Bùi Linh : “Em Tiểu Hằng đối với Hi Nguyệt khác. Con trai giống hệt , như cái hũ nút chẳng bao giờ chịu gì. Em mà giúp nó thì con dâu chạy mất thì . Em chỉ là nhắc khéo Hi Nguyệt, cho con bé Tiểu Hằng là đáng tin cậy, nếu đến bước thì hãy cố gắng sống cùng , chứ còn cách nào khác .”
Lạc Minh Anh an ủi: “Tiểu Hằng từ nhỏ tính toán riêng , em đừng lo nữa.”
Bùi Linh thở dài: “Hy vọng là .”
…
Ngồi ở hậu viện nửa tiếng, trong tay Tô Hi Nguyệt thêm vài chiếc bao lì xì và một sợi dây chuyền cẩm thạch lục bảo giá trị liên thành.
Trời bảy giờ tối, ánh hoàng hôn mờ ảo treo nơi chân trời. Lạc gia ở ngoại ô, bốn bề tĩnh lặng, ánh đèn và tách biệt, chỉ còn bóng dáng hai kéo dài ánh đèn đường.
Lạc Cẩn Hằng một tay cầm chìa khóa xe, tay xách túi quà bà nội tặng. Quà của các chú, dì gửi, Bùi Linh xếp cốp, thẳng về phía xe, dáng cao lớn ánh đèn vàng trông vững chãi dịu dàng.
Bước chân của Tô Hi Nguyệt chút ngập ngừng. Sợi dây chuyền cổ dường như nặng ngàn cân, và những lời của Bùi Linh cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô.
“Lạc Cẩn Hằng.” Cô lên tiếng, giọng vang lên rõ rệt trong sân vắng: “Chúng dạo một lát , dù vẫn còn sớm, ăn no quá xe thoải mái.”
Lạc Cẩn Hằng gật đầu, cất quà cẩn thận dẫn cô dọc theo lối nhỏ trong vườn. Hai song song, gió đêm se lạnh thổi qua gò má. Tô Hi Nguyệt đang bận tâm suy nghĩ nên bước chậm, Lạc Cẩn Hằng cũng chiều theo nhịp độ của cô, nhanh chậm. Không ai lên tiếng .
Đi một đoạn, Tô Hi Nguyệt hỏi: “Hôm qua về đây ?”
“Ừ.”
Hóa lời là thật. Cô tìm chuyện để : “Mẹ trẻ thật đấy.”
Lạc Cẩn Hằng đáp: “Mẹ hồi trẻ là diễn viên múa ballet, yêu cầu đối với bản cao. Những năm nay dù còn biểu diễn nhưng bà vẫn tự kỷ luật, bao giờ lơ là việc giữ gìn vóc dáng.”
“Nếu còn sống, chắc cũng tầm tuổi .”
Lạc Cẩn Hằng khựng một nhịp nhưng tiếp lời.
“Anh kể cho về ? Chuyện gì cũng .”
Anh suy nghĩ một chút, xòe bàn tay : “Cái liên quan đến .”
Ở kẽ tay giữa ngón cái và ngón trỏ một vết sẹo mờ, màu sắc gần như hòa lẫn với da nhưng vẫn thể nhận nó từ lâu. Lạc Cẩn Hằng thong thả bước , ánh đèn đường lướt qua đường xương hàm góc cạnh, rõ biểu cảm.
“Đó là khi bảy, tám tuổi.” Giọng đều đều như đang lật mở một cuốn album cũ: “Lúc đó mới sinh em gái, vóc dáng còn nhẹ nhàng như , nhiều sân khấu lớn bà thể tham gia. bà vẫn kiên trì luyện tập mỗi ngày. Hồi đó chúng ở đây, trong nhà một phòng tập nhỏ lát sàn gỗ, tường một tấm gương lớn.”
Nghe kể, Tô Hi Nguyệt thể mường tượng khung cảnh đó.
“Một buổi chiều, bà đang tập một tổ hợp xoay nhảy khá phức tạp. Anh đang bài tập trong phòng, mệt quá nên lén cửa . Bà nhảy , tập trung, nhưng một tiếp đất may trượt chân, cả ngã nhào xuống sàn.”
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
“Anh giật , đẩy cửa xông . vì vội quá nên chính cũng vững, ngã ngay cạnh . Chỗ lòng bàn tay chống xuống đúng lúc một mảnh vỡ văng từ bàn.”
