Nhất Chỉ Hôn Thư

Chương 28: “Bé con, chúc con ngủ ngon.”

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một chiếc chăn, hai con , lưng đối lưng chiếc giường rộng lớn, mỗi chiếm cứ một bên.

Ánh trăng mềm mại lén lỏi bò qua khung cửa sổ, kéo một cái bóng dài dằng dặc, chia đôi căn phòng ngủ tối lờ mờ thành hai nửa.

Đây thứ ba Tô Hy Nguyệt cố gắng điều chỉnh tư thế. Từ nghiêng bên trái sang bên , từ nghiêng chuyển sang ngửa, cô cố gắng cử động thật nhẹ nhàng, nhưng tấm nệm vẫn trung thực phát tiếng "két" khe khẽ, tấm chăn cũng sột soạt theo từng nhịp xoay .

ngủ , thấy chút buồn ngủ nào. Chiếc giường rộng, giữa họ cách nửa cánh tay, ranh giới rõ ràng, nhưng cô vẫn trằn trọc.

Tô Hy Nguyệt đổ hết lên đầu Lạc Cẩn Hanh. Cô tự nhủ vì sự hiện diện của quá mạnh mẽ, từ nhịp thở, mùi hương cơ thể cho đến tư thế ngủ của đều đang gây nhiễu loạn nghiêm trọng đến giấc ngủ của cô.

xoay một nữa, là đối mặt với , động tác mạnh bạo: "Lạc Cẩn Hanh."

Lạc Cẩn Hanh vẫn nhắm mắt: "Vẫn ngủ ?"

"Tất cả là tại ."

"Tại ?"

" ." Tô Hy Nguyệt lý sự cùn: "Ai bảo bắt em đợi lâu như thế."

Lạc Cẩn Hanh dường như hiểu ý cô lắm.

"Thì ban nãy đó." Tô Hy Nguyệt lên án, giọng vô thức cao hơn: "Em đợi rõ lâu, bảo là nửa tiếng sẽ xong, kết quả đến 4 giờ mới khỏi thư phòng. Thấy mẩu giấy em để cũng , cứ lù lù ngoài cửa, em còn tưởng ghét em, thương em nữa nên mới . Làm em đợi đến mức lòng bồn chồn, tinh thần hưng phấn quá độ, giờ mà ngủ nổi?"

Lạc Cẩn Hanh bắt từ khóa: "Em luôn đợi ?"

Tô Hy Nguyệt lầm bầm: "Dù thì tại em yên tâm, cứ nghĩ đông nghĩ tây nên mới mất ngủ."

Những lời cáo buộc chẳng hề lý lẽ, thậm chí còn chút vô lý đùng đùng.

Lạc Cẩn Hanh gì, Tô Hy Nguyệt nhịn lấy tay chọc lưng , một tay thấy bõ, cô dùng cả hai tay: "Lúc nãy ngoài cửa mà ? Có hối hận ?"

"Anh thấy mẩu giấy."

Bất chợt đệm giường lún xuống, Lạc Cẩn Hanh dậy. Anh bật chiếc đèn ngủ bên phía lên, ánh sáng dịu nhẹ xua tan một góc bóng tối bao trùm.

"Anh cứ ngỡ em ngủ , sợ phiền em nên mới ngoài cửa một lát. Sau khi về phòng tắm rửa xong mới thấy mẩu giấy em để , thế là qua đây ngay."

" để em đợi là của ." Lạc Cẩn Hanh khựng một chút, giọng mang theo chút vụng về hiếm thấy: "Sau sẽ chú ý."

Tô Hy Nguyệt ngờ thẳng thắn nhận như , những lời cằn nhằn định thốt nuốt ngược trong: "Biết thế là ."

Gần đây công việc quá bận rộn, họ thời gian xuống trò chuyện t.ử tế. Lạc Cẩn Hanh im lặng một lát hỏi: "Mấy ngày nay cảm thấy thế nào, còn nghén nhiều ?"

"Đỡ hơn , chỉ thỉnh thoảng mới thấy buồn nôn một chút."

khá mập mờ, nhưng hiểu.

Lạc Cẩn Hanh ừ một tiếng: "Dự án gần đây đang ở giai đoạn cuối, một yếu tố ngoài tầm kiểm soát. Chờ bận xong đợt sẽ dành nhiều thời gian bên em hơn."

Tô Hy Nguyệt rúc trong chăn: "Sắp đến ngày khám t.h.a.i ."

"Ừ, , ngày 26 cuối tháng , hôm đó sẽ đưa em ."

Không ngờ nhớ rõ đến .

