Nhất Chỉ Hôn Thư

Chương 11: "Lạc Cẩn Hanh, anh đền đôi chân cực phẩm lại cho tôi, đền đây..."

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

giờ cơm trưa, Tô Hi Nguyệt công ty, chẳng may thang máy hỏng ngay tầng sáu.

Cô đành leo thang bộ. Từ ngày mang thai, cơ thể cô nhanh xuống sức, mới leo hai tầng mà bắp chân mỏi nhừ, run bần bật như gắn động cơ.

Lạc Cẩn Hanh nhắn tin hỏi khi nào cô rảnh để sang nhà thưa chuyện với bố cô, bàn tính việc hôn sự.

Tô Diệc Kiệt thì đang mải mê trong niềm vui sắp cháu đích tôn, còn tâm trí nào để ý đến cô. Hơn nữa, chuyện cô m.a.n.g t.h.a.i vẫn dám hé môi với ai, Lạc Cẩn Hanh mà đột ngột xông đến, e là đôi chân khó lòng bảo .

Tô Hi Nguyệt trả lời qua loa: 【Để .】

Lạc Cẩn Hanh phía cứ chuẩn , khi nào cô rảnh thì báo một tiếng, sẽ cùng cô về nhà.

Tô Hi Nguyệt ừ hử cho qua chuyện.

Nhắn vài câu, cô bắt đầu thấy Lạc Cẩn Hanh thật phiền phức nên chủ động kết thúc cuộc trò chuyện. Còn "chính thức" mà bắt đầu giáo điều, việc gì nên việc gì , lẽ nào cô còn cần nhắc nhở ?

Tô Hi Nguyệt tắt màn hình, ném điện thoại túi.

Nghỉ ngơi một lát, cô định bước tiếp thì cúi đầu xuống, chợt phát hiện bắp chân dường như tròn trịa hơn hẳn lúc .

Cô vội vàng dừng so đo, nhanh ch.óng đến kết luận: Một vốn tự hào về đôi chân cực phẩm như cô, thật sự béo lên . To hẳn hai vòng, ảo giác, cũng chẳng tự lừa dối . Cô béo , , còn là đại mỹ nhân "khoác bao tải cũng " như xưa nữa.

Tô Hi Nguyệt thấy như sét đ.á.n.h ngang tai, đầu óc c.h.ế.t lặng.

Đứng chôn chân tại chỗ suốt ba phút, cô vẫn khó lòng chấp nhận sự thật phũ phàng .

lúc đó, đồng nghiệp ngang qua hỏi công ty, Tô Hi Nguyệt vội dùng túi xách che chân, lùi hai bước. Cô chữa ngượng rằng đang rảnh rỗi nên leo thang bộ để tiêu thực giảm cân.

Đồng nghiệp cũng hỏi gì thêm, chào vài câu thẳng.

Nhóm chat báo tin thợ sửa chữa ba giờ chiều mới đến, lối cầu thang nóng, Tô Hi Nguyệt mệt đến mức hồn xiêu phách lạc, mồ hôi vã như tắm. Thấy tiếng bước chân của những ăn trưa xong đang ngày một đông, cô vội vàng lết đôi chân chạy thục mạng về văn phòng.

Vừa đến nơi, cô đổ gục xuống ghế việc.

Làm thể chứ? Từ nhỏ cô yêu cái , thích chưng diện, vì để mặc váy dự vũ hội mà cô thể nhịn ăn tối cả tháng trời. Có hạ đường huyết ngất xỉu, việc đầu tiên cô khi tỉnh là leo lên bàn cân, thấy cân nặng giảm mới thở phào nhẹ nhõm.

Vậy mà tại m.a.n.g t.h.a.i béo lên thế ? Tô Hi Nguyệt vội vàng sờ lên n.g.ự.c . Cảm giác vẫn quen thuộc: phẳng lì, chẳng đổi. Cô tức đến mức c.h.ử.i thề, dựa cái gì mà chỉ béo chân chứ béo n.g.ự.c!

Thật quá vô lý!

Cơn giận bốc lên đầu, cô trút hết tội lên đầu kẻ thủ ác: 【Lạc Cẩn Hanh, hận !!!】

Tô Hi Nguyệt: 【Tất cả là tại , cái gen nhà kiểu gì thế ! Đền đôi chân cực phẩm cho , đền quyền tự do mặc váy ngắn cho ! Lạc Cẩn Hanh, đền , đền , đền !!!】

Chẳng đợi Lạc Cẩn Hanh kịp trả lời, cô nhanh tay cho danh sách đen, một giây cũng thấy ba chữ họ Lạc nữa.

Hồi sinh cô cũng chỉ nặng hơn năm mươi cân, cô thể thế .

