Cách sắp xếp cực kỳ gu thẩm mỹ: áo sơ mi, vest, áo khoác phân loại theo tông màu từ nhạt đến đậm, cách chính xác, thẳng thớm cứng cáp, chất liệu tinh xảo, mang đậm phong cách lạnh lùng đặc trưng của nam giới.
Phía là một loạt cà vạt và khuy măng sét phân định rõ ràng tông màu nóng lạnh, ngăn nắp như đang trong quân ngũ.
Còn đồ của cô thì xếp xen kẽ tùy hứng, xanh nhạt, màu hạnh đào, tím nhạt, màu sắc sặc sỡ và chẳng theo quy luật nào, đặt cạnh trông cực kỳ lạc quẻ.
Thứ duy nhất phá vỡ trật tự lẽ chính là chiếc cà vạt vân chìm đang treo hững hờ giá áo cạnh đó, nó rủ xuống một cách lỏng lẻo, phần đuôi một nếp nhăn nhỏ khó nhận .
Mùi hormone nam quá nồng đậm khiến trong đầu Tô Hi Nguyệt thoáng hiện lên hình ảnh chiếc cổ thanh mảnh, cao ráo và yết hầu gợi cảm của Lạc Cẩn Hanh.
Cô dám thêm, vội vàng liếc qua đóng cửa tủ .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
...
Sau khi dọn dẹp sơ qua, Tô Hi Nguyệt giường những vầng sáng trần nhà, lòng thầm cảm thán: lời tuyên ngôn lãng mạn chấn động tâm can, mâu thuẫn xung đột trắc trở, thậm chí đến cả cảnh tượng cha hai bên chúc phúc cho đôi trẻ cũng .
Mọi chuyện diễn quá đỗi mượt mà và hiển nhiên, đến mức khi chiếc giường lạ lẫm , cô vẫn thấy như đang mơ, thực chút nào.
Cô trở , kéo chăn đắp lên , khịt khịt mũi để xua cảm xúc đau buồn vô cớ.
Con đôi khi thật dễ đủ, cái thêm cái .
Cô con thì chịu đựng nỗi vất vả khi , nhưng vì quen với cuộc sống tự do phóng khoáng, đột nhiên rơi cảnh cơm áo gạo tiền bình lặng, cô bùi ngùi nhớ về sự tự tại khi còn độc .
Nằm mười phút thì điện thoại tin nhắn, Lạc Cẩn Hanh bảo cô xuống lầu.
Tô Hi Nguyệt hỏi chuyện gì, úp úp mở mở , thế là cô đành xỏ dép lê xuống.
Lạc Cẩn Hanh vẫn mặc bộ đồ lúc ban ngày, sofa phòng khách, dáng thẳng tắp, hai chân vắt chéo, ánh đèn trắng đỉnh đầu chiếu xuống đường nét nghiêng của khuôn mặt trông càng thêm sắc sảo.
Nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu, giọng điệu uể oải: "Lại đây."
Tô Hi Nguyệt bộ đồ ngủ bằng vải cotton, tóc b.úi gọn bằng kẹp càng cua: "Chuyện gì mà qua WeChat , cứ bắt xuống đây."
Anh hất cằm hiệu cho cô xuống.
Tô Hi Nguyệt thắc mắc nhưng vẫn theo lời xuống phía đối diện.
"Mở xem ."
Trên bàn đá cẩm thạch đặt một chiếc túi đựng tài liệu màu xanh, lướt qua thì bề mặt sạch sẽ, chẳng khác gì loại ở công ty cô.
Lạc Cẩn Hanh : "Tặng em đấy."
Đưa cái cho cô gì?
Tô Hi Nguyệt nửa tin nửa ngờ nhận lấy, mở .
Bên ngoài gì đặc biệt, nhưng thứ bên trong thì chứa đựng một lượng thông tin khổng lồ.
