Ngày hôm .
Ánh ban mai hé rạng, đúng tám giờ, một chiếc Maybach bản kéo dài với những đường nét góc cạnh, lạnh lùng đỗ chuẩn xác chân lầu.
Lạc Cẩn Hằng gọi điện tới. Ba cuộc đầu Tô Hy Nguyệt đều nhấn ngắt, đến cuộc thứ tư, cô thực sự chịu nổi nữa, vươn cánh tay dài dò dẫm tới phía tủ đầu giường.
Tiếng rung liên hồi của điện thoại bỗng chốc im bặt.
"Đã bảo là khỏe, xin nghỉ , hiểu tiếng !"
Lạc Cẩn Hằng im lặng trong giây lát, nhàn nhạt lên tiếng: " đang ở lầu, hôm nay phẫu thuật."
Tô Hy Nguyệt đờ mất hai giây: "Biết ."
Cúp máy.
Nửa tiếng , Tô Hy Nguyệt xuống lầu, kéo cửa ghế bước xe.
Ngày việc giao thông vô cùng bận rộn, dòng xe cộ đan xen như mắc cửi, kẹt cứng giữa giờ cao điểm nhích nổi một bước.
Tô Hy Nguyệt tựa bên cửa sổ, chiếc kính râm che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ để lộ bờ môi đỏ mọng quá mức và một đoạn cổ thiên nga thon thả nhưng sắc mặt phần nhợt nhạt.
Đêm qua giấc mơ cứ đứt quãng liền mạch, ngủ chẳng ngon giấc, giờ đây cô thấy đầu óc choáng váng, nôn nao khó chịu.
"Trong khỏe ?" Lạc Cẩn Hằng liếc phụ nữ bên cạnh.
So với phong cách rạng rỡ, lộng lẫy , hôm nay Tô Hy Nguyệt ăn vận giản dị hơn nhiều. Một chiếc áo phông trắng dáng rộng phối cùng quần jeans xanh nhạt, từ đầu đến chân đều là những gam màu nhã nhặn. Đó như một sự bình lặng cố ý để bày tỏ rằng bận tâm, thế nhưng đầu ngón tay trắng bệch và đôi môi mím c.h.ặ.t tố cáo sự bất an của cô lúc .
Tô Hy Nguyệt trả lời, ngước mắt : "Có đáng tin ?"
"Chủ nhiệm Triệu là bạn thâm giao nhiều năm của dượng , về y thuật cô cần lo lắng. Bên đó cũng dặn dò , sẽ ai điều tiếng gì ."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Tô Hy Nguyệt bản đang sợ hãi chỉ đơn thuần là phiền muộn, lòng cô rối như tơ vò.
Cô ngoài cửa sổ, lật giở điện thoại, cuối cùng buồn chán đến mức chơi vài ván Tá lả, nhưng nỗi xốn xang vô cớ trong lòng vẫn chẳng thể tan .
Lạc Cẩn Hằng thu hết những cử chỉ nhỏ của Tô Hy Nguyệt tầm mắt. Anh đặt chiếc máy tính xách tay đùi xuống, nghiêm giọng : "Yên tâm, thứ đều sắp xếp thỏa, sẽ chuyện gì ."
"Người phòng phẫu thuật , đương nhiên là thấy chuyện gì ."
Tâm trạng Tô Hy Nguyệt , lời cũng đầy gai góc: "Nếu c.h.ế.t bàn mổ, chẳng lẽ sẽ tuẫn tiết theo chắc? E là còn vui mừng khôn xiết chứ. Từ giờ sẽ chẳng còn ai phiền , chuyện đời tư hỗn loạn con gái nhà bầu cũng chẳng ai , thể đàng hoàng cái chức Lạc tổng đạo mạo của ."
" bao giờ nghĩ như . Hơn nữa khi chuyện, vẫn luôn dốc sức bù đắp."
"Nói bằng mồm thì cũng ."
Nếu Tô Hy Nguyệt là đàn ông, chắc chắn cô thể khiến đám con gái mê mẩn đến lạc lối, giá trị cảm xúc cô mang còn mạnh hơn nhiều.