Vẫn cam lòng, cô chụp một bức ảnh gửi cho Ôn Tĩnh Thư. Thấy hai giây hồi âm, cô gọi thẳng luôn.

Ôn Tĩnh Thư đang nghỉ dưỡng ở London, mới thức giấc, giọng còn ngái ngủ: "Gì đấy bảo bối, nhớ ? Cuối tuần về với nhé."

"Bảo bối cái gì mà bảo bối, gặp chuyện lớn !" Tô Hi Nguyệt chạy biến nhà vệ sinh, đóng c.h.ặ.t cửa gấp gáp.

Ôn Tĩnh Thư thong thả bỏ viên kẹo bạc hà miệng: "Bố con thứ ba, đuổi khỏi nhà ?"

Mẹ nó, đúng là miệng quạ đen.

Tô Hi Nguyệt buồn bã: "Còn tồi tệ hơn thế nhiều, tiêu đời ."

"Mình m.a.n.g t.h.a.i , , chân sưng lên, mặt béo , chẳng mấy chốc bụng sẽ đầy vết rạn, c.h.ế.t mất thôi."

Tô Hi Nguyệt một kịp thở, Ôn Tĩnh Thư lập tức tỉnh ngủ, văng tục một câu: "Cậu xem? Cậu... mang thai? Mang thai?!"

"Cậu mau nhắn tin xem ảnh chân gửi , xem béo lên hai vòng . Từ tối nay sẽ nhịn ăn, nhịn hẳn một tháng luôn, thà bỏ đói còn hơn."

Ôn Tĩnh Thư mở ảnh xem. Trong hình, hai bắp chân thon dài, đường nét mượt mà, ánh nắng còn ửng lên sắc trắng nõn nà, thẳng tắp như đôi đũa đặt gầm bàn việc.

"Có thô nhiều ? Mình lấy tay ướm thử thấy to hơn hẳn hai vòng đấy."

"Làm gì , chẳng thấy khác gì cả."

"Rõ ràng là thô mà, kỹ ."

Ôn Tĩnh Thư dán mắt ảnh, đến mù cả mắt cũng thấy gì khác biệt. Cách xa hàng vạn cây mà bắt ảnh đoán béo gầy, cô thật sự mắng cho một trận vì cái bệnh "dở " .

Ôn Tĩnh Thư cắt ngang, hỏi vấn đề then chốt: "Thế là bầu thật ? Thằng cha nào? Cậu ngủ với đàn ông từ bao giờ mà , Tô Hi Nguyệt, mau khai mau."

Tô Hi Nguyệt sở dĩ với Ôn Tĩnh Thư, một phần vì mở lời , hai là vì dám. Cô cứ ngỡ giấu hơn một tháng là êm chuyện, ai dè nổ một quả b.o.m lớn thế .

Cô ấp úng: "Thì cái hôm hai đứa bar , việc , chẳng may..."

Ôn Tĩnh Thư vốn tính nóng nảy, hai chơi với phần lớn là vì hợp tính. Quả nhiên, xong Ôn Tĩnh Thư hét lên quãng tám: "Tô Hi Nguyệt, chán sống hả! Hôm đó bỏ rơi để tìm trai, giờ còn lòi cả đứa con."

"Mình bỏ rơi , hôm đó việc thật mà, nhưng lúc say quá... hiểu mà."

Ôn Tĩnh Thư tức để cho hết, khi mắng một trận đời mới thở dốc hỏi: "Thế định sinh nó thật ?"

"Ừm, sinh cho một em bé để chơi cùng nha."

"Cúp máy đây."

"Thư Thư ." Tô Hi Nguyệt vội vã nũng nịu: "Mình sai , nên giấu , Thư Thư ơi, Thư Thư bảo bối ơi."

Ôn Tĩnh Thư thở dài: "Chỉ phép một đỡ đầu thôi đấy, đứa thứ hai là xử luôn."

Tô Hi Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Nhìn cô vẻ nhiều bạn bè, luôn là tâm điểm của các buổi tiệc tùng, nhưng bạn thực sự chẳng mấy ai, Ôn Tĩnh Thư chính là thiết nhất.

Cô than vãn: "Mẹ đỡ đầu ơi, con gái cưng của sắp phát điên đây. Mau nghĩ cách , cứ đà béo thì đến lúc sinh chắc nặng cả tạ mất, khác gì con lợn ."

"Chứ tưởng m.a.n.g t.h.a.i là chuyện dễ dàng ? Cứ dùng miệng là xong ?"

"Mình ngờ béo nhanh thế." Tô Hi Nguyệt dở dở : "Mình thể nhịn, nhưng em bé nhịn , giờ giảm cân cũng là chuyện xa xỉ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-chi-hon-thu/chuong-11-lac-can-hanh-anh-den-doi-chan-cuc-pham-lai-cho-toi-den-day.html.]

