Mưa Đông Hoá Ngày Xuân

Chương 9

"Sợ là không thể sinh, lúc trước mới phải nhận đứa có sẵn trong bụng ha ha ha ha..."

 

Vương câm quay đầu, không biểu cảm gì.

 

Nhưng tai ông ấy rất thính, sao có thể không nghe thấy?

 

Tôi chỉ ngẩn người một chút, rồi lấy tượng gỗ trong bọc ném ra ngoài.

 

Không lệch chút nào, trúng ngay mặt người đàn bà lắm mồm kia.

Bạn cần đăng nhập để bình luận