Trần Việt Ly vốn là kẻ khéo léo đưa đẩy, thấy Lạc Cẩn Hanh là lập tức buông bàn tay đang khoác của Khương Giai Di .
Hắn nở nụ đúng mực, bước chân nhanh mà vững, chuẩn xác mặt Lạc Cẩn Hanh.
"Chào Lạc tổng, là Trần Việt Ly, phóng viên của tờ Tinh Thần. Thật ngờ gặp ở đây. Trước đây chúng từng liên lạc qua, còn nhớ ."
Trần Việt Ly nghiêng , vặn che khuất bóng dáng Tô Hi Nguyệt, giọng điệu vô cùng vồn vã.
Lạc Cẩn Hanh buộc dừng bước, gật đầu lịch sự: "Chào ."
Trần Việt Ly ngờ Lạc Cẩn Hanh chịu đáp lời , như tiếp thêm động lực, vội vàng rút danh : "Vốn dĩ buổi phỏng vấn tuần cơ hội gặp Lạc tổng, nhưng vì công ty sắp xếp đột xuất nên đổi đồng nghiệp khác theo sát. Đến hôm nay mới thực sự vinh dự gặp ."
Lúc Lạc Cẩn Hanh mới dời mắt sang nhóm mặt, nhướng mày: "Phỏng vấn ?"
Khương Giai Di nở nụ duyên dáng, vẻ vô tình : " Lạc tổng, tổng biên tập bên coi trọng phỏng vấn , đặc biệt giao cho phóng viên dày dạn kinh nghiệm nhất phụ trách. đó vì vài chuyện 'tế nhị' nên mới đổi thành phóng viên Tô, kết quả là bản thảo đến giờ vẫn tổng biên tập xếp xó đấy ạ."
"Lạc tổng chắc , cái nghề của chúng kỵ nhất là đổi trắng đen, mà phóng viên Tô thích nhất là vì câu khách mà mờ tính chân thực của sự việc. Bài duyệt chắc cũng vì lý do đó."
Khương Giai Di theo thói quen sang Trần Việt Ly. Khi cảm nhận ánh mắt tán thưởng của yêu và thấy ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn cánh tay , tiếng của cô càng thêm phần đắc ý: "Theo thấy mà, chỉ hợp giới giải trí thôi, vì họ rành nhất là chiêu trò thu hút ánh . Còn về chuyên môn thì ..."
Lạc Cẩn Hanh thong thả xoay mặt đồng hồ cổ tay, đợi đến khi cô dứt lời mới thản nhiên ngước mắt ngắt lời.
"Hạ thấp đồng nghiệp để nâng cao bản , thủ đoạn chẳng lấy gì cao minh." Ánh mắt lướt qua những gương mặt đang hớn hở của họ: "Người thực sự năng lực bao giờ cần giẫm đạp lên khác để chứng minh giá trị của ."
" chấp nhận cuộc phỏng vấn của phóng viên Tô chỉ đơn giản vì năng lực chuyên môn và sự tôn trọng đạo đức nghề nghiệp của cá nhân cô . Còn về các ..."
Lạc Cẩn Hanh từ tốn cởi chiếc cúc áo vest, giọng điệu bình thản như đang một chuyện chẳng hề liên quan.
Nụ mặt Khương Giai Di đông cứng , đôi môi tô son đỏ mọng há hốc ngậm , bàn tay đang khoác tay Trần Việt Ly siết c.h.ặ.t . Ngay cả những đồng nghiệp cùng cũng cảm nhận bầu khí biến đổi, lẳng lặng lùi xa.
"Lạc tổng, chăng hiểu lầm gì đó..."
Lạc Cẩn Hanh cạn kiệt kiên nhẫn, để một câu cuối cùng: " khuyên các nên dành thời gian soi xét đồng nghiệp để nâng cao tu dưỡng chuyên môn của thì hơn."
...
Ở phía bên .
Tô Hi Nguyệt trong lòng đang bực bội. Nhìn thấy Trần Việt Ly và Khương Giai Di cùng Lạc Cẩn Hanh, một cảm giác khó chịu mơ hồ dâng lên từ dày.
Không rõ là gì, chỉ cảm thấy như món đồ riêng tư của kẻ khác chạm khi phép, mà kẻ đó đúng là cô ghét nhất. Cảm giác mạo phạm tuy nhẹ nhưng khó lòng ngó lơ.