Ôn Tĩnh Thư nghĩa khí: "Mình đặt vé về nước ngay đây, đợi đấy."

"Hu hu, yêu Thư Thư bảo bối nhất."

...

Đẩy cửa phòng vệ sinh bước , Tô Hi Nguyệt bồn rửa mặt. Dòng nước chảy qua kẽ tay, nhưng ánh mắt cô vô thức liếc gương. Dưới ống quần jean xanh dài đến gối, đường nét bắp chân vẫn mềm mại, thon thẳng. Cô vô thức kiễng chân, cố tìm những đường cơ sắc sảo , nhưng chỉ thấy ngay cả đường cong nơi cổ chân cũng trở nên đầy đặn hơn.

Chẳng tự bao giờ, cơ thể bắt đầu âm thầm đổi để đón chào một mầm sống nhỏ. Tô Hi Nguyệt xoa nhẹ bụng , thầm thì: "Bé con , là hy sinh lớn lắm đấy nhé."

...

Hoàng hôn dần buông, mây trời ráng đỏ len lỏi qua khe cửa chớp.

Phòng biên tập của tòa soạn lên đèn rực rỡ, đối lập với ánh tà dương rực cháy ngoài cửa sổ. Mọi đều vùi đầu tiếng gõ bàn phím lạch cạch, khí tràn ngập sự khẩn trương của ngày nộp bản thảo.

Trái ngược với , Tô Hi Nguyệt tỏ uể oải, ánh mắt đờ đẫn. Cả buổi chiều cô chỉ chằm chằm màn hình, trông vô cùng lạc lõng giữa văn phòng bận rộn.

Giản Kiều múa phím như bay, miệng lẩm bẩm như văn khúc tinh nhập thể, đầy hai tiếng xong một bài phóng sự. Gõ xong chữ cuối cùng, cô nàng ngẩng đầu lên thì thấy tài liệu của Tô Hi Nguyệt vẫn trắng trơn, sót một chữ.

Giản Kiều gọi một tiếng, Tô Hi Nguyệt mới bừng tỉnh, xoa xoa cổ tắt luôn máy tính, cầm lấy chiếc điện thoại đè cuốn sổ phỏng vấn.

"Hồn bay về ?" Giản Kiều kinh ngạc: "Hôm nay là hạn nộp bài đấy."

Tô Hi Nguyệt "ừ" một tiếng, rõ ràng là tâm hồn treo ngược cành cây. Cô liếc màn hình điện thoại trống trơn, hầm hừ ném nó xuống mắng một câu: "Đồ đàn ông tồi."

Bảo là cho một cơ hội, thế mà cả buổi chiều chẳng lấy một câu quan tâm, cô vì mà sắp phát điên lên đây .

Tô Hi Nguyệt như một vị phi tần thất sủng, xoa bụng mách tội: "Bé con , bố con đáng tin . Lớn lên yêu nhiều hơn nhé, kiếm tiền mua nhà lầu, mua quần áo cho , ?"

Dù sinh linh nhỏ bé trong bụng mới chỉ là một phôi thai, nhưng Tô Hi Nguyệt vẫn cứ như thể nhận lời hồi đáp: " , ngoan lắm, thương bố, chỉ yêu một thôi, bố là đồ xa."

"Gì cơ?" Giản Kiều dán mắt Tô Hi Nguyệt đang lầm bầm tự một : "Cậu lải nhải cái gì đấy?"

Tô Hi Nguyệt rũ mắt, lướt qua mái tóc như ổ quạ của cô bạn, thản nhiên : "Con gái bảo nó thấy đau mắt vì đấy."

Giản Kiều: "..."

Tô Hi Nguyệt dậy, dứt khoát tháo thẻ nhân viên: "Chuồn thôi, chúc trong mơ ngày kiếm trăm tỷ."

Giản Kiều nghi ngờ Tô Hi Nguyệt đến mức phát điên . Đợi cô khỏi, cô nàng sang hỏi Hạ Quán: "Mình lắm ?"

Hạ Quán ngẫm nghĩ một lát đáp lời an : "Cũng cá tính mà, nhất là mái tóc ."

...

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Thang máy giờ tan tầm đương nhiên là đông đúc. Đen đủi , ngay khi Tô Hi Nguyệt rời công ty thì Khương Giai Di và Trần Việt Ly cũng bám gót theo , bên cạnh còn mấy cô nàng tay sai.

Tô Hi Nguyệt thấy ngứa mắt, uể oải tựa lưng tường lướt điện thoại, dự tính báo danh một lớp yoga để kiểm soát cân nặng.

"Giai Di , ngưỡng mộ thật đấy, ngày nào cũng cùng bạn trai , về nhà."

"Chẳng bù cho yêu yêu xa, gặp một hẹn cả tuần. Lúc buồn bực cũng chẳng ai dỗ dành, tự chịu đựng, nản chẳng yêu đương gì nữa."