"Nếu c.h.ế.t, cô tuẫn tiết vì ?" Lạc Cẩn Hằng bỗng nhiên hỏi.
Tô Hy Nguyệt nhướng mày: "Anh m.a.n.g t.h.a.i con của , giả thiết thành lập."
" là nếu."
"Dĩ nhiên là . với cũng chẳng thiết gì, chỉ đóng góp một hạt giống, so với qua đường cũng chẳng khác là bao, còn giao cả mạng sống cho ?"
Nói xong, Tô Hy Nguyệt ngửa đầu , mưu cầu xem sẽ xảo biện chứng minh bản thế nào. Kết quả, ánh mắt Lạc Cẩn Hằng sâu thẳm, khẽ gật đầu: "Biết thế là ."
"..."
Mẹ kiếp, gài bẫy cô.
Đồ đàn ông tồi, cô sắp phòng mổ đến nơi mà cũng lời đường mật nào để lừa gạt cô lấy một câu.
Chẳng lẽ : 'Đừng sợ, sẽ luôn ở bên cạnh em, để em xảy chuyện gì ' khó khăn đến thế ?
Ngoài việc mân mê cái máy tính rách, cái điện thoại hỏng , gọi điện hết cuộc đến cuộc khác thì còn cái gì nữa.
Người lạnh, tâm cũng lạnh nốt.
Ý định giữ đứa bé thoáng qua đêm qua, khoảnh khắc , tan thành mây khói.
Tô Hy Nguyệt hậm hực mặt thèm . Đến bệnh viện, cô là đầu tiên mở cửa xe bước xuống, tiếng đóng cửa mạnh đến mức suýt chút nữa là đập mặt Lạc Cẩn Hằng.
Sảnh bệnh viện qua kẻ đông đúc, Tô Hy Nguyệt đợi mà sải bước về phía . Cô cố tình chỗ đông để tìm, chẳng vì gì cả, chỉ khó chịu, chuốc thêm rắc rối cho thôi.
Lạc Cẩn Hằng nhanh ch.óng đuổi kịp, một tay gạt đám đông , đưa Tô Hy Nguyệt đến một trống vắng : " xin vì câu ."
Tô Hy Nguyệt thèm , xoay định bỏ nhưng bả vai ấn , vùng .
"Như cô , ngoại trừ việc cùng tạo một sinh linh, chúng bất kỳ mối giao hảo nào khác. Nếu cô xảy bất trắc, sẽ tuẫn tiết vì cô, đó là suy nghĩ thật lòng của ."
" điều đó nghĩa là quan tâm đến cô. Chính vì hiểu rõ phẫu thuật gây tổn thương cơ thể lớn đến mức nào nên càng thể chỉ lời suông. riêng nhờ dượng giúp đỡ liên hệ, lo liệu, sắp xếp đội ngũ sản phụ khoa đầu ngành và uy tín nhất trong nước. cô rằng, dù cuối cùng cô đưa quyết định gì, thì sức khỏe và an của cô luôn bảo đảm vững vàng nhất. Đó là việc thiết thực duy nhất thể cho cô."
"Đó vốn dĩ là việc nên ."
" , những điều để chứng minh bỏ bao nhiêu. Bàn về sự hy sinh thì gì cũng bằng cô . Chuyện trong kế hoạch của , nó quá đột ngột, và nghĩ cô cũng ."
"Về vấn đề rủi ro phẫu thuật, thể bảo đảm tuyệt đối với cô. về việc cô nhắc tới tuẫn tiết vì cô , thì chỉ cô, mà ngay cả với cha , câu trả lời của vẫn là . Cái c.h.ế.t của sẽ chẳng đổi gì, nhưng nếu cô thực sự vì mà gặp chuyện may, sẽ..."
"Dừng , ."
Nếu cô thực sự c.h.ế.t vì chuyện , Lạc Cẩn Hằng trong lòng áy náy, tiền bù đắp cho nhà họ Tô rơi tay Đường Lệ, thì cô c.h.ế.t cũng tức đến mức sống mất.