Mấy trang đầu tiên là danh mục tài sản cá nhân rõ ràng, liệt kê những dãy dài dằng dặc khiến cô suýt rớt hàm, dừng một chút mới đếm hết : bất động sản, cổ phiếu, tiền mặt... Phía nữa là một bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.
Cô thấy những tên công ty lạ lẫm mà quen thuộc liệt kê rõ ràng đó, tiền lớn đến mức đáng sợ, điều kinh khủng hơn là ký tên sẵn , chỉ đợi điền tên cô chỗ trống là hiệu lực ngay lập tức.
Tô Hi Nguyệt cảm thấy chỉ cần ký tên , cô thể lọt danh sách tỷ phú cầu ngay tức khắc.
Cô gần như hình mất mấy giây mới tìm giọng của , yếu ớt hỏi: "Nhà ... ăn chân chính đấy?"
Sao mà giàu đến mức chứ?
Vượt quá cả nhận thức của cô .
Nhà cô cũng chẳng thiếu tiền, ở thủ đô cũng là nhà tên tuổi, bạn bè xung quanh ai nấy gia sản trải khắp thế giới, giàu nứt đố đổ vách, nhưng chẳng đứa nào so với mấy tờ giấy mỏng manh tay cô lúc .
Khóe môi Lạc Cẩn Hanh khẽ nhếch lên một chút, giọng đầy vui vẻ: "Chân chính chẳng em thấy hết ."
Cô chằm chằm hồi lâu như thể mới quen với con , đó thốt lên một tiếng hét kinh ngạc.
"Lạc Cẩn Hanh!" Ngực cô phập phồng: "... đang mơ ? Anh mau cấu một cái , cho tỉnh với..."
Chuyện quá đỗi ảo diệu, như một giấc mơ quá mức chân thực.
Giây cô còn đang sầu não vì giao phó bản quá hời, chẳng gì trong tay, giây hạnh phúc đột ngột từ trời rơi xuống đè cho cô choáng váng cả đầu óc.
Trấn tĩnh vài giây, cô vẫn thấy thể tin nổi.
Chuyện thế rơi trúng đầu cô ư?
"Anh lúc nãy ở lầu nghĩ gì ?"
"Nghĩ gì?"
"Nghĩ là mắt của tệ quá, chẳng gì trong tay vội giao phó bản cho , còn sinh con đẻ cái cho nữa, chẳng ai t.h.ả.m hơn ."
"Giờ thì ?"
"Giờ thì thấy cũng... trai phết!" Giọng cô đầy vẻ phấn khích: "Mấy cái lời thề thốt non hẹn biển, định tình ba kiếp đều là hưu vơ hết, chẳng gì lãng mạn bằng xấp giấy trong tay . Con gái đúng là đầu t.h.a.i thật đấy!"
"Bút , b.út !" Cô cuống cuồng quanh sofa và bàn : "Mau tìm giúp cái b.út, ký ngay bây giờ đây."
Lạc Cẩn Hanh khẽ hai tiếng, lấy từ trong túi n.g.ự.c áo vest chiếc b.út máy dùng: "Nhìn cho kỹ hãy ký."
"Biết , mà."
Năm phút tiếp theo, trong phòng khách chỉ còn tiếng ngòi b.út sột soạt mặt giấy.
Cô lật đến cột ký tên đang để trống, gần như cần suy nghĩ, chẳng thèm lấy một cái ký ngay cái tên đại diện của lên đó. Lạc Cẩn Hanh lên tiếng nhắc nhở, cô ngẩng đầu tinh quái: " tin là Lạc tổng sẽ lừa , đúng ?"
Nói xong cô cố ý liếc cái bụng một cái, vẻ "cậy con để lệnh cho bố".
Lạc Cẩn Hanh chỉ thở dài mặc kệ cô.