Anh dừng , khẽ nâng tay lên ánh đèn đường để cô rõ hơn: “Chỗ , rạch một đường. Không sâu cũng đau lắm, nhưng lúc đó sợ đến phát , tập tành gì nữa, cứ thế ôm xử lý vết thương.”
Tô Hi Nguyệt khẽ chạm vết sẹo đó ngước . Đã gần hai mươi năm mà vẫn còn thấy sẹo, thể là đau cho .
Giọng mang theo chút ý nhạt nhòa: “Mẹ dùng cồn sát trùng mắng , bảo là Lạc Cẩn Hằng con ngốc hả, là lớn, cách bảo vệ , con nhỏ như thế mà lao thương thì .”
“Rồi nữa?”
“Rồi để nhớ đời, bắt học múa, mua cho một chiếc váy ballet của bé gái bắt mặc.”
“Anh mặc thật ?”
“Ừ, nhưng váy chật quá, mới nhảy mười phút thì rách mất tiêu.”
Tô Hi Nguyệt thật khó thể tưởng tượng một Lạc Cẩn Hằng cao lớn, lạnh lùng khi mặc váy bé gái trông sẽ thế nào.
“Sau đó thì ?”
“Sau đó ba về, giúp cởi váy , khen giỏi đưa công viên giải trí chơi. Anh bảo bài tập vẫn xong, ba ba sẽ giúp .” Đến đây, chính Lạc Cẩn Hằng cũng bật khẽ.
“Ba thực sự giúp ?” Tô Hi Nguyệt tò mò.
“Ừ, ba lời giữ lời, bao giờ lừa ai. ba với rằng chữ của ba giống chữ của , giáo viên sẽ phát hiện . Thế nên sáng thứ Hai kiểm tra bài tập, phạt cả ngày.”
Gia đình đến cả cách trừng phạt và khen thưởng cũng đặc biệt quá. Tô Hi Nguyệt đến chảy nước mắt: “Ba thú vị thật đấy. Họ cởi mở như , chẳng giống họ chút nào?”
“Từ năm mười tuổi sống với ông nội . Người thừa kế họ Lạc vững vàng, quá tùy tiện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-chi-hon-thu/chuong-25-2-lac-can-hang-chung-ta-thu-thich-nhau-xem.html.]
Lạc Cẩn Hằng : “Em gái tính tình giống , chắc em sẽ thích con bé. Khi nào nó nghỉ lễ về, sẽ giới thiệu cho em quen.”
“Được thôi.”
Tô Hi Nguyệt chợt nhớ điều gì: “Anh hai cái tên ở nhà ?”
“Một thôi.”
“Vậy lúc thì gọi là Tiểu Hằng, lúc gọi là Bảo Bảo?”
Lạc Cẩn Hằng giải thích: “Tiểu Hằng là tên gọi. Còn Bảo Bảo là hồi nhỏ gọi nhiều, lớn thì bà cũng ít gọi dần.”
“Anh là Bảo Bảo, em gái tên là gì? Bối Bối (Bé cưng) ?”
“Tiểu Bảo Bảo.”
Tô Hi Nguyệt bật thành tiếng, cô thử gọi một tiếng "Bảo Bảo", Lạc Cẩn Hằng lẽ quen từ nhỏ nên phản ứng gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu đáp cô.
“Lạc Cẩn Hằng, đúng là lớn lên trong sự sủng ái của cha mà.”
Thậm chí tình yêu nhận còn nhiều hơn cả cô. Cô nhớ lúc ăn cơm, những món chuẩn đa phần theo khẩu vị của cô, nhưng những món đặt mặt cũng đều là món thích. Khoảng cách xa gần, chỉ cần đưa tay là với tới.
Lúc cô đang húp từng ngụm canh nhỏ, Bùi Linh đổi đĩa tôm xào súp lơ xanh sang cạnh tay Lạc Cẩn Hằng, tự nhiên : “Đây là món con thích, hôm nay dặn cho ít muối đấy.”
Khẩu vị của cô khá đậm, thích ăn đồ chua ngọt khai vị, điểm Lạc Cẩn Hằng nắm rõ, cơm nước ở nhà cũng luôn ưu tiên khẩu vị của cô. Mãi đến hôm nay cô mới , Lạc Cẩn Hằng vốn ăn nhạt, những món ăn nhiều tối nay đều là những món trông thanh đạm, giản dị nhất mà cô sẽ chẳng bao giờ thèm động đũa.