Tô Hy Nguyệt hất tay Lạc Cẩn Hằng : " quan trọng với , và ngược , với cũng chẳng cả."
Lạc Cẩn Hằng phủ nhận.
"Hôm nay sai lầm kết thúc, hai chúng cũng coi như thanh toán xong xuôi. Mặc kệ trong lòng nghĩ gì, cứ nhịn hết cho , thích , hiểu !"
Đuôi lông mày khẽ nhếch lên, vẫn đáp lời, chỉ lặng lẽ lắng tiếng phàn nàn nhỏ dần của cô.
Suốt quá trình đó, Tô Hy Nguyệt đều khoanh tay n.g.ự.c, đôi môi đỏ khẽ cong lên, ánh mắt long lanh đầy vẻ sóng sánh. Rõ ràng khi chuyện cô ngước , nhưng lời thốt mang một cảm giác ưu việt như kẻ bề .
Vì ăn sáng, đến cuối cô hụt : "Sao chỉ , là câm ?"
"Chẳng cô cô thích , bảo nhịn đó ?"
"..."
Tô Hy Nguyệt c.h.ử.i thầm một tiếng.
Cô nghi ngờ Lạc Cẩn Hằng đơn thuần là cố ý chọc tức .
Hành lang chật hẹp, đang đẩy xe lăn tới. Tô Hy Nguyệt vẫn đang chằm chằm đàn ông mặt khiến cô tức đến nghiến răng, định mở miệng thì chiếc xe lăn đó bỗng mất lái, bánh xe nghiến lên mặt đất phát âm thanh ch.ói tai.
Gần như cùng lúc, một cánh tay mạnh mẽ vòng qua vai kéo cô lòng, mang theo mùi hương gỗ thông quen thuộc.
Cô bao vây trong một gian nhỏ hẹp giữa bức tường và l.ồ.ng n.g.ự.c . Gò má dán c.h.ặ.t vạt áo sơ mi, gáy bàn tay thô ráp của đỡ lấy. Khoảng cách gần đến mức cô dường như thấy nhịp tim bình của Lạc Cẩn Hằng.
Hơi thở tràn ngập mùi hương của .
Tiếng xe lăn xa dần, lúc Lạc Cẩn Hằng mới buông tay, nhưng chuyển sang nắm lấy cổ tay cô, chằm chằm: "Nhìn đường , hiểu ? Dành sức mắng để mà đường thì suýt đ.â.m ."
Tô Hy Nguyệt đỏ mặt, vội vã giằng , ngay lập tức chiếm lấy ưu thế để đổi trắng đen: "Lạc Cẩn Hằng, khuy áo của đau mặt đấy. Đi với mà mặc quần áo thoải mái, nhẹ nhàng ? Mặc sơ mi thế là để việc với ? thích, hiểu ?"
Lạc Cẩn Hằng tiểu công chúa cao ngạo như chim công đang hất cằm mặt , chỉ trừ thành tiếng. Thật sự cô ăn gì mà lớn lên thế , lý cũng chiếm lấy ba phần mới chịu.
Cuối cùng gì thêm, nghiêng mở lời: "Đi theo ."
Tô Hy Nguyệt hừ mũi một cái, nhúc nhích.
Lạc Cẩn Hằng im lặng hai giây, lên tiếng an ủi: " trong lòng cô đang sợ, cảm xúc kích động là chuyện bình thường. Lát nữa sẽ luôn ở bên cạnh cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-chi-hon-thu/chuong-9-chung-ta-ket-hon.html.]
"..."
Ai sợ chứ?
Ai cần ở bên cạnh chứ?
Tô Hy Nguyệt cam lòng yếu thế, bĩu môi một cái.
Tuy nhiên, cảm xúc của cô đến nhanh mà cũng nhanh. Cô thực sự giận Lạc Cẩn Hằng, chỉ là tâm thần bấn loạn, đúng lúc va họng s.ú.n.g của cô mà thôi.
Ngày mất cô đến hụt , cũng từng nghĩ đến chuyện sống nữa.
