Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm (Dịch)
Chương 12: Không Phải Yếu, Chỉ Là Chưa Kịp Lớn!
Kiều Tang nhận ra lũ này cực kỳ hiếu động, năng lượng lúc nào cũng hừng hực, chẳng có con nào chịu ngồi yên một chỗ quá ba giây.
Đúng là không phải tự nhiên mà các Ngự thú sư tân binh thường ưu tiên chọn mấy bé Bàn Gia Cưu béo tròn hiền lành làm thú cưng khởi đầu...
Kiều Tang không nhịn được mà hỏi:
"Ở đây có bé Hỏa Nha Cẩu nào tính tình... trầm ổn một chút không anh?"
Nhân viên khéo léo đáp:
"Thực ra cơ sở của chúng tôi còn rất nhiều loài linh thú khác..."
Kiều Tang hiểu ý ngay lập tức.
Ý là dòng này vốn dĩ không có khái niệm 'trầm ổn' chứ gì.
Dù sao linh hồn cô cũng là một người trưởng thành, dù chưa có kinh nghiệm ngự thú thực tế, nhưng cô không tin mình lại chịu thua một nhóc linh thú nghịch ngợm giống như những đứa trẻ 15 tuổi khác.
Đã vậy thì khỏi cần xét nét tính cách, cứ chọn đứa nào nhìn "thuận mắt" là được.
"Tôi có thể xem thử bé kia không?"
Kiều Tang chỉ tay về phía một nhóc Hỏa Nha Cẩu đang liên tục húc đầu vào gốc cây.
Điểm đặc biệt là nó không húc bừa bãi kiểu phá hoại, mà mỗi cú húc đều có sự chuẩn bị, lấy đà và dồn lực rất bài bản.
Kiều Tang cảm giác mục tiêu của nó không phải là cái cây, mà là đang tự rèn luyện chính mình.
Chứ ai đời lại có đứa ngốc đến mức cứ lao đầu vào gỗ mà không có mục đích gì cơ chứ?
"Tất nhiên rồi ạ."
Nhân viên đáp.
"Tuýt! Tuýt!"
Anh ta đưa chiếc còi sắt đeo trước ngực lên thổi một hồi chói tai.
Ngay lập tức, lũ Hỏa Nha Cẩu dừng mọi hoạt động phá phách, đồng loạt quay đầu nhìn về phía này.
Có mấy con còn nghiêng đầu vẻ ngơ ngác:
"Nha?"
(Ủa, đến giờ cơm rồi hả?)
Khi ngọn lửa bao quanh đã tắt, nhân viên bước vào khu vực bế nhóc Hỏa Nha Cẩu được chọn ra ngoài.
"Nha?"
Nhóc tì chớp chớp đôi mắt đầy hoang mang, đôi tai vểnh như hai ngọn lửa nhỏ khẽ động đậy.
Nó được đặt xuống ngay trước mặt Kiều Tang.
Hỏa Nha Cẩu là loài linh thú dạng chó nhỏ, sở hữu bộ lông đỏ rực như lửa điểm xuyết vài vằn đen, trên đỉnh đầu còn có một chỏm lông màu cam rực rỡ.
Nhóc này cao tầm 60 phân, nhỏ hơn hẳn một vòng so với các anh em cùng lứa.
Trên trán vẫn còn vết hằn đỏ do vừa húc cây xong, đôi đồng tử đen láy ươn ướt nhìn cô, trông đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn đưa tay ra xoa đầu ngay lập tức.
Trông nó không hề hung dữ như đám kia, mà lại có chút gì đó... đáng thương.
Trong đầu Kiều Tang bắt đầu tự động nhảy số, thêu dệt nên một câu chuyện lâm li bi đát về một nhóc Hỏa Nha Cẩu thấp bé nhẹ cân bị cả đàn hắt hủi, bị cướp thức ăn nên suy dinh dưỡng, cuối cùng phải âm thầm nỗ lực rèn luyện để đổi đời.
Chắc chắn cú húc cây lúc nãy là đang luyện tuyệt kỹ kiểu như 'Hỏa Nha Cung Kích' rồi!
Đang mải suy diễn thì nhân viên giới thiệu:
"Bé Hỏa Nha Cẩu này nhỏ tuổi nhất ở đây đấy ạ, mới sinh được chưa đầy một tháng đâu."
Kiều Tang: "..."
À, thì ra không phải vì yếu, mà là vì... chưa kịp lớn.
Nhưng mà nhỏ cũng tốt!
Nhiều Ngự thú sư thích nuôi từ khi còn là trứng để dễ dàng bồi dưỡng tình cảm và sự ăn ý.
Lúc trước Kiều Tang cũng định mua trứng, nhưng sau đó đã gạt đi.
Vì giờ cô vẫn phải đi học, không thể ôm quả trứng đến trường mỗi ngày, vừa gây chú ý vừa không an toàn.
Để ở nhà thì mẹ bận đi làm, cô cũng không yên tâm.
Kiều Tang ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ của Hỏa Nha Cẩu.
Nhóc tì thoải mái nheo mắt lại, cái đuôi đỏ rực không tự chủ được mà vẫy vẫy liên hồi.
Cũng ngoan đấy chứ.