Mưa Đông Hoá Ngày Xuân
Chương 7
Tôi cầm quả trứng, trong lòng cảnh giác.
"Đi đâu ạ?"
"Nhà họ Trương ở phía tây thành phố."
"Choang" một tiếng, quả trứng rơi xuống đất vỡ tan.
Lòng tôi cũng nứt ra một khe nhỏ.
Ai ở xóm Thanh Vân cũng biết, cậu hai nhà Trương viên ngoại ở phía tây thành phố đang tìm con dâu nuôi từ bé, tìm bao nhiêu năm rồi, cũng chưa có ai đưa con gái mình đến đó.
Không phải vì họ thương con như mạng, mà vì cậu hai nhà đó bị bệnh lao bẩm sinh, sống không được lâu, nếu đưa con gái đến đó, chẳng khác nào đẩy con vào chỗ chết?
Những nhà nào còn chút sĩ diện, đều không làm như vậy.
"Bà ơi, cháu không muốn đi, cháu biết giặt giũ nấu nướng, còn biết đẽo gỗ, cho cháu ở lại được không?"
Bà nội nghe vậy liền đổi sắc mặt: "Không đi? Con biết giặt giũ nấu nướng thì sao? Phòng trong nhà nhỏ thế này, lấy đâu ra chỗ cho con ở?"
"Cháu ở nhà kho, ở nhà chứa đồ cũng được ạ."
"Nhà kho phải để củi, nhà chứa đồ phải để đồ, không có chỗ cho con, con nên đến nhà họ Trương sớm thì hơn."
Bà cứ nói không có chỗ cho tôi, nhưng rõ ràng căn phòng của mẹ tôi trước khi lấy chồng vẫn còn trống.
Họ thà để bụi bám, cũng không cho tôi ở.
Bà nội nhìn tôi từ trên cao xuống, trong mắt không có chút tình thương nào, chỉ có sự lạnh nhạt và thiếu kiên nhẫn.
Giống hệt cái nhìn của mẹ tôi đối với tôi ngày thường.
Đến lúc này, tôi mới hiểu, sự lạnh nhạt trong cốt cách của mẹ tôi là do đâu mà có.
"Nếu con có chút bản lĩnh, lúc trước đi theo mẹ con cũng được, bây giờ ở lại, ông Vương câm không cần con, nhà chúng ta cũng không thể giữ con."
Bà nội vừa nói vừa kéo tôi ra ngoài.
Tôi không muốn, nhưng một đứa trẻ mười tuổi thì làm sao có thể chống lại được.
Chỉ có thể để mặc bà ta kéo tôi đi.