Mưa Đông Hoá Ngày Xuân

Chương 3

Tôi vui vẻ cầm tiền chạy ra tiệm bánh.

 

Tôi nghĩ, bánh tử la lan một đồng một cái, bánh bạch ngọc hai đồng một cái, tôi sẽ mua hai cái bánh tử la lan.

 

Vương Câm một cái, tôi một cái.

 

Vừa mua bánh xong, tôi đụng ngay phải thằng Tứ.

 

Mẹ thằng Tứ đẻ nó khi đã lớn tuổi, nên rất cưng chiều nó.

 

“Con Hương Chi ngốc, mày lấy đâu ra tiền mua bánh đấy?”

 

“Vương Câm cho tao!”

 

Thằng Tứ cười khẩy: “Mày còn chẳng gọi hắn là cha, hắn cho mày tiền à?”

 

Tôi câm nín.

 

Ôm bánh chạy về nhà.

 

Vừa chạy vào sân, tôi thấy mẹ tôi đang đứng dưới mái hiên.

 

Hôm nay bà mặc một chiếc váy màu sen, trông rất xinh đẹp, cổ tay trắng nõn lộ ra dưới ống tay áo.

 

Thấy tôi chạy hớt hải vào, bà mắng: “Con ranh c.h.ế.t tiệt, mày bị ma nhập à?”

 

“Còn không mau lại đây chào cha mày!”

 

Tôi sững người, ngẩng lên nhìn, quả nhiên thấy một người đàn ông đang đứng cạnh bà.

 

Người đàn ông đó mặc áo dài màu xanh, tay cầm quạt xếp, trông rất nho nhã, giống như những vị công tử trong truyện kể.

 

“Cha tôi?”

 

Tôi cầm chiếc bánh còn ấm trong tay, vẫn chưa hoàn hồn.

 

Đây là cha tôi sao?

 

Thấy tôi ngây người, mặt mẹ tôi tối sầm lại.

 

“Quả nhiên là ở với thằng câm lâu quá, chẳng còn chút lễ nghĩa nào!”

 

Tôi cúi đầu, mặt nóng bừng. Người đàn ông đó bước tới hòa giải.

 

“Tú Châu, sao em lại mắng con bé như vậy?”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận