Quản gia thắt dây an xong nhưng di chuyển về chỗ cũ, mà đặt tay khoác lên và ôm lòng như một cử chỉ bảo vệ.
"Trông cô vui."
ừ một tiếng, liền thấy :
" mới thể lấy lòng cô, khiến cô vui vẻ trở ?"
Chóp mũi chạm ch.óp mũi, trong xe yên tĩnh ấm áp mơ hồ, giống như một con nhím biển chui vỏ sò, liều mạng dùng gai đ.â.m phần thịt mềm mại của , nhưng bao bọc một cách dịu dàng.
Anh cứ kiên nhẫn như , nhẹ nhàng gặm nhấm những chiếc gai sắc nhọn khắp , dồn cả tâm huyết mài giũa thành viên ngọc trai.
rốt cuộc vẫn là ngọc trai.
Nước mắt bất giác rơi xuống.
là đồ bỏ trong vũ trụ, từng ngây thơ và ngu xuẩn tin rằng thể tranh giành với trăng , cho đến khi hao hết nhiên liệu, nhanh ch.óng rơi từ trời xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh, trừ một cái hố lớn cho phỉ nhổ, còn chẳng mang theo cái gì.
giá trị.
Trước khi giọt nước mắt tiếp theo rơi xuống, quản gia hôn nó một cách cẩn thận và cung kính, chạm mí mắt bằng đôi môi khô khốc.
Anh :
"Cô chủ."
" thể xin cô một nụ hôn ?"
Trong trống nhỏ của ghế phụ, nắm lấy cổ áo của quản gia.
Mùi bạc hà nhẹ nhàng trong nháy mắt xoa dịu nội tâm đang dậy sóng mãnh liệt của .
Hôn xong.
chợt : "Bây giờ quả thật thời cơ ."
"Là thất lễ," quản gia dậy nhưng kéo trở : "Cô chủ..."
" hình như từng hỏi qua tên ," .
Lúc quản gia đến bên cạnh cũng bao giờ giới thiệu qua về bản . Nhiều năm qua, dường như hỉ nộ ai lạc*, thậm chí phép tên họ, giống như một cái bóng lặng lẽ và trung thành lưng , bảo vệ .
(*Hỉ nộ ai lạc (喜怒哀乐): là các trạng thái tâm lý của con , là các cung bậc cảm xúc mà bất kỳ ai cũng từng trải qua.
- Hỉ: hoan hỉ, hân hoan
- Nộ: phẫn nộ, tức giận
- Ai: bi ai, bi thương, đau xót
- Lạc: vui vẻ)
Vậy mà lúc , thực sự là ai.
"Vô Danh," quản gia mỉm , "Lão gia vẫn thường gọi như ."
"Họ cũng theo ông ngoại ?"
" ."
Doãn Vô Danh, đây là đầu tiên nhớ tên một , nhưng cái tên quá đơn giản, khiến chút hụt hẫng.
Chiếc xe khởi động vững vàng.
"Bây giờ về nhà họ Hạ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/my-nhan-dien-gpvo/chuong-5.html.]
"Không," liếc Hạ Ân Tranh qua gương chiếu hậu, "Anh đưa nó về , tìm Thẩm Tu Niên."
Quản gia im lặng một lúc : Được.
Nhà họ Thẩm và nhà họ Hạ ngang tài ngang sức nên đương nhiên họ cũng sở hữu một căn biệt thự giá trị.
Lão quản gia Thẩm gia thấy tới, sắc mặt tái nhợt, vội vàng khập khiễng thông báo, chắp tay m.ô.n.g theo lưng ông, còn hỗ trợ đóng cửa .
"Không cần, tìm lão già đấy, tìm Thẩm Tu Niên."
"Cái ... cô chủ Hạ, cô đợi một chút, ... ! cô đừng tự chứ!"
rẽ trái rẽ , tìm đến phòng của Thẩm Tu Niên, đợi lão quản gia thông báo thì hôm nay chắc thể gặp .
Thẩm Tu Niên sấp ở giường, đúng thật là đ.á.n.h nhẹ, cho dù thấy tới, củng chỉ thể hít thở .
Dưới mắt là một quầng thâm xanh đen.
"Chậc chậc..."
khoanh tay đ.á.n.h giá : "Ông nội cũng chịu tay ghê."
"Cô tới gì?"
Thẩm Tu Niên cau mày, từng chữ giống như nghiến răng mà , giọng cũng khàn khàn.
: "Anh dù gì cũng là vị hôn phu của , thương nên đương nhiên đến xem. Hơn nữa... xác nhận một chút xem thể tham dự tiệc đính hôn ."
Nghe , Thẩm Tu Niên tránh ánh mắt của , cụp mắt xuống :
"Tiệc đính hôn sẽ tổ chức như định, cô thể về."
Đây chính là nhược điểm của "Phẩm chất quý ông".
Ví dụ như lúc , lương tâm c.ắ.n rứt của Thẩm Tu Niên lộ rõ.
Xem giống như nghĩ, sở dĩ lão già Thẩm tay nặng như là vì ngay từ đầu ông dự định để cho Thẩm Tu Niên tham dự tiệc đính hôn.
Hờ hờ, hổ là cáo già.
Không đợi thêm với Thẩm Tu Niên, lão già Thẩm tới liền sai mời.
theo đến phòng việc, thấy lão già Thẩm đang tự chơi cờ.
Thấy , lão già Thẩm cũng chỉ nhướng mi:
"Tới?"
"Lão già tâm tình thật nha."
chút khách khí đối diện với ông , kết thúc trò chơi của ông bằng một quân cờ.
"Người cô cũng gặp qua , nếu việc gì thì về ."
Lão già Thẩm tức buồn, với đôi mắt đục ngầu.
"Không gấp," cong mắt , "Lão chơi cờ thật thật đấy, ngay cả cháu trai ruột cũng thể đưa bàn cờ... Đáng tiếc, còn thiếu một nước."
Sắc mặt lão già Thẩm tối sầm:
"Cô ý gì?"
"Lão đ.á.n.h Thẩm Tu Niên mạnh như , là vì ngăn cản xuất hiện tại lễ đính hôn ?
ngắm nghía quân cờ, thở dài :
"Để suy nghĩ một chút nào, nếu Thẩm Tu Niên thương thể , các thể tùy tiện tìm một em chú bác nào đấy , đến thời điểm nào đó, nhà họ Thẩm định qua cầu rút ván, cũng cần khó xử..."