Vì sự cố nhỏ , Lạc Cẩn Hằng sợ Tô Hy Nguyệt sơ suất lủi đám đông nên tự giác phía ngoài, chắn cho cô ở giữa và bức tường.
...
Không cần lấy , chờ đợi, quy trình diễn trơn tru như đường ray.
Tô Hy Nguyệt trong phòng hội chẩn, bác sĩ một nữa xác nhận thông tin cơ bản, tuần t.h.a.i và tiền sử bệnh lý. Sau khi thông báo rủi ro của ca mổ, bác sĩ đẩy một bản "Giấy cam kết phẫu thuật" đến mặt cô.
"Cô Tô, nếu còn thắc mắc gì khác, xác nhận chấp nhận những rủi ro và tự nguyện phẫu thuật, xin hãy ký tên đây."
Những dòng chữ đen in rõ ràng, các điều khoản mạch lạc, xếp hàng ngay ngắn.
Tô Hy Nguyệt lướt qua những lưu ý dày đặc, cầm b.út lên, nhưng ngòi b.út khựng mặt giấy.
Từ góc mắt, cô thấy Lạc Cẩn Hằng đang lưng , xa gần, ngay trong tầm tay với tới.
Anh ngó nghiêng, mất kiên nhẫn, chỉ bình tĩnh cô một lời.
Đôi mắt vốn thường ngày quá đỗi lạnh lùng, vẻ khó gần , giờ đây dường như thu sắc sảo, chỉ còn sự thâm trầm lặng lẽ đặt cô.
Một luồng ấm áp truyền đến từ bờ vai.
Lực đạo khống chế cực , xuyên qua lớp vải mỏng, cô thể cảm nhận nhiệt độ nóng rẫy từ lòng bàn tay .
Đầu mũi thoang thoảng mùi hương gỗ thông thanh khiết, lạnh lẽo, tựa như tuyết rơi đè trĩu cành lá xào xạc rụng xuống.
Tô Hy Nguyệt đầu .
Anh khẽ gật đầu với cô một cái, như rằng quyền quyết định trong tay cô, tôn trọng lựa chọn của cô.
Phòng khám tĩnh lặng một tiếng động.
Tô Hy Nguyệt , chỉ do dự trong thoáng chốc nhanh ch.óng ký tên lên mặt giấy.
Ngay đó, ấm vai cũng rời một cách đầy chừng mực.
"Cô Tô vui lòng đến phòng nghỉ chờ đợi, phẫu thuật sẽ bắt đầu nửa tiếng nữa."
Y tá dẫn Tô Hy Nguyệt đến phòng bệnh. Phòng VIP sạch sẽ gọn gàng, cửa sổ rộng rãi sáng sủa, khí dịu nhẹ. Ánh đèn vàng nhạt xua tan cảm giác áp bức của môi trường bệnh viện, trang thiết đầy đủ, gian rộng rãi đến mức xa hoa.
Nơi đúng yêu cầu của cô về phòng bệnh, nhưng hiện tại cô tâm trí để thưởng thức.
Tô Hy Nguyệt xuống mép giường, chiếc bảng thông minh ở đầu giường kịp thời sáng lên, độ dốc vặn để một thể xuống thoải mái.
Cô về phía Lạc Cẩn Hằng.
Lạc Cẩn Hằng đặt điều khiển xuống: "Vẫn còn sớm, xuống nghỉ ngơi một lát ."
Hai ngày cuối tuần cô ngủ đủ , nên chỉ lắc đầu.
Lạc Cẩn Hằng vốn ít lời, vài tiếp xúc hiếm hoi đều là Tô Hy Nguyệt , giờ đây cô yên lặng , khí bỗng trở nên gượng gạo.
Vừa điện thoại gọi đến, Lạc Cẩn Hằng cầm lên một cái ngắt máy.
Điện thoại còn kịp cất túi thì tiếng chuông vang lên. Trước khi kịp ngắt máy để chuyển sang chế độ im lặng, Tô Hy Nguyệt ngẩng đầu : "Anh cứ , ."
Lạc Cẩn Hằng cô một cái: "Điện thoại công việc thôi, ở ngay bên ngoài, xa , việc gì cứ gọi ."