Tô Hy Nguyệt đặt tay lên vùng bụng nhô lên, ngước mắt , giọng khẽ khàng: "Hôm nay em xem cẩm nang t.h.a.i kỳ, đó em bé hơn hai tháng là dây thần kinh thính giác bắt đầu phát triển . Tuy rõ nội dung cụ thể nhưng cảm nhận mờ nhạt với âm thanh bên ngoài, chuyện với con ?"

"Có thể ?"

"Tất nhiên là ."

Tô Hy Nguyệt dậy, lấy một chiếc gối kê lưng. Lạc Cẩn Hanh cũng xích gần hơn, đối diện với cô, nhưng chỉ cô mà lời nào.

"Nhanh lên chứ, em bé cũng cần ngủ mà."

Lạc Cẩn Hanh điều chỉnh tư thế , đó hắng giọng một cái, trang trọng đến mức Tô Hy Nguyệt nghi ngờ sắp diễn thuyết ở Liên Hợp Quốc đến nơi.

Anh cúi , ánh mắt đặt lên vùng bụng bàn tay của Tô Hy Nguyệt, giọng trầm thấp: "Chào buổi tối, là Lạc Cẩn Hanh, là cha về mặt sinh học và pháp lý của con."

Tô Hy Nguyệt suýt thì bật thành tiếng.

Sinh học với chả pháp lý, cái ông cụ non Lạc Cẩn Hanh , nghĩ cách giới thiệu bản với con kiểu đó chứ? Bé con hiểu ?

Lạc Cẩn Hanh liếc cô một cái, tiếp tục: "Bé con, cha và sẽ luôn đợi con lớn khôn. Đừng vội vàng, m.a.n.g t.h.a.i con vất vả, con ngoan một chút, đặc biệt là thương , đời cũng yêu thật nhiều. Con lớn thêm một chút là nặng nề thêm một phần, con đạp một cái là thể mất ngủ, ăn ngon. Đừng để quá vất vả, ?"

Giọng cao, trầm, nhưng từng chữ từng câu đều rơi trái tim Tô Hy Nguyệt.

Cô sụt sịt mũi: "Anh thế con giờ vẫn hiểu ."

"Không , mỗi ngày đều với con một , con sẽ hiểu."

Lạc Cẩn Hanh đưa tay , cách một lớp áo, cực kỳ nhẹ nhàng vuốt ve nơi thiên thần nhỏ: "Buổi tối là thời gian để nghỉ ngơi, mệt , con ngoan nhé. Hãy hấp thụ dinh dưỡng thật , lớn lên khỏe mạnh, đừng quấy , để ngủ một giấc thật ngon ? Nếu con lời, đợi con đời, cha sẽ mua cho con những chiếc váy thật , dây buộc tóc lấp lánh, đưa con công viên giải trí chơi, chịu nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-chi-hon-thu/chuong-28-be-con-chuc-con-ngu-ngon.html.]

Giọng điệu của bình thản như dòng suối nhỏ chảy trong đêm, yên tĩnh len lỏi qua từng ngóc ngách của căn phòng.

Tô Hy Nguyệt tựa , lòng mềm nhũn: "Bé con thấy cha ? Cha bảo sẽ mua váy , đưa con công viên chơi kìa, còn trải nghiệm nhé."

Lạc Cẩn Hanh khẽ : "Em ? Mai mua cho em."

"Đang chuyện với con mà, lôi em ." Tô Hy Nguyệt lườm : "Đừng ngắt lời, mau với con , xong con còn ngủ."

"Anh còn gì để nữa ." Lạc Cẩn Hanh thẳng dậy: "Để con ngủ , em cũng nên ngủ thôi."

Cũng đúng. Chỉ là ngày đầu tiên thôi, họ còn nhiều thời gian.

"Bé con ơi, cha ngủ đây, tối mai tâm sự với con nhé."

Tô Hy Nguyệt rút chiếc gối kê lưng , đang định xuống thì đột nhiên sâu trong bụng , ngay vị trí lòng bàn tay Lạc Cẩn Hanh đang đặt, thứ gì đó khẽ động đậy.

Biên độ nhỏ, giống như một bong bóng nước bé trồi lên từ đáy nước, khẽ chạm nhẹ bụng.

Lạc Cẩn Hanh cũng cảm nhận , ngón tay sững thể tin nổi. Hơi thở trong phút chốc như ngưng đọng. Cả hai đều cử động, cũng ai lời nào.

Trong phòng ngủ tĩnh mịch như tờ, đến cả tiếng động ngoài cửa sổ cũng biến mất. Mọi giác quan, sự chú ý khoảnh khắc đều hội tụ nơi lòng bàn tay Lạc Cẩn Hanh, ngay vùng bụng của cô.

Thời gian như kéo dài vô tận, mỗi phút mỗi giây trôi qua cứ ngỡ như cả thế kỷ. Ngay khi họ tưởng rằng cảm giác chỉ là ảo giác, thì đột ngột tại vị trí đó, một cái gì đó động đậy thêm nữa.

