Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm (Dịch)
Chương 2: Bắt Đầu Từ Con Số 0
Tháng trước có tiến bộ lên vị trí thứ tư, nhưng đó là vì cái đứa xếp thứ tư ngày hôm đó bị tiêu chảy nên bỏ lỡ mất hai môn thi.
Chỉ còn 21 ngày nữa là thi rồi, Kiều Tang cũng chẳng mơ mộng vào trường chuyên lớp chọn, giờ chỉ cần có trường nào hốt đi là cô đã cảm tạ trời đất lắm rồi.
Cô hì hục nghe giảng, ghi chép, thậm chí lúc ra chơi vẫn ôm khư khư quyển sách, mang đúng tinh thần quyết tử của kỳ thi đại học năm xưa.
"Kiều Tang, quả trứng ngỗng mà lão Ban nói là của cậu đúng không?"
Cô bạn cùng bàn Phương Tư Tư ghé sát tai, thầm thì xác nhận.
Kiều Tang gật đầu cái rụp.
Trong ký ức, Phương Tư Tư là bạn thân của cô, hai đứa hay đi ăn đi chơi cùng nhau.
Và lý do quan trọng nhất khiến tình bạn này bền vững chính là: Phương Tư Tư cũng là một học tra!
Chính cô nàng là người bị tiêu chảy tháng trước để Kiều Tang "leo" lên hạng tư từ dưới lên đấy.
"Đỉnh thật sự! Tớ thấy cậu điền kín hết phần trắc nghiệm mà không vớt nổi lấy một điểm. Độ khó này chắc cũng ngang ngửa với thi được điểm tuyệt đối rồi đấy."
Phương Tư Tư giơ ngón tay cái, vẻ mặt đầy thán phục.
Kiều Tang nghẹn họng không nói nên lời.
Trách cô được sao?
Có trách thì trách cái mẹo "ba dài một ngắn" kia kìa!
"Thế cậu được mấy điểm?"
Kiều Tang hỏi lại.
"263 điểm, tiến bộ hẳn 98 điểm so với lần trước nhé!"
Phương Tư Tư đắc ý.
Kiều Tang thầm cảm thán trong lòng: Đúng là học tra, thi thêm hai môn mà chỉ tăng được 98 điểm.
Nhưng thôi, là học tra với nhau, không nên làm tổn thương nhau làm gì.
"Cậu thi khá đấy."
Kiều Tang khen một câu cho phải phép.
"Chứ còn gì nữa, dạo này mẹ tớ soi kinh lắm..."
Đang nói dở, cậu bạn ngồi phía trước Phương Tư Tư quay xuống, vẻ mặt đầy thần bí:
"Này, các cậu nghe vụ bạn Đới Thục Thục lớp 9/9 được tuyển thẳng vào trường cấp ba Ngự Thú Lê Đàn chưa? Là thật hay giả nhỉ?"
Phương Tư Tư tặc lưỡi:
"Đồn ầm lên thế thì chắc là thật rồi."
Kiều Tang vẫn mải mê lật sách.
Đới Thục Thục là người đứng đầu khối trong kỳ thi thử lần này, việc học giỏi được tuyển thẳng thì có gì lạ đâu.
Việc quan trọng nhất của cô lúc này là nạp kiến thức vào đầu.
"Nghe nói là vì bạn ấy Tự chủ Giác tỉnh nên mới được tuyển thẳng đấy."
Cậu bạn ngồi trước Kiều Tang cũng quay lại nhập hội "hóng hớt".
Lần này, Kiều Tang mới thực sự ngẩng đầu lên.
Các trường cấp ba Ngự Thú ưu tiên nhất chính là khả năng thức tỉnh não bộ.
Những người có thể tự mình thức tỉnh thường có thành tựu tương lai cao hơn hẳn so với những người cần sự kích thích từ sóng từ trường.
"Tự chủ Giác tỉnh á?"
Phương Tư Tư rơi vào trầm tư,
"Các cậu bảo bây giờ tớ đi 'ôm chân' cậu ấy liệu còn kịp không?"
"Thôi bỏ đi, người ta được tuyển thẳng rồi thì chắc chẳng đến trường nữa đâu. Nếu cậu biết chắc mình đã đỗ cấp ba, cậu còn đi học làm gì?"
"Nếu tớ Tự chủ Giác tỉnh thành công, mà điểm văn hóa không đạt thì có được tuyển thẳng không?"
Kiều Tang hít một hơi sâu, hỏi với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Câu hỏi này khiến cả ba người còn lại đồng loạt đứng hình, nhìn cô trân trối.
"Đừng nói là không đạt, dù cậu có thi được 0 điểm thì các trường vẫn tranh nhau rước cậu về ấy chứ."
Cậu bạn ngồi trước trêu chọc.
"Thôi đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa, những người Tự chủ Giác tỉnh toàn là học bá thôi, không có phần cho học tra bọn mình đâu."
Phương Tư Tư vỗ vai Kiều Tang an ủi,
"Hai hôm trước tớ cũng vừa mơ y hệt thế này đấy."
Kiều Tang cúi đầu im lặng.