Gọi ông là bố còn bằng gọi là bố.
Chỉ là một cái cánh cửa khóa thôi, mà sờ mó nửa phút mà vẫn mở , đúng là đồ vô dụng.
Đáng tiếc Hạ Ân Tranh ngoài cửa xảy chuyện gì, gọi ai nên đành cầu xin , mặt đầy nước mắt nước mũi còn ghi âm âm thanh đấy, lúc mới cư xử hơn.
Chẳng qua là.....
"Thẩm Tu Niên, tới đây?"
Hạ Ân Tranh Thẩm Tu Niên ôm lòng, đến hoa lê ướt đẫm, run rẩy như một bông hoa mỏng manh.
" từ hôn," chằm chằm, đôi mắt tối sầm, nghiến răng nghiến lợi, " sẽ bao giờ ở cùng loại phụ nữ độc ác như cô cho đến hết đời."
Ấy, ác độc, ...
Cũng từ hôn.
là bệnh đấy, khác càng bất hạnh thì càng vui vẻ.
Vì thế trả lời :
"Từ hôn với , kết hôn với ai? Nó?"
Thẩm Tu Niên giáo dưỡng thách thức, giận đến mức mặt và lỗ tai đều đỏ.
"Cô mới bao nhiêu tuổi? ... thể... cô cũng là em gái cô, cô thể như với cô ?"
"Chậc chậc."
nhịn tặc lưỡi.
"Hy vọng bố con riêng, cũng thể như , rộng lượng yêu thương."
động tác amen bước khỏi phòng khách.
Quản gia từng bước theo lưng , mới tiếp xúc với ánh mặt trời, tao nhã mở chiếc ô màu đen che cho .
"Cô chủ."
Quản gia phát âm từng chữ rõ ràng, âm cuối trong trẻo cao lên.
Giọng thật là gợi cảm.
"Cậu chủ Tu Niên thật là một khá . Hôm nay, ban đầu là cố ý đến để gặp cô."
" ."
híp mắt: " là , chỉ thích hành hạ thôi."
Quản gia mỉm , ỷ chênh lệch chiều cao giơ tay sờ đầu :
"Cô chủ cũng là bụng, của cô."
trả lời qua loa cho lệ.
Từ khi ông ngoại đưa qua thì luôn lời , bao nhiêu .
tin chắc, dù g.i.ế.t , đốt nhà, trộm đồ thì quản gia cũng thể chớp mắt giải quyết hậu quả cho , một câu "Không của cô".
Anh ông ngoại kinh nghiệm đầy tẩy não .
cũng chính vì mà bố đến giờ vẫn dám đưa viện tâm thần, cùng lắm chỉ nhốt trong nhà ngoài.
Quản gia là do một tay ông ngoại đào tạo, chỉ cần còn ở một ngày là cho thấy ông ngoại còn yêu thương đến mức nào.
Với địa vị của ông ngoại ở thành phố Hồng Kông, bố dám mạo phạm, nịnh bợ cũng đủ trình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/my-nhan-dien-gpvo/chuong-2.html.]
Nếu yêu ông mù quáng...
Thì ông tuổi gì.
Không đề cập đến nó.
đang nghĩ tới bố bản lĩnh thế.
là ông thể gửi - cái đứa phiền phức viện tâm thần, nhưng ông thể gả ngoài.
Lễ đính hôn của với Thẩm Tu Niên diễn thời hạn.
Khi chuyện , là vui, nhưng khi thấy chiếc mặt nạ quý ông chững chạc của Thẩm Tu Niên nứt , gần như sụp đổ, sự bất mãn đó lập tức biến mất.
chút giấu diếm dáng mắt của , mỉm :
"Nhớ đem sính lễ gửi thẻ của em nhé, vị, hôn, phu."
Mặt nạ của Thẩm Tu Niên vỡ vụn.
" sẽ cưới cô."
Anh lạnh lùng : " sẽ cầu xin ông nội để ông đồng ý hủy bỏ hôn ước."
"Vậy nhanh , để cho mở mang kiến thức một chút xem cầu xin như thế nào."
lấy điện thoại di động từ tay quản gia đưa tới lắc lắc, thiết hỏi:
"Có cần giúp bấm ?"
Thẩm Tu Niên tức giận đến quên cả chào hỏi, bước nhanh rời khỏi nhà .
Về phần bố và Hạ Ân Tranh... mặt so với còn trắng hơn, vì sợ trả thù việc họ quyết định đính hôn thời hạn.
Một đôi rác rưởi.
gọi quản gia trở phòng, khi rời , quên quăng một hóa đơn - điều khoản bồi thường liên quan tới cô chủ vô tình đứt đầu ngón tay khi tông khác.
Cánh cửa phòng ngủ dày nặng ngăn cách tiếng sủa điên cuồng của hai ở tầng .
Quản gia đôi tay thích hợp để chơi đàn dương cầm, lúc đang quỳ một chân xuống sàn để cởi giày cởi tất cho .
" sắp kết hôn ."
"Vâng, cô chủ trưởng thành ."
Quản gia từng ngẩng đầu.
"Anh cảm thấy Thẩm Tu Niên như thế nào?" hỏi.
Quản gia vẫn đổi lời : "Cậu chủ Tu Niên sẽ là một chồng tệ."
"Phải ?" chằm chằm mặt , khóe môi nhếch lên xa, " nhớ từng , xứng đáng nhận những điều nhất thế giới."
Vậy thì đương nhiên cũng đàn ông nhất thế giới.
Chứ "Không tệ" cái qué gì?
Chỉ là một cái bộ dạng thịt miễn cưỡng thể xem qua, cũng khó mà đổi cái phẩm chất quý ông giáo hóa.
Đạo đức giả.
"Ừ." Quản gia dừng một chút, đó ngước mắt lên, "Cô chủ xứng đáng nhận điều nhất."
cần thêm cái gì, gì nhất, cũng chuẩn gì.