Tô Hi Nguyệt sảnh xuống ghế sofa. Hôm nay cô lái xe, lúc xuống lầu sờ túi mới nhớ là Lạc Cẩn Hanh đưa cô đến. Từ ngày mang thai, khứu giác trở nên nhạy bén lạ thường, cô gần như bài xích về mặt sinh lý với mùi da thuộc rẻ tiền các xe dịch vụ, nên tuyệt đối chuyện bắt xe ngoài.
Đại sảnh qua kẻ , Tô Hi Nguyệt tựa lưng sofa, thầm đếm thời gian.
Cuối cùng, tám phút , Lạc Cẩn Hanh cũng đến.
Anh sải bước qua cửa xoay, vạt áo vest tung nhẹ, chiếc đồng hồ tỏa ánh kim loại lạnh lùng. Ánh mắt dừng chuẩn xác khi chạm cô.
Tô Hi Nguyệt dậy, cô vắt chéo chân ngước , nhướng mày: "Tám phút."
Lạc Cẩn Hanh sững mặt cô, giọng trầm : "Tám phút gì cơ?"
Tô Hi Nguyệt đáp, ánh mắt khẽ rơi túi n.g.ự.c bên trái áo vest của . Nơi đó vẫn phẳng phiu, nhưng khi nhấc cổ tay lên lộ vẻ phồng nhẹ tự nhiên.
Cô nhớ vẻ vồn vã khi nhóm Khương Giai Di đưa danh và bộ mặt lưng cô lúc nãy, đầu ngón tay vô thức cuộn . Tám phút đủ để hết một tờ tạp chí kinh tế , mà Lạc Cẩn Hanh kẻ cô ghét cô suốt tám phút đồng hồ.
Chắc chắn là tin , nếu thể lãng phí tám phút vàng ngọc của như thế.
Tô Hi Nguyệt thu hồi tầm mắt, ngón tay khẽ vuốt ve chiếc túi da cừu: "Không gì. Sao đột nhiên đến đây mà báo ?"
" gọi cho cô, nhưng cô cho danh sách đen ." Lạc Cẩn Hanh nhạt giọng.
Tô Hi Nguyệt lúc mới nhớ , trưa nay vì giận quá mà cô chặn sạch phương thức liên lạc của . Cô xoa xoa mũi: "Ồ."
Lạc Cẩn Hanh nhiều, ánh mắt dừng cô một lát. Anh chú ý đến đôi chân đang vắt chéo của cô sofa. Dưới lớp quần đùi bò, đường cong vốn thanh mảnh nay trở nên đầy đặn, mắt cá chân cũng tròn trịa hơn đôi chút. Đây là sự đổi bình thường trong t.h.a.i kỳ, nhưng rõ ràng hơn hẳn .
Anh nhớ dáng vẻ cô giày cao gót , cả rạng rỡ kiêu sa, mỗi bước như đang sàn catwalk, đến từng sợi tóc cũng toát lên vẻ " là nhất". Còn lúc , gương mặt chút phấn son của cô hiện rõ nét phờ phạc, đôi mắt vốn luôn tô điểm kỹ càng giờ rũ xuống, hàng mi dài để bóng mờ nhạt mắt.
"Chân của cô ."
"..."
Tô Hi Nguyệt thẳng mắt Lạc Cẩn Hanh, mà như . Người chập mạch đấy chứ? Đến cô còn chẳng thốt nổi câu đó lúc . Biết rõ cô đang vui mà còn cố tình đ.â.m đầu họng s.ú.n.g.
Lạc Cẩn Hanh dường như cũng nhận lỡ lời, khẽ ho một tiếng: "Phù nề khi m.a.n.g t.h.a.i là chuyện bình thường. hỏi bác sĩ trưởng khoa Triệu , mỗi ngày cô nên kê cao chân mười lăm phút để thúc đẩy tuần m.á.u, buổi tối dùng thảo d.ư.ợ.c ngâm chân và massage nhẹ nhàng. Sau khi sinh, t.ử cung còn chèn ép mạch m.á.u nữa thì vết sưng sẽ tự khắc biến mất, ảnh hưởng đến việc cô mặc váy ."
Anh lấy một xấp tài liệu đóng tập ngay ngắn, góc trang dán chi chít các nhãn đ.á.n.h dấu quang: "Đây là các nghiên cứu của các bác sĩ sản khoa trong và ngoài nước suốt mười năm qua về sự đổi cơ thể phụ nữ khi mang thai. Trên ghi nhiều triệu chứng cô thể gặp , cô xem qua ."
