NGUYỆN ƯỚC THANH XUÂN
Phần 6: Huân chương dũng cảm
{11}
Vì sốt cao quá, tôi lại ngất đi. Tỉnh lại lần nữa, tôi đăng được truyền nước. Mẹ của Sở Duy và Sở Mạt đang ngồi bên giường tôi, còn có Sở Mạt đang ngủ gật. Thấy tôi tỉnh, Sở Mạt cũng tỉnh táo hơn một chút. Cô ấy nắm lấy tay tôi hỏi: "Cậu có muốn ăn sô cô la không?" Mẹ Sở Mạt ngắt lời cô ấy: "Con bé còn đang ốm, không được ăn đồ ngọt, con đi rửa mặt đi, đừng làm phiền bạn nghỉ ngơi."
Cô ấy lầm bầm đi vào phòng vệ sinh. Mẹ Sở Mạt gọt cho tôi một quả táo: "Tuyết Hàn, dì nghe Tiểu Duy kể hết rồi, cảm ơn con đã cứu Tiểu Mạt Lị nhé, mẹ con nói tan ca sẽ đến ngay, mấy ngày nay nằm viện cứ coi như ở nhà, đừng khách sáo với dì."
Tôi hỏi: "Tiểu Mạt Lị?"
"Lúc Mạt Mạt còn trong bụng dì, mỗi lần dì nghe bài hát ‘Hoa Mạt Lị’, con bé sẽ đạp bụng dì, nên chúng ta nói nếu sinh ra là con gái, sẽ đặt tên ở nhà là Tiểu Mạt Lị. Đừng nói với nó là dì kể con nghe nhé, mỗi lần gọi con bé bằng cái tên này, con bé đều đỏ mặt."