Vịt đến mồm thể để nó bay mất, Tô Hi Nguyệt dốc hết sức bình sinh, tranh thủ lúc Lạc Cẩn Hanh kịp hối hận mà ký rèn rẹt, nét chữ cẩu thả đến mức bố cô đến cũng chẳng nhận nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-chi-hon-thu/chuong-15-3-nha-cua-con-gai-toi-tien-cua-con-gai-toi-dua-day.html.]
Nét b.út cuối cùng hạ xuống, Tô Hi Nguyệt "bạch" một cái đặt chiếc b.út máy lên túi tài liệu, đó thẳng dậy, thở phào một thật dài.
Quá !
Từ nhỏ cô thiếu tiền, điều kiện gia đình ưu việt khiến cô cần lo lắng về bất cứ điều gì ngoài việc cho vui. Cô chỉ cần quan tâm xem thích , kể cả trúng ngôi trời cũng đủ phong thái tự tin để mang nó .
bây giờ thì khác.
Hoàn khác.
Mỗi dãy , mỗi cổ phần cô ký đều chỉ rõ về phía cô, còn gắn mác của bất kỳ ai khác, của gia đình, cũng chẳng của bố cô, mà và trọn vẹn thuộc về Tô Hi Nguyệt .
Cảm giác thật kỳ lạ, giống như nước đang đun sôi, cứ ùng ục nổi lên những bong bóng sắc cầu vồng choáng ngợp.
"Giờ chỗ là của nhé." Cô giơ xấp giấy về phía Lạc Cẩn Hanh, tiếng giấy va thật vui tai: "Giờ hối hận cũng muộn ."
"Giờ giàu hơn ? Của là của , mà của thì vẫn là của ."
Tô Hi Nguyệt tiến lên một bước nhỏ, áp sát , ngước khuôn mặt lên: "Nhà đầu tư mảng nào mà kiếm bộn thế? Nói với, để bảo bố cũng nhảy ."
Lạc Cẩn Hanh đáp, cô bám theo, mặt dày bảo: "Giờ là một nhà , còn giấu giấu diếm diếm gì nữa hả? Hửm? Lạc tổng, cho ông nhạc đại nhân của kiếm một chút với chứ."
"Chẳng em bảo em thiếu chút tiền của ."
Anh ngả hẳn chiếc sofa rộng lớn, một cánh tay tùy ý gác lên thành ghế, tay đặt đầu gối đang vắt chéo, đầu ngón tay vô thức nhịp nhịp, dáng vẻ thong dong mà cũng đầy vẻ lười biếng đầy thích thú.
Đây là đang nhắc chuyện lúc nãy cô khinh tiền của đây mà.
"Anh cho trẻ cơ hội phạm sai lầm chứ." Tô Hi Nguyệt huých vai : "Làm ông nhạc của vui lòng thì cuộc sống của rể như mới dễ thở chứ."
"Bí mật kinh doanh của công ty, truyền ngoài ."
"Cái gọi là bí mật kinh doanh, cái gọi là phù sa chảy ruộng ngoài. Bố kiếm tiền xong thì tiền đó của ai? Của chứ ai. Tiền của cho ai? Cho con gái chứ ai. Cuối cùng quanh quẩn chẳng vẫn chảy túi nhà họ Lạc các ."
Ánh đèn ấm áp từ đỉnh đầu đổ xuống, chiếu rọi khuôn mặt rạng rỡ và ngang bướng của cô. Hàng mi dài cong v.út khẽ chớp, sống mũi cao, gò má vì ánh sáng mà bớt vài phần sắc sảo, trở nên mềm mại đến mức thể thấy rõ cả những sợi lông tơ nhỏ xíu.
Anh cứ thế tựa ghế, ánh mắt hề dời dù chỉ một phân.
Nhìn cô mày bay mắt múa, năng ngừng nghỉ, tuôn một tràng đạo lý thì rõ ràng và vẻ logic đấy, nhưng thực là ngụy biện, mà cô vẫn một cách hùng hồn đầy lý lẽ. Chẳng từ lúc nào, những thứ của khắc lên cái tên của cô .