"Nghe Trần mới mua nhà mới ? Mình nhớ năm hai mua một căn mà, năm nay mua tiếp, giàu thật đấy. là thiếu gia nhà giàu khác."

"Cũng đến mức đó mà." Khương Giai Di liếc xéo về phía Tô Hi Nguyệt đang trong góc: "Căn nhà xa công ty quá, thể ngủ nướng . Việt Ly sợ mệt nên mới đặc biệt đổi căn khác gần đây hơn."

"Với một căn nhà cũng rẻ thôi, giàu như nghĩ ."

"Cậu cứ khiêm tốn mãi. Mình mười năm còn chẳng mua nổi, hai bảo mua là mua ngay."

Khương Giai Di đắc thắng, ánh mắt lấp lánh đầy kiêu hãnh, Trần Việt Ly: "Mình và Việt Ly dự định tháng nhà trang trí xong sẽ mời ăn tân gia, đừng chê nhé, nhớ đến đông đủ đấy."

Mấy cô nàng lập tức ríu rít hưởng ứng. Khương Giai Di cực kỳ thỏa mãn thói hư vinh, vênh váo khoác tay Trần Việt Ly. Anh nhướng mày về phía Tô Hi Nguyệt: "Tiểu Tô , lúc đó cô cũng đến nhé, càng đông càng vui."

"Tiệc mừng nhà mới ?" Tô Hi Nguyệt tắt màn hình, ngước mắt lên: "Chúc mừng nhé. Có điều dạo đang dị ứng Formaldehyde, sợ mùi sơn rẻ tiền nhà hỏng mũi mất, nên chắc ."

Cô như sực nhớ điều gì, mỉm : "À đúng , tòa nhà hai mua là khu đất trũng bỏ hoang lên báo hồi tháng ? Dạo các chủ hộ đang đòi quyền lợi dữ lắm đấy. Ham rẻ dễ gặp vận đen, cẩn thận nhé."

"Tô Hi Nguyệt, cô..."

"Hóa là thật , thế thì tiếc quá, e là ." Tô Hi Nguyệt vẻ mặt đầy nuối tiếc: "Lần nhớ cầm sổ đỏ hãy khoe, thì đến đó ngâm trong nước ngập cũng chẳng ho gì."

Khương Giai Di tức đến mức định xông lên cãi lý, nhưng Trần Việt Ly kịp kéo . Cô mất mặt, gắt gỏng: "Ai mượn mời cô gì."

"Ting" một tiếng, thang máy xuống đến nơi, Tô Hi Nguyệt chẳng buồn đoái hoài, là bước tiên.

Cảnh đêm thành phố phồn hoa như một tấm màn xanh sẫm treo ngang trời, phố xá tấp nập xe cộ.

Lúc khỏi thang máy, Khương Giai Di cố tình trả đũa việc bóc mẽ, cửa mở là cô kéo tuột Trần Việt Ly ngoài, còn cố ý huých mạnh vai cô một cái.

Tô Hi Nguyệt thầm nghĩ đúng là hạng trưởng thành, ấu trĩ hết chỗ .

Vừa chỉnh đốn quần áo bước đại sảnh, bỗng một cái tên quen thuộc lọt tai cô.

"Lạc tổng, là Lạc tổng của tập đoàn Hoàn Vũ kìa."

Tô Hi Nguyệt vô thức ngẩng đầu theo tiếng gọi.

Trong ánh hoàng hôn nhập nhoạng, một đàn ông vóc dáng cao ráo đang tựa lưng chiếc Maserati màu đen. Chiếc áo vest cắt may tinh xảo vắt hờ cánh tay, tay áo xắn lên đến khuỷu để lộ đường nét rắn rỏi, chiếc đồng hồ Bvlgari nơi cổ tay tỏa ánh kim loại lạnh lùng.

Anh đang nghiêng trò chuyện với ai đó, ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c châm lửa, đường quai hàm sắc lẹm, đôi mày cương nghị. Tay vô thức gõ nhẹ lên tay nắm cửa xe, tư thái ung dung, vô cùng phong độ.

Chính là Lạc Cẩn Hanh.

Sao đến đây?

Đám Trần Việt Ly nhanh chân chạy vây quanh phía đó.

Tô Hi Nguyệt vờ như thấy, định nép góc cửa vòng qua, nhưng Lạc Cẩn Hanh như linh cảm, đột ngột đầu bắt trọn lấy hình bóng cô.

Bốn mắt , Tô Hi Nguyệt khựng , mà ở cũng chẳng xong.

Ngay lúc cô còn đang phân vân, Lạc Cẩn Hanh sải bước thẳng về phía cô.

Bạn cần đăng nhập để bình luận