Lần lực đạo rõ ràng hơn , giống như một chú bướm khẽ rung rinh đôi cánh. Thật nhẹ, nhưng cũng thật chân thực.

Tô Hy Nguyệt hít một thật sâu, giọng run run gần như thấy: "...Lạc Cẩn Hanh, bé con, hình như bé con động đậy, cảm nhận ?"

"Ừ." Anh mất một lúc lâu mới lên tiếng: "Anh cảm nhận ."

Tô Hy Nguyệt cảm thấy thực: "Em bé hơn hai tháng t.h.a.i động ?"

"Anh ." Tay Lạc Cẩn Hanh vẫn dán c.h.ặ.t ở đó, hề nhúc nhích. Yết hầu trượt lên xuống, giọng khàn đặc mang theo sự dịu dàng của màn đêm: "Anh tin đó là bé con của chúng . Con thấy , con vất vả nên đang trả lời rằng con sẽ ngoan, quấy phá ."

Tô Hy Nguyệt lặng lẽ đàn ông luôn điềm tĩnh như núi, nắm việc trong lòng bàn tay , lúc đôi mắt ánh lên vẻ ngây ngô thuần khiết như một đứa trẻ.

"Nếu thì ?"

"Không , là con mà."

"Thật ?"

"Ừ."

Sống mũi Tô Hy Nguyệt cay cay: "Bé con nhớ chúng , với con thêm vài câu nữa , ?"

"Được."

Lạc Cẩn Hanh nhích gần hơn, ôm Tô Hy Nguyệt lòng, vòng tay siết chầm chậm. Bàn tay vẫn cẩn trọng áp lên bụng cô, hồi lâu rời. Ánh đèn ngủ tỏa quầng sáng dịu dàng bao bọc lấy họ.

Đêm nay, nhờ hai nhịp động đậy bất ngờ , hai trái tim vốn xa cách hẹn mà cùng xích gần .

Phôi t.h.a.i hơn hai tháng, về lý thuyết mới chỉ nhỏ bằng một quả nho. Thế nhưng , con dùng cách thức mà họ thể cảm nhận để thực hiện một cuộc gặp gỡ vượt qua sự giải thích của khoa học.

Cha bảo: Ngoan nhé, đừng quấy .

Thế là con khẽ động đậy, như : Con thấy ạ, con sẽ ngoan thật ngoan.

Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, cô khẽ tựa vai . Trong đêm đông ấm áp , họ chỉ là một cặp cha bình thường, kết nối với một cách dịu dàng bởi một sinh linh thuộc về cả hai.

Một lúc lâu , ánh ban mai khẽ khàng bò lên bệ cửa sổ. Lạc Cẩn Hanh cúi đầu, cách một lớp vải, khẽ đặt lên đó một nụ hôn.

"Ngủ ngon nhé, bé con."

Ngủ ngon, bé con của cha .

...

Cái chạm nhẹ lòng bàn tay đêm đó giống như một sự thăm dò qua cánh cửa dày. Mấy ngày , ánh sáng dịu của phòng khám thai, khi lớp gel tiếp xúc với da và màn hình sáng lên, cánh cửa đột ngột mở toang.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Trên màn hình, một hình hài nhỏ xíu đang cuộn tròn bình yên. Ba tháng , con bắt đầu dáng , phần đầu chiếm gần nửa cơ thể, tứ chi tuy còn mảnh khảnh nhưng thể lờ mờ nhận hình dáng của đôi bàn tay và bàn chân nhỏ xíu.

Tô Hy Nguyệt , sống mũi bỗng thấy cay cay. Lần thấy con mới chỉ bé bằng hạt đậu, giờ đây con là một con nhỏ bé thực thụ. Thật nhanh, thật thực chút nào.

Và cũng thật ôm lấy con quá mất.

Cảm giác rung động đêm đó dường như vẫn còn vương vấn, Tô Hy Nguyệt ngước mắt đàn ông bên cạnh, thì thầm bằng giọng chỉ hai thấy: "Là bé con, con thấy thật ."

"Ừ." Lạc Cẩn Hanh vòng tay qua vai cô, lòng bàn tay truyền đến ấm nóng hổi.

Họ bóng hình nhỏ bé đang nhịp nhàng màn hình, mỉm đầy hạnh phúc.

"Bé con, chúc mừng con tròn ba tháng nhé." Tô Hy Nguyệt mắt cong cong, khẽ chạm tay lên bụng: "Ba tháng vui vẻ nhé con yêu."

Giọng Lạc Cẩn Hanh còn dịu dàng hơn cả gió đêm: "Bé con, hãy lớn lên thật nhé, cha đợi con."

Bạn cần đăng nhập để bình luận