Qua hình ảnh phản chiếu của con ngươi đó, thấy , dường như lâu lắm .
đẩy quản gia , đối mặt với bố , một cách hung dữ:
"Ông đ.á.n.h , đ.á.n.h trả ?!"
Mà bố bắt đầu đuối dân, đạp một cái, lẩm bẩm trong miệng đang c.h.ử.i cái gì.
Một lúc lâu , ông chợt to:
"Xong , bộ xong hahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahaha..."
Đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm:
"Mày hủy nhà họ Hạ, mày đây là hủy tâm huyết của mày, là thanh xuân, là quá khứ của mày!"
"?"
lắc đầu:
"Không, là ông."
"Là ông hủy hoại bà , là ông hủy hoại , cũng chính ông hủy hoại nhà họ Hạ."
"Nếu như ông tàn nhẫn, giả mạo bằng chứng bệnh tâm thần để khống chế thì cũng trắng trợn như . Nếu như ông tham lam, vội vã một giành lấy dự án lớn đó, thậm chí tiếc tự cùng nhà họ Thẩm quyết định hợp tác, cũng sẽ thuận lợi như ."
"Nói cho cùng tất cả những việc đều do một tay ông thúc đẩy."
"Ông tham lam, nham hiểm, d.â.m d.ụ.c, đê tiện, hèn hạ vô sỉ nên mới xứng đáng ngày hôm nay."
Nghe , thể của ông như già một chút, loạng choạng bước ngoài.
cây ba-toong ông để , cầm lấy đập mạnh xương đầu gối của .
Quản gia dọa sợ, quỳ xuống chân , sắc mặt lập tức tái nhợt.
Cho dù chính thương thì cũng sẽ cảm thấy bất lực như bây giờ.
"Cô chủ..."
Anh gọi bằng giọng khàn khàn, ánh mắt đầy đau đớn.
đưa tay vuốt ve một bên mặt , lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Anh vì em mà thương, ông ngoại em sẽ coi đó là điều đương nhiên. Chỉ khi chính em thương, ông ngoại mới cảm thấy cách nào tha thứ."
Quản gia giải thích, gì nữa, im lặng chữa trị vết thương cho .
Chỉ khi xuống nữa, mới gần như thì thầm:
"Để cho em thương ở mặt , cũng thể tha thứ..."
Nhà xong .
Đây là chuyện hệ trọng trong vòng tròn gần đây.
tưởng sẽ gọi về thành phố Hồng Kông, nghĩ tới ông ngoại tự đến.
Ngày ông đến, đang ở bệnh viện.
Đáng lẽ nên tay chừng mực, đằng đ.á.n.h hăng - xương nứt.
Cho nên khi ông ngoại thấy thê t.h.ả.m xe lăn, duỗi một chân bó bột về phía ông, một bụng mắng cũng nuốt ngược .
"Bây giờ cháu hài lòng ?!"
Sắc mặt ông tái mét: "Cháu cho rằng dám chạm tên súc sinh ?! Còn vì tâm huyết cả đời của cháu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/my-nhan-dien-gpvo/chuong-8.html.]
Những lời ông nhiều đến mức tai mọc kén luôn .
"Ông ngoại, cháu còn c.h.ế.t ."
thở dài: "Bà còn cả cuộc đời ở phía , chờ hết bệnh, bà sẽ vô tâm huyết để dồn những nơi khác. Chỉ nhà họ Hạ, cháu thể tiêu diệt nó."
Chỉ phá hủy quá khứ hỗn tạp, mới thể mở một cuộc sống mới.
Nhà họ Hạ là sợi xích sắt trói cổ .
Nhắc đến , mắt ông ngoại đỏ hoe.
Ông cả đời quyết đoán sát phạt, chỉ một con gái duy nhất là , mới thực sự là viên ngọc quý lòng bàn tay, nhưng bố - một tên súc sinh tính toán cách để đập nát.
"Thôi, thôi..."
Ông ngoại xuống cạnh : "Hủy cũng hủy , chỉ là cháu sạch sẽ, phần ông sẽ tiếp quản, nếu thì đến cùng, để nó một cơ hội nhỏ nào trở ."
cụp mắt xuống:
"Vâng, cháu xin thụ giáo."
Ông ngoại nâng tay sờ đầu , ngay lúc nghĩ là ông định rời thì ông đột nhiên :
"Mấy năm nay, cháu cực khổ lắm ?"
chút mờ mịt.
Cực khổ ?
cảm giác .
Khi còn nhỏ, mỗi ngày khi mở mắt , bố sẽ nhốt trong một căn phòng nhỏ tối tăm, chỉ chừa một chiếc máy chiếu, đó chiếu lượt bất cứ thứ gì khiến trẻ em sợ hãi - phim kinh dị, b.ạ.o l.ự.c, phạm tội đẫm m.á.u, v.v...
Bởi vì ông biến thành một kẻ tâm thần thực sự.
chuyện kéo dài bao lâu, quản gia phái đến chỗ , ông cũng dám trắng trợn như nữa.
Chẳng qua sẽ thỉnh thoảng tìm cách kích thích .
Để vô tình đang ở chỗ nào trong viện tâm thần, để bà chịu đựng như thế nào.
Cả trái tim sự trả thù lấp đầy.
Bây giờ nghĩ , nó thực sự thể gọi là khổ cực.
Chẳng qua là cho tới bây giờ cảm thấy đó là việc .
Thế nên bây giờ hỏi, nước mắt từng giọt rơi xuống lòng bàn tay, mới chợt nhận : Không .
tự coi là nguồn gốc nỗi đau khổ của , luôn nghĩ nếu sinh thì lẽ chịu đựng lâu như , là của .
Cho nên dám khổ cực.
Ông ngoại ôm lòng, khoan dung tiếp nhận , vỗ nhẹ lưng hết đến khác.
Ông già luôn đỉnh cao của Kim Tự Tháp, lúc đang dùng hành động bày tỏ sự hối hận của .
"Nếu ... ông sẽ lo lo , để cháu ở bên cạnh thằng đó nhiều năm như ."
lau nước mắt:
"Là cháu tự nguyện."
"Đây là việc cháu ."