Tô Hi Nguyệt nghi hoặc. Lạc Cẩn Hanh thù dai thật ? Còn giúp cô tìm những thứ ? Rõ ràng sáng nay cô mắng xong, đừng mà đưa thứ gì định hù dọa cô đấy nhé. Ánh mắt cô lướt qua xấp tài liệu dày cộp, in giấy A4, ít nhất cũng cả trăm trang. Các nhãn đ.á.n.h dấu mờ mờ chữ "thai kỳ".
Cô bán tín bán nghi nhận lấy, lật , bên trong vẫn còn thoảng mùi mực in mới. Mở xem vài dòng, thái dương Tô Hi Nguyệt giật liên hồi. Những biểu đồ d.a.o động hormone và biểu đồ thuật ngữ chuyên môn chi chít khắp trang giấy, trông chẳng khác nào mấy cái đồ thị hàm toán cao cấp hồi cô thi trượt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-chi-hon-thu/chuong-12-chan-cua-co-rat-dep.html.]
Cô khẽ cau mày, ngước mắt Lạc Cẩn Hanh bên cạnh, nghiêng sát . Tô Hi Nguyệt xích sang bên cạnh một chút để chừa chỗ cho : "Mau xem giúp mấy cái nghĩa là gì?"
Lạc Cẩn Hanh cô, động đậy. Tô Hi Nguyệt mất kiên nhẫn: "Nhanh lên , việc gì mà lề mề thế."
Lạc Cẩn Hanh lúc mới xuống sát bên cô.
"Mô hình dự trữ Glycogen cơ bắp là cái gì? Nó giúp phục hồi vóc dáng nhanh, béo lên ?"
"Nói đơn giản thì cô cứ hiểu nó như một kho chứa năng lượng. Glycogen chính là nhiên liệu trong đó, nó cung cấp năng lượng định suốt t.h.a.i kỳ, khi sinh sẽ giúp tăng cường trao đổi chất để cô nhanh ch.óng lấy thể lực và vóc dáng."
"Còn tách cơ bụng thì ? Bé con lớn dần, da bụng cũng kéo căng theo ?"
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Có thể hiểu như . Hai dải cơ sẽ nhường chỗ cho em bé, nhưng chúng vẫn nhớ vị trí cũ. Sau khi sinh, chúng sẽ nhanh ch.óng trở về chỗ cũ." Lạc Cẩn Hanh ngắn gọn: "Khoảng 3 đến 6 tháng sinh là thời điểm vàng để khép cơ bụng. Thông qua các bài tập thở và kích hoạt nhóm cơ lõi, đa phụ nữ đều thể hồi phục bình thường."
"Tận những mấy tháng cơ ?"
Lạc Cẩn Hanh: "Ngày dự sinh giữa tháng Hai năm . Nếu hồi phục , đến mùa hè cô thể mặc váy như bình thường ."
"Thật ?"
"Về lý thuyết là ."
Tô Hi Nguyệt bấm đốt ngón tay tính toán, chậm nhất là tháng Tám cô hồi phục, vẫn còn kịp tận hưởng chút dư âm mùa hè để diện đồ thật lộng lẫy. Tâm trạng khá hơn hẳn, cô tò mò hỏi: "Hồi đại học học ngành gì?"
"Công nghệ thông tin, ?"
"Sao mấy cái kiến thức nắm rõ như lòng bàn tay thế? Chẳng lẽ đây từng bụng ai đó to ..."
Lạc Cẩn Hanh cắt ngang suy đoán của cô: "Những thứ kiến thức mạng đầy rẫy. Hơn nữa bác rể là bác sĩ, từ nhỏ ở bên cạnh nên cũng quen tai ."
Tô Hi Nguyệt suy bụng bụng , bèn bĩu môi: " cũng chẳng cố ý nghi ngờ , chỉ là xác nhận thôi, dù cũng là ' tiền án' mà."
"Còn cô thì ?" Lạc Cẩn Hanh hỏi ngược , giọng nóng lạnh: "Có cũng nên tra hỏi một chút để tránh đôi bên nghi kỵ ?"
Tô Hi Nguyệt thản nhiên: "Đời tư của sạch sẽ lắm, sợ tra."
