là sẽ thương nữa.

Ta liều cái mạng cũng để chuyện tái diễn.

Nghiêm Huyền Đình khựng , đầu .

Đôi mắt như mặt hồ tĩnh lặng ánh trăng.

“Nhứ Nhứ.”

Hắn .

“Cưới nàng là điều may mắn nhất đời .”

Ta bảo:

“Ngài suýt chút nữa là cưới Thẩm Mạn Mạn đấy.”

Khóe môi khẽ giật, bất đắc dĩ xoa trán:

“Phu nhân thật là thẳng tính đến đáng yêu.”

Ta hậu tri hậu giác nhận đó là một câu tình tứ.

Thực chắc đang bảo chẳng hiểu phong tình chút nào.

Haiz.

Mãi đến bữa tối, khi cùng Nghiêm Huyền Đình bước phòng thì thấy Sở Mộ cũng ở đó, còn ngay cạnh Nghiêm Cửu Nguyệt.

Nghiêm Huyền Đình với ánh mắt đầy suy tư.

Cơm ăn mấy miếng, Cửu Nguyệt bỗng :

“Hôm nay tiệm xem việc kinh doanh, lúc về ngựa của Kính An vương kinh hãi, ngã ngựa gãy mất một chân.”

“Vậy .”

Nghiêm Huyền Đình thản nhiên đáp lời, gắp một miếng há cảo tôm bát :

“Nhứ Nhứ, đừng chỉ lo thế chứ.”

Cửu Nguyệt kinh hô một tiếng, dùng đũa chỉ :

“Tẩu t.ử, tẩu vui vẻ quá chừng!”

“Thật ?”

Ta sờ mặt , cố gắng lấy vẻ nghiêm túc:

“Cũng hẳn, thực đang cảm thấy bi thống cho sự bất hạnh của Kính An vương.”

Dùng bữa xong, Nghiêm Huyền Đình bảo chính sự cần xử lý, bảo Cửu Nguyệt ở bầu bạn với .

Ta đoán chắc sắp xếp chứng cứ mang về từ Nam Châu.

Thế là bảo:

“Không , sân ngắm trăng một lát.”

Tiện thể nhường gian cho Sở Mộ và Cửu Nguyệt.

Vào hạ , buổi tối cũng chẳng quá lạnh.

Nào ngờ hành lang đầy nửa canh giờ, Cửu Nguyệt đùng đùng nổi giận bước , mắt ngân ngấn lệ đòi uống rượu với .

Ta hỏi: “Sở Mộ ?”

“C.h.ế.t .”

Nàng lạnh lùng đáp, khựng , giọng dịu đôi chút:

“Xin tẩu t.ử, trút giận lên tẩu...”

“Không .”

Bạn cần đăng nhập để bình luận