Lặng lẽ mà dứt khoát.
Lạc Cẩn Hanh nghĩ, chắc đời chẳng tìm thứ hai như thế .
Nơi sâu thẳm trong tim bỗng khẽ dài một tiếng cảm thán.
Anh thu ánh mắt, vẻ dịu dàng mang ý nơi đáy mắt biến mất, bàn tay đặt thành ghế khẽ nhịp từng nhịp một.
Tách, tách, tách.
Tất cả đều nhấn chìm trong giọng trong trẻo và rạng rỡ của Tô Hi Nguyệt.
" cực kỳ lý ? Hửm?" Cô đổ về phía , ghé sát một chút, đôi mắt sáng rực thẳng : "Lạc tổng, xem, đạo lý là như ? Bố chỉ mỗi đứa con gái là , đứa cháu do đứa con gái cưng nhất sinh thì ông thể thương cho ."
Đầu ngón tay của Lạc Cẩn Hanh nhịp một cái cuối cùng mặt da dừng .
Anh ngước mắt lên, đón lấy ánh mắt đầy mong đợi của cô, vẻ thong thả mặt thu đôi chút, trở về với vẻ điềm tĩnh vốn .
"Mấy cái lý sự cùn của em mà, mà xếp thành đống ." Anh lên tiếng, giọng ấm áp: " thấy em hợp diễn hài đấy."
Không đồng ý thì thôi.
Sao còn công kích cá nhân chứ?
Tô Hi Nguyệt hừ nhẹ: "Bủn xỉn. Người sinh con đẻ cái cho mà còn đề phòng như phòng trộm , dâu hào môn khó thật đấy."
Lạc Cẩn Hanh thật sự bó tay với cái tính mặt dày, cứ thấy kẽ hở là leo lên đầu của cô: "Vậy em trả đồ cho ."
"Giấy trắng mực đen, mực còn kịp khô mà hối hận . Anh tưởng dễ lấy lắm chắc."
Tô Hi Nguyệt nhướng mày, vênh cằm lên: "Không bỏ chút vốn mà công sinh con cho nhà họ Lạc các . thấy Lạc tổng cứ rửa mặt ngủ cho sớm, trong mơ cái gì cũng đấy."
"..."
Lạc Cẩn Hanh cũng chẳng buồn tranh cãi với cô nữa: "Giờ thấy vui ?"
"Cũng tạm."
"Những lễ nghi cần sẽ bù đắp đủ cho em. Nhà tuy quy định nhiều nhưng cũng cởi mở, sẽ vì cảnh đặc biệt của chúng mà để em chịu thiệt thòi , chuyện em cứ yên tâm."
"Phía bố , sẽ chủ động rõ . Em chỉ cần cùng về gặp mặt một là ."
Lời còn lọt tai một chút.
Cô cũng bày tỏ thái độ: "Phía nhà , cũng sẽ rõ với bố ."
"Ừm."
Anh liếc xấp tài liệu bừa bãi bàn: "Cất đồ cho kỹ , mất thì đừng tìm ký bản thứ hai."
"Coi là trẻ con chắc, vịt mồm mà còn để bắt ."
Cô nhanh ch.óng sắp xếp tài liệu, khẽ vỗ bụng: " là con gái là bình giữ nhiệt của bố khác, còn sinh mang về cho một món hời thế . Bé con , giữ hộ con nhé, con lớn sẽ đưa cho con."
"Chỗ đó cho con bé ."
"Hả?"
"Đối với mà , đặc biệt nhất luôn là tặng quà cơ."
Anh dậy, giọng còn dịu dàng hơn cả gió đêm: "Tối nay ngủ phòng phụ, cho em thời gian một tháng để thích nghi."
"Ngủ sớm , chín giờ sáng mai đấy, đừng đến muộn."