Lạc Cẩn Hanh cô sâu sắc. Tô Hi Nguyệt xù lông: "Anh ý gì? Không tin !"
Anh dậy, thu dọn xấp tài liệu vương vãi: "Không tin, tin nhân phẩm của cô Tô."
"Cái ánh mắt đó của rõ ràng là tin." Tô Hi Nguyệt cũng phắt dậy: "Mấy lời lúc nãy họ chắc tin sái cổ chứ gì, giờ trong lòng chắc đang nghĩ về lắm."
Lạc Cẩn Hanh ngơ ngác: "Cô đang gì ?"
"Anh tự rõ."
Lạc Cẩn Hanh hiểu nổi vì cô đột ngột nổi giận. Anh cô nữa, lấy chìa khóa thẳng bãi đỗ xe. Tô Hi Nguyệt khoanh tay hầm hầm theo .
Lên xe, thắt dây an , khi xe lăn bánh đường nhựa, Tô Hi Nguyệt nhịn nữa đành mở lời : "Lúc nãy họ gì với ?"
Lạc Cẩn Hanh thẳng phía : "Chẳng gì cả."
"Chẳng gì mà hai bên buôn chuyện tận tám phút? Lần đầu gọi điện cho còn tám phút nữa kìa."
Mới nửa chừng mất kiên nhẫn đòi cúp máy, nếu vì đứa bé trong bụng, chắc cô còn chẳng cửa gặp . Tô Hi Nguyệt càng nghĩ càng giận, khoanh tay lườm sắc lẹm.
Lạc Cẩn Hanh bừng tỉnh, hiểu "tám phút" mà cô lúc ở sảnh nghĩa là gì, cũng hiểu cơn giận vô cớ của cô. Anh thở dài: "Dù trong ăn trong cuộc sống, luôn thói quen tự phán xét. rõ cần gì hơn họ."
"Người khác gì quan trọng, quan trọng là khi cô đủ cao, tiếng gió sẽ át tất cả, hiểu ?"
Tô Hi Nguyệt cảm giác như giáo huấn một trận: "Vâng , Lạc tổng là nhất, ai cũng sắc mặt mà sống."
Lạc Cẩn Hanh liếc cô một cái, giọng bình thản: "Mấy cái thủ đoạn vặt vãnh chốn công sở đó mà khiến cô tâm phiền ý loạn ?"
Tô Hi Nguyệt nghẹn lời.
" tin ai bao giờ dựa cái miệng." Lạc Cẩn Hanh hiếm khi nhiều như : "Chỉ cần cô tạo giá trị cho , thì dù hôm qua 'qua cầu rút ván', hôm nay vẫn thể coi như chuyện gì mà bắt tay hòa giải. Xã hội là , thế lực và thực lực đủ mạnh thì quy tắc sẽ đổi vì cô."
Tô Hi Nguyệt khẽ hừ một tiếng, hếch cằm đầy kiêu ngạo: "Đạo lý thì ai chẳng , nhưng mấy ai thực sự ? Chẳng cũng nhận danh của họ đó , trong lòng chắc chắn là tin ."
Khóe môi Lạc Cẩn Hanh khẽ cong lên: "Cô đang giận vì chuyện đó ?"
" , chỉ là chuyện nào chuyện đó thôi." Tô Hi Nguyệt thích vòng vo, chuyện gì rõ là tối về mất ngủ, thế nên cô hỏi thẳng: "Trong túi n.g.ự.c bên trái của đựng cái gì?"
"Cô ?"
Vớ vẩn, thì cô hỏi gì. Vừa vặn gặp đèn đỏ, xe dừng , Lạc Cẩn Hanh sang cô: "Thực sự xem? Nếu như cô nghĩ thì ?"
"Nếu , sẽ xin ." Tô Hi Nguyệt dứt khoát.
Lạc Cẩn Hanh cô hai giây, đó từ tốn đưa tay túi áo. Chiếc đồng hồ cổ tay phản chiếu ánh sáng lạnh lùng, trông vô cùng thong dong. Tô Hi Nguyệt bỗng thấy quá đỗi bình thản, cô bắt đầu hối hận, định bảo thôi xem nữa, vốn dĩ cô cũng chỉ lỡ miệng hỏi một câu. khi cô kịp lên tiếng, Lạc Cẩn Hanh lấy vật trong túi áo đưa tới mặt cô, giọng trầm thấp:
"Tự xem ."