nhấp một ngụm rượu trong ly, quản gia đổi thành sữa tươi.
"Đi thôi, một chút vị hôn phu đến bữa tiệc đính hôn của chính nào."
"Vâng, cô chủ."
Hạ Ân Tranh đợi ở tầng từ sớm.
Nó ăn mặc mỏng manh, gầy gò yếu ớt, giống như một chiếc ghim trong túi vải.
Cổ họng nó gì đáng ngại, chỉ là vết thương ngoài, thương tổn gì tới cổ họng, nhưng nó sợ hãi là thật, thấy đến gần, nó run rẩy ngừng lùi về phía , trong tay gắt gao nắm c.h.ặ.t một mảnh giấy.
À đúng , nó sẽ thể trong một thời gian.
đùa giỡn, bộ dạng đáng thương lung lay sắp đổ của nó, liếc mắt qua dòng chữ tờ giấy, là bố , bảo đưa Hạ Ân Tranh cùng thăm hỏi nhà họ Thẩm.
Cảm giác thấu tâm tư hề dễ chịu chút nào, nhưng thành tiếng, vòng quanh Hạ Ân Tranh vài vòng.
"Cô xem, nếu bố cô thực sự yêu thương cô như , vội vàng xúi giục cô theo trong khi cô vẫn đang thương lành nhỉ?"
Nó trả lời , nhưng mắt đỏ hoe.
Quản gia lái chiếc xe Nanny* đậu cửa, hiệu cho nó theo, tạm thời đổi mục tiêu.
(*Xe Nanny (辆保姆): tên đầy đủ là Rural Nanny (Người bảo mẫu vùng nông thôn) xuất xứ Trung Quốc.)
Ở lối khu phục hồi chức năng của viện tâm thần, một y tá mặc áo liền quần màu hồng cầm tay một nắm t.h.u.ố.c an thần.
Hạ Ân Tranh ngơ ngác kéo xuống, như thế nào cũng chịu bước qua cửa, chắc nó tưởng phát điên nhốt nó viện tâm thần.
Chậc.
bóp cằm nó:
"Tự , hoặc kéo cô , chọn ."
Hạ Ân Tranh run rẩy, trong mắt tràn đầy sợ hãi, nhanh nó ý thức mặt là vô dụng nhất, liền lấy tay áo lau mặt theo lưng lên tầng bốn.
Trước phòng bệnh, ấn đầu Hạ Ân Tranh ô cửa kính nhỏ dùng cho thăm.
Ánh mặt trời chiếu khắp phòng bệnh trắng xóa, phụ nữ xinh giường, bên cạnh y tá cẩn thận đút thức ăn cho cô, thỉnh thoảng gì đó, đôi mày cong cong mỉm , giống như tiên nữ hạ phàm, vô cùng xinh .
cô quá gầy, khoa tay múa chân vài động tác yếu ớt, cổ tay cô cần hơn hai ngón tay là thể cầm, vì giường thời gian dài, đôi chân cũng dần trở nên teo phủ đầy nếp nhăn xí.
Ngay lúc biến cố xảy .
Người phụ nữ vốn hiền lành nhã nhặn giật lấy chiếc thìa sắt nhỏ tinh xảo từ tay cô y tá, đ.â.m sâu cổ họng , cùng với tiếng hét hoảng loạn của cô y tá là tiếng chuông kêu ch.ói tai. Một nhóm đẩy chúng lao , ba chân bốn cẳng trói phụ nữ giường và tiêm t.h.u.ố.c an thần cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/my-nhan-dien-gpvo/chuong-4.html.]
Cô giống như cá thớt, co giật hai mới ngủ.
y tá than phiền với bác sĩ:
"Đây là thứ ba trong tháng cô tìm c.h.ế.t . Ngày hôm thì suýt chút nữa từ cửa sổ nhảy xuống, cửa sổ chắn , yên ắng hai ngày, cô bắt đầu đ.á.n.h chủ ý thứ khác. Giờ trong phòng đồ vật sắc nhọn, dễ vỡ cũng dám để, một ý định c.h.ế.t như thế, ai đề phòng chứ?"
" , sẽ chú ý nhiều hơn."
Các bác sĩ nối đuôi ngoài, kéo Hạ Ân Tranh trốn trong góc, gây chú ý, y tá ở trong phòng cẩn thận tìm kiếm, chắc là kiểm tra xem còn thứ gì thể gây t.ử vong .
"Ngu ?"
vỗ lên mặt Hạ Ân Tranh một cái, ánh mắt nó chút hốt hoảng.
"Không cần đoán, chính là mà cô đang nghĩ, phụ nữ mà cô hận nửa đời ."
và :
"Cô cảm thấy bà hạnh phúc ? Cưới một tên súc sinh, biến thành mất thể diện như , hạnh phúc ?"
"Bà hiện tại chính là tương lai của cô, đừng cái gì mà yêu với yêu, ông chỉ là động vật m.á.u lạnh đội lốt , hề yêu ai. Cô cho rằng cô là m.á.u mủ ruột thịt của ông , cho nên ông mới bày một phần thật lòng với cô?"
gần nó, lắc đầu thương hại:
"Không, Hạ Ân Tranh, sự tồn tại của cô chỉ là một bằng chứng."
"Bằng chứng cho thấy ông là một đàn ông khỏe mạnh."
"Bằng chứng cho việc phát điên là của , liên quan gì đến ông ."
Người đàn ông dã tâm và tham vọng bao trùm từ lâu đổi đến mức thể nhận . tin, thể ông và từng một tình yêu ngọt ngào, nhưng nó quá ngắn ngủi và rẻ mạt.
Hạ Ân Tranh liên tiếp đả kích đến mức sắc mặt tái nhợt.
Nó bước hai bước về phía phòng bệnh, nhưng đó rút chân về, sợ những gì đều là sự thật nên dứt khoát trợn mắt hôn mê bất tỉnh.
"Nhìn , chẳng việc để lái xe Nanny là sáng suốt ?"
ném Hạ Ân Tranh thùng xe rộng rãi phía , hiếm khi vinh dự cạnh lái.
Mùi bạc hà thoang thoảng xộc , quản gia kiềm chế, ân cần kéo dây an và thắt dây an cho .
Gần quá, đôi mắt cụp xuống của , suy nghĩ.
"Cô chủ."