Tô Hy Nguyệt gật đầu.
Cánh cửa nhanh ch.óng mở khép .
Bộ đồ bệnh nhân đặt bên gối, chỉ cần vươn tay là tới.
Chuông cấp cứu nháy xanh đều đặn, chiếc đồng hồ điện t.ử tường lặng lẽ xoay vòng.
Mọi thứ đều đang nhắc nhở cô về chuyện sắp xảy .
Bàn tay Tô Hy Nguyệt chậm rãi đặt lên bụng .
Nơi đó phẳng lặng chút gợn sóng, ngay cả một độ cong nhỏ cũng , thậm chí cô còn cảm nhận kết cấu săn chắc lớp vải.
Thế nhưng, sự phẳng lặng , dường như cô thể chạm thấu nhịp tim của em bé, yếu ớt nhưng từng nhịp từng nhịp đập lòng cô, lặng lẽ thốt lên lời chào đến và lời chào biệt.
Thực sự bỏ ?
Nếu sinh thì sẽ thế nào?
Ý nghĩ như một viên đá ném mặt hồ yên ả, dù đúng lúc nhưng lan tỏa nhanh ch.óng.
Hai mươi sáu năm cuộc đời, dù như ý, dù thế sự vô thường, nhưng cũng những giây phút hạnh phúc ngắn ngủi.
Mẹ sẽ khen ngợi mỗi bước tiến bộ của cô, đón nhận ánh cô hướng tới mà để nó rơi thinh . Ngay cả ba cũng từng nâng niu cô như ngọc quý tay, nhẹ nhàng che chở.
Tuổi thơ của cô vui vẻ, và con của cô cũng sẽ như .
Tô Hy Nguyệt mở cửa phòng, đến góc rẽ cầu thang thì dừng .
Lạc Cẩn Hằng đang ở đó, mới gọi điện xong.
Cô lên tiếng: "Lạc Cẩn Hằng."
Lạc Cẩn Hằng ngẩng đầu, ánh mắt hai chạm .
Giọng Tô Hy Nguyệt nhẹ: "Anh về , những gì nên đều xong , cần chịu trách nhiệm gì cả."
Lạc Cẩn Hằng khẽ nhíu mày, hỏi cô ngay lập tức, hai giây im lặng mới mở lời: "Ý cô là gì?"
"Chuyện vốn dĩ cũng chẳng gì. Đàn ông đàn bà trưởng thành say rượu tình một đêm, vốn dĩ nên đường ai nấy , quên nơi đầu sóng ngọn gió. Giờ chúng kết thúc ở đây , sẽ phiền nữa."
"Cô định sinh nó ."
Một câu trần thuật, đầy khẳng định.
Ánh mắt thâm sâu, quá nghiêm túc, quá thấu triệt, gần như mang theo một áp lực vô hình khiến tài nào đoán định ý tứ bên trong. Tô Hy Nguyệt đến mức da đầu tê rần, liền thẳng thắn đáp: "Phải, quyết định sinh nó , một nuôi nấng nó khôn lớn."
Lạc Cẩn Hằng xong, bỗng nhiên bước gần.
Tô Hy Nguyệt cảm nhận áp lực quanh ngày càng mạnh, cô trấn tĩnh : "Anh yên tâm, sẽ cho nó ba nó là ai, sẽ bịa cho nó một lý do thật . Còn về gia sản nhà họ Lạc, sẽ thèm thuồng dù chỉ một phân một li, đứa trẻ sẽ chỉ là của một thôi."
Lạc Cẩn Hằng đợi cô xong vẫn hề phản hồi.
Không khí chìm im lặng.
Ánh đèn sợi đốt đỉnh đầu đổ xuống những bóng râm, kéo dài thứ vô tận.
Tiếng ồn trắng xung quanh xôn xao, náo nhiệt.
Vài giây trôi qua, lẽ là dài tựa cả một thế kỷ.
Lạc Cẩn Hằng lên tiếng, giọng điệu nghiêm túc mà đầy trịnh trọng:
" đồng ý. Điều kiện để đứa trẻ sinh là: Chúng kết hôn."