Trước đây, cô bao giờ để ý đến điều đó. Bảo Bùi Linh nhận sự ân ái giữa cô và Lạc Cẩn Hằng là giả vờ. Lạc Cẩn Hằng thích ăn gì, đối với cô là một việc hết sức bình thường, đáng để tâm, nhưng lúc l.ồ.ng n.g.ự.c cô thấy nghẹn khó tả.
Anh bao giờ nhắc đến sở thích cá nhân, bao giờ yêu cầu cô gì cho , còn cô thì cứ luôn miệng chê món nhạt quá, món ngấy quá, thản nhiên hưởng thụ việc cả bàn ăn biến thành những món thích. Đâu rằng, chính món mà cô đòi đổi vì chê nhạt nhẽo , là món Lạc Cẩn Hằng thực sự yêu thích.
Bàn tay cầm hộp gỗ siết c.h.ặ.t, cạnh gỗ hằn lên lòng bàn tay mang theo chút đau đớn. Bước chân Tô Hi Nguyệt trở nên nặng nề, cô chậm . Lạc Cẩn Hằng luôn theo sát nhịp bước của cô, tự điều chỉnh tần suất bước chân .
“Lạc Cẩn Hằng, một câu đúng.”
Lạc Cẩn Hằng cô: “Câu nào?”
Tô Hi Nguyệt bắt chước giọng điệu lúc nãy của : “Lạc Cẩn Hằng, ngốc hả?”
“Thực sự ngốc, khờ.”
Lạc Cẩn Hằng gì, khóe môi nhếch lên. Anh luôn chu đáo, nghiêm túc, luôn đóng vai trò là chỗ dựa cho cô, cân nhắc nhu cầu của cô một bước, coi những sự kiêu kỳ, vô lý của cô là việc quan trọng cần giải quyết.
khi đến nhà , nơi lớn lên từ nhỏ, cô mới nhận cũng từng là đứa trẻ vì bảo vệ mà liều lĩnh trầy tay, là con trai cha nâng niu trong lòng bàn tay với những thói quen ăn uống riêng biệt. Anh còn một cái tên ở nhà đáng yêu, Bảo Bảo. Mẹ cô khi còn sống cũng gọi cô như .
Tình yêu nhận hề ít hơn cô, vị trí trong lòng cũng chẳng hề kém cạnh. Thế nhưng Lạc Cẩn Hằng bao giờ bộc lộ một chút nào mặt cô, cứ để mặc cô bắt nạt, khi cô kén chọn phàn nàn thì cũng chỉ khẽ nhíu mày âm thầm sắp xếp thứ theo sở thích của cô một cách thỏa đáng nhất.
Họ ràng buộc với vì một đứa trẻ ngoài ý , giống những đôi tình nhân bình thường, nên cô mặc nhiên coi tất cả là của Lạc Cẩn Hằng, cho rằng nên bù đắp, nên thứ cho là điều hiển nhiên.
Bây giờ nghĩ , việc m.a.n.g t.h.a.i đối với cô là bất ngờ, thì với Lạc Cẩn Hằng cũng thôi. Từ khi cô thai, một bước nào vắng mặt, thậm chí còn sắp xếp việc chu hơn cả mong đợi. Một vốn dĩ là báu vật nâng niu, chăm sóc kỹ lưỡng, mà mặt cô tự hạ thấp xuống như thế. Nếu Bùi Linh và Lạc Minh Anh , chắc họ sẽ đau lòng lắm.
Gió thổi mắt cô cay xè, Tô Hi Nguyệt cố sức chớp mắt.
“Sao thế, khỏe ?”
“ lạnh.”
Trên cũng chỉ chiếc sơ mi, áo khoác ngoài cho cô: “Đi thôi, về xe.”
Tô Hi Nguyệt nắm tay chịu . Lạc Cẩn Hằng đành kéo cô một chiếc đình nhỏ cách đó vài mét, xung quanh trồng mấy cây liễu che chắn bớt gió. Tô Hi Nguyệt gì, Lạc Cẩn Hằng cũng vẫn lặng lẽ ở bên, một tiếng động.
Lát , Tô Hi Nguyệt ngước , gọi: “Lạc Cẩn Hằng.”
“Ừ.” Anh đáp lời.
“Chúng thử .”
“Thử cái gì?”
“Thử thích xem, giống như ba , và để Bảo Bảo của chúng cũng giống như .”
Ánh mắt Lạc Cẩn Hằng tối , nét mặt thoáng trầm xuống, đôi mắt đen sâu thẳm rõ cảm xúc.
Hồi lâu , mới : “Được.”