Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm (Dịch)
Chương 16: Người Lớn Không Chấp Trẻ Con, Trừ Khi... Đánh Nhau
“Cậu có việc gì không?”
Kiều Tang bất đắc dĩ phải dừng bước hỏi.
“Nếu không phải tại cậu lãng phí quá nhiều thời gian, hôm nay tôi đã chẳng mất công đi một chuyến vô ích.”
Cô nàng kia càu nhàu oán trách.
Kiều Tang khẽ nhíu mày:
“Tôi nhớ không lầm thì lúc gọi đến số của cậu, chính cậu là người không có mặt mà.”
Cô nàng kia bắt đầu làm mình làm mẩy:
“Nếu không phải tại cậu làm xong nhanh quá, thì người ngồi vào vị trí đó cuối cùng phải là tôi. Cậu có biết là cậu vừa đứng dậy được đúng hai giây thì tôi đã lao tới rồi không!”
Kiều Tang cạn lời toàn tập.
Đứa trẻ này... não bộ có vấn đề gì không vậy?
Kiều Tang trực tiếp lách qua người cô ta định rời đi.
Tuy hiện tại cô đang trong thân xác một thiếu nữ 15 tuổi, nhưng bên trong lại là một linh hồn người trưởng thành.
Trong mắt cô, cô nàng mặc đồng phục cấp ba trước mặt này vẫn chỉ là một đứa trẻ con.
Cãi thắng một đứa trẻ "trẩu tre" thế này thì có ý nghĩa gì chứ?
Kết quả là chưa đi được hai bước, cô nàng kia đã nhanh chân chạy lên chắn trước mặt Kiều Tang, chất vấn:
“Cậu đi đâu đấy?”
Kiều Tang nhìn cô ta, nhàn nhạt nói:
“Cậu muốn đánh nhau à?”
Chuyện gì có thể dùng nắm đấm để giải quyết thì tuyệt đối không dùng mồm.
Cãi nhau với trẻ con thì vô nghĩa, nhưng nện cho một trận thì lại cực kỳ có ý nghĩa đấy.
“Cái gì cơ?”
Lần này đến lượt cô nàng kia ngây người.
“Đánh nhau thì ra ngoài kia, không đánh thì tránh đường.”
Kiều Tang sở hữu đôi mắt phượng hơi xếch lên, bình thường trông rất thanh tú, nhưng khi cô nhìn chằm chằm một người mà không có ý cười thì lại cực kỳ có uy lực.
Cô nàng kia đờ ra vài giây, xác nhận lại bộ đồng phục trên người Kiều Tang, rồi lại nhìn qua Hỏa Nha Cẩu (Chó Răng Lửa) và Bàn Gia Cưu bên cạnh, nghiến răng nói:
“Đánh thì đánh!”
……………
Cả hai đi tới một khoảng sân trống phía sau Trung tâm Ngự Thú Hàng Cảng.
Nơi này diện tích vừa phải, lác đác vài người đang dẫn theo sủng thú huấn luyện tại đây.
Kiều Tang nhìn quanh bối cảnh, hơi ngạc nhiên hỏi:
“Ở đây không ổn lắm đâu, không cần tìm chỗ nào vắng người một chút à?”
Nghe xong, khóe môi cô nàng kia nhếch lên đầy vẻ giễu cợt:
“Sao thế? Sợ rồi à?”
Kiều Tang nhướn mày:
“Tôi là đang sợ cậu mất mặt thôi. Đã muốn ở đây thì cứ ở đây vậy.”
“Lên đi!”
Cô nàng kia bước chân phải sang bên cạnh một bước, bày thế trận.
Thấy đối phương đã sẵn sàng, Kiều Tang đặt Hỏa Nha Cẩu (Chó Răng Lửa) đang bế trong tay xuống bên cạnh.
Thấy vậy, cô nàng kia giơ hai tay lên, nhưng còn chưa kịp kết ấn thì đã thấy một cái chân quét ngang thẳng vào mặt mình.
Theo phản xạ, cô ta ôm đầu ngồi thụp xuống đất.
Một tiếng gió rít lướt qua trên đỉnh đầu.
“Cậu làm cái gì đấy!”
Từ Linh Lam sợ tới mức toát mồ hôi hột.
Cô ta bật dậy, nhanh chóng lùi về sau hai bước, mặt vẫn còn chưa hoàn hồn.
Cô ta không thể tin nổi cái đứa trông nhỏ tuổi hơn mình này lại dám dùng chân đá trực tiếp, mà còn nhắm vào đầu!
Lực gió từ cú đá đó, nếu trúng vào đầu chắc cô ta chấn thương sọ não luôn mất!
Quá tàn nhẫn!
Kiều Tang đầy vẻ vô tội:
“Chẳng phải cậu bảo muốn đánh nhau sao?”
Ai thèm bảo kiểu đánh nhau này cơ chứ!
Từ Linh Lam cạn lời đến cực điểm.
Cô ta cảm thấy con bé này cố ý, nhưng cô ta không có bằng chứng.
“Ngự thú sư đánh nhau đương nhiên là dùng sủng thú, cậu đã thấy ngự thú sư nào lại tự mình động thủ bao giờ chưa!”
Từ Linh Lam hét lên với Kiều Tang.
Kiều Tang ngẩn ra một chút, đáp:
“Tôi vẫn chưa phải là ngự thú sư mà.”
Từ Linh Lam: “...”
Đúng thật, lúc nãy cô ta cũng nghe thấy rồi.