Mưa Đông Hoá Ngày Xuân
Chương 10
Tôi không biết Thông phán là chức quan gì, nhưng tôi biết, tiểu thư khuê các như cô ấy chắc chắn không muốn nói chuyện với tôi, nên tôi không dám bắt chuyện.
Đến khi thầy Hạ giảng bài như thường lệ, các học trò khác nghe rất chăm chú, chỉ có tôi nghe mà như đang mơ.
Tôi đành mặt dày hỏi Lục Hàm Trinh: "Xin hỏi cô nương, thầy đang giảng trang nào vậy?"
Lục Hàm Trinh nhìn theo ánh mắt tôi, vừa thấy quyển sách trong tay tôi, liền bật cười.
"Cô chưa học vỡ lòng à?"
Tôi gật đầu, nha hoàn đứng sau cô ấy liền đến giúp tôi lật lại sách cho đúng, rồi lật đến trang thầy Hạ đang giảng.
Tiếc là tôi không biết chữ, vẫn không hiểu thầy đang nói gì.
Nhưng tôi không muốn bị coi thường, nên ngồi thẳng lưng, giả vờ chăm chú nghe giảng.
Vất vả lắm mới hết buổi học sáng, tôi liền chạy thẳng đến nhà ăn.
Ai ngờ vừa múc được bát cơm, đã bị người ta đụng đổ.
"Xin lỗi bạn học."
Mỗi ngày trường có hai bữa ăn, nhưng khẩu phần ăn đều có định lượng.
Tôi nhìn bát cơm bị đổ dưới đất, trong lòng chac lên một ngọn lửa giận.
Ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy một người đang nháy mắt vô tội với tôi.
"Tôi lỡ tay, mong bạn thông cảm."
"Chắc nhà cậu có mang thêm đồ ăn đến cho cậu nhỉ?"
Giọng nói của người đó rất bình thản, vẻ mặt tự nhiên.
Trường Vân Mông tuy bình thường, nhưng cũng có một số học trò con nhà giàu, nên đến giờ ăn, người nhà sẽ mang đồ ăn đến cho họ.
Chỉ có tôi là không có.
Tôi nhìn bộ quần áo sang trọng của cậu ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y rồi lại buông ra.
Quay người ngồi xuống nhặt thức ăn dưới đất.