Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm (Dịch)

Chương 6: Sóng não biến động

Nữ nghiên cứu viên tóc ngắn đang gõ phím liên tục trên máy tính, trông có vẻ rất bận rộn.

Thấy Quả Ngọt Lanh Lợi và Kiều Tang đi vào, cô ấy cũng không ngạc nhiên, rõ ràng đã nhận được thông tin đăng ký từ trước.

"Lại kia ngồi đi."

Cô ấy chỉ vào chiếc ghế sofa đơn bên cạnh.

Kiều Tang ngồi xuống vị trí được chỉ định.

Đó chỉ là một chiếc sofa bình thường, không có gì đặc biệt.

"Bong Bóng Linh."

Nữ nghiên cứu viên không ngẩng đầu, chỉ khẽ gọi cộng sự của mình.

"Linh~"

Trên người Bong Bóng Linh bất chợt tỏa ra ánh sáng xanh lam.

Chưa kịp để Kiều Tang hiểu nó định làm gì, một chiếc mũ bảo hiểm màu bạc nối với mười mấy sợi dây thiết bị đã từ đằng xa lơ lửng bay tới, hạ cánh chuẩn xác lên đầu cô.

Cảnh tượng này khiến mắt Kiều Tang sáng rực lên.

Năng lực này tiện lợi quá đi mất, đúng là thần khí dành cho hội những người lười biếng mà!

"Đừng cử động."

Nữ nghiên cứu viên vẫn không ngẩng đầu, nhưng Kiều Tang biết câu này là nói với mình.

Chiếc mũ bạc đội trên đầu không làm khuất tầm mắt của cô, Kiều Tang thấy rõ nữ nghiên cứu viên nhìn vào màn hình hiển thị dữ liệu truyền về rồi từ từ nhíu mày lại.

Kiều Tang lập tức căng thẳng.

Không lẽ có vấn đề gì sao?

Nữ nghiên cứu viên này có gương mặt rất nghiêm nghị, lúc không có biểu cảm gì trông chẳng khác nào thầy giám thị ở trường, huống chi giờ lại còn đang cau mày thế kia.

Đặc biệt là với thân phận và công việc cô ấy đang làm, tim Kiều Tang như vọt lên tận cổ họng.

"Em là tự chủ giác tỉnh à?"

Nữ nghiên cứu viên bất chợt lên tiếng.

"Vâng ạ, chị ơi, em có vấn đề gì không ạ?"

Kiều Tang lo lắng hỏi.

"Không có gì, em đừng căng thẳng."

Nhận thấy sự bất an của cô bé, gương mặt nghiêm nghị của nữ nghiên cứu viên nặn ra một nụ cười không mấy tự nhiên, coi như là để an ủi.

Cười kiểu này còn đáng sợ hơn...

Kiều Tang càng căng thẳng hơn.

"Cả thành phố mình năm nay những đứa trẻ tự chủ giác tỉnh tính cả em thì hiện tại mới có 6 người thôi. Chắc hẳn thành tích học tập của em tốt lắm nhỉ?"

Cô ấy hỏi tiếp.

Học giỏi chưa chắc đã tự chủ giác tỉnh được, nhưng những người tự chủ giác tỉnh thành công thì chắc chắn đều là học giỏi.

Kiều Tang: "..."

Chị có thể khen em thông minh hay có thiên phú, sao cứ phải lôi chuyện thành tích ra làm gì nhỉ?

Kiều Tang biết cô ấy đang cố gắng xoa dịu sự căng thẳng của mình, nhưng nếu đã không biết cách nói chuyện thì thật sự đừng cố "nhây" mà...

"Thường thì em đứng thứ ba ạ."

Kiều Tang mặt không đỏ, tim không đập nhanh, phán một câu xanh rờn.

"Hạng ba toàn trường thì cũng giỏi lắm rồi, rất nhiều bạn hạng nhất hạng nhì còn chẳng giác tỉnh được ấy chứ."

Nữ nghiên cứu viên tuy cười hơi cứng nhưng giọng điệu đã dịu dàng hơn nhiều.

"Kỳ thi thử lần này em đã lên hạng nhất rồi ạ."

Kiều Tang giờ cũng hết căng thẳng luôn.

"Sau khi giác tỉnh não vực sẽ được khai phá thêm 2%. Những người tự chủ giác tỉnh như em thì mức khai phá thường rơi vào khoảng 5%, tiến bộ đột biến như vậy là chuyện bình thường."

Nữ nghiên cứu viên đưa ra lời giải thích cho việc Kiều Tang thi đỗ hạng nhất.

Kiều Tang: "..."

Khoảng hai phút sau.

Nữ nghiên cứu viên ngẩng đầu gọi:

"Bong Bóng Linh."

"Linh~"

Bong Bóng Linh dùng niệm lực đưa thiết bị trên đầu Kiều Tang trở về chỗ cũ.

"Chúc mừng em, tự chủ giác tỉnh rất thành công. Não vực không có vấn đề gì khác, chỉ là sóng não hơi biến động một chút, dạo này nhớ nghỉ ngơi cho tốt, ăn thêm nhiều các loại hạt nhé."

Nữ nghiên cứu viên lấy ra một bản chứng nhận, ký tên đóng dấu rồi đứng dậy đưa cho cô.

"Em cảm ơn chị."

Kiều Tang nhận lấy tờ giấy, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng hoàn toàn được trút bỏ.

...

Bạn cần đăng nhập để bình luận