Lý Khả Ái thu phục sứ đồ 1: Họa Hồ Bạch Ngọc Kinh

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16.

 

Nước mắt cứu chúng .

 

Nước mắt cũng cứu Vương gia, Vương phi, càng cứu Bạch Ngọc Kinh!

 

Sau khi thoát nạn, ba chúng cố nén bi thương, vội vàng rời mật đạo, trở về Vương phủ.

 

“Muốn chế phục Cửu Vĩ, tìm thần cung và thần tiễn.” chia sẻ tin tức từ đồng d.a.o.

 

A Tự chữa thương cho chợt hiểu :

 

“Ý ngươi là cung Hậu Nghệ b.ắ.n mặt trời và Kim Túc tiễn.”

 

Sau khi xuyên , cũng phát hiện căn bệnh hồ hóa quái dị, tra cứu nhiều cổ tịch.

 

Hoàng Phủ Tự vô cùng chắc chắn:

 

“Đi tìm trong của hồi môn của ngươi! Cổ tịch ghi chép rằng khi Hoàng Phủ thị gả con gái, sẽ đặt những vật hộ . Nhìn hành động của phụ vương và mẫu phi, dù mê hoặc nhưng họ vẫn lúc tỉnh táo. Mẫu phi lẽ sớm chuẩn .”

 

Chúng tránh đám gia nhân qua , lén tân phòng của .

 

Rất nhanh, trong của hồi môn mẫu phi chuẩn cho , chúng phát hiện một chiếc đèn l.ồ.ng thỏ cũ kỹ.

 

A Lăng tinh mắt, phát hiện đôi mắt thỏ điều khác thường.

 

mở hai con mắt thỏ , lấy hai tấm kim tiên — Cung Xạ Nhật ở ngay giường !

 

Còn Kim Túc tiễn…

 

Trên kim tiên :

 

“Kim Túc tiễn đến từ sức mạnh trong lòng con.”

 

vuốt ve cung Hậu Nghệ, bên tai vang vọng lời Vương phi nắm tay nghẹn ngào khi Vương phủ.

 

Người

 

“Mẫu phi cuối cùng cũng tìm con .”

 

“Khi còn nhỏ, mẫu phi thường hát đồng d.a.o cho con, còn mua cho con đèn l.ồ.ng thỏ nhỏ, con… con còn nhớ ?”

 

Đồng d.a.o và đèn l.ồ.ng thỏ.

 

Thì từ khi , mẫu cố gắng phá vỡ mê chướng của Cửu Vĩ, tìm cách cho sống tiếp thế nào!

 

Mắt ngập nước.

 

nhất định phụ sự dặn dò, nhất định thể đ.á.n.h bại Cửu Vĩ!

 

Đinh —

 

Âm thanh thông báo hệ thống đột ngột vang lên.

 

Tim thắt : Hỏng !

 

Giọng hệ thống nghiêm nghị:

 

“Ký chủ hãy chọn: A. Tại chỗ xoay ba vòng và ‘Ta là đồ vô dụng.’”

 

: “…”

 

Quả nhiên đến phá đám!

 

Không ngờ hệ thống tiếp tục:

 

“B. Xuyên về nửa canh giờ , cứu Vĩnh Ninh Vương và Vương phi.”

 

sững sờ, mừng rỡ:

 

“Hệ thống…”

 

Hệ thống hừ hừ hai tiếng:

 

“Tên là ‘Hệ Thống Hảo Kịch’ nhé, chứ hệ thống ngu ngốc tìm c.h.ế.t gì .”

 

“Đừng tưởng trong lòng ngươi nghĩ về , hừ… Mau , đồ mít ướt!”

 

niệm quyết triệu hồi:

 

“Tiên Hạc Dẫn.”

 

Tiếng hạc kêu trong trẻo xé tan màn đêm, một con tiên hạc khổng lồ lao từ hư .

 

Tiên hạc thu cánh, cúi đầu, ngoan ngoãn quỳ mặt .

 

A Tự đờ :

 

“Đây… đây là tọa kỵ của ?”

 

Hai mắt A Lăng sáng rực:

 

“Trời ơi! Ngầu quá!”

 

tung nhảy lên lưng hạc, nắm c.h.ặ.t thần cung, ánh mắt rực lửa:

 

“Hệ thống, chọn B!”

 

17.

 

Ầm ——

 

Càn Tuế Môn ầm ầm hạ xuống.

 

Thấy chúng thoát , Cửu Vĩ Hồ nổi giận, hai chiếc đuôi v.út lên, lao thẳng về phía Vương gia và Vương phi!

 

Ngay khoảnh khắc hai chiếc đuôi dài sắp xuyên thủng n.g.ự.c họ, hai đạo linh phù cao một mét đột ngột xuất hiện giữa trung, chặn đòn tấn công!

 

Cùng với một tiếng hạc kêu thanh thúy, cưỡi hạc linh, tay nắm trường cung phá mà đến!

 

Tựa như thần binh giáng thế.

 

“Phụ vương!”

 

“Mẫu phi!”

 

A Lăng và A Tự nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi lưng hạc, mỗi bảo vệ một tế đàn.

 

Lão Vương gia từ vẻ mặt quyết t.ử, biến thành ngơ ngác.

 

Ông mơ hồ chỉ chúng , chỉ cánh Càn Tuế Môn dày nặng:

 

“Các… các con chẳng mới…”

 

hiểu sự hoang mang của ông. Ông mới tiễn ba chúng .

 

Mẫu phi đ.ấ.m A Tự:

 

“Thằng nhóc thối, các con về! Hu hu…”

 

Khóc một lúc nhận đúng, bà bỗng ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ly-kha-ai-thu-phuc-su-do-1-hoa-ho-bach-ngoc-kinh/chuong-5.html.]

 

“Khoan ! Các con bằng cách nào?”

 

Trong bạch ngọc điện rộng lớn, vẻ tức giận gương mặt mỹ thiếu niên tan biến.

 

Hắn bên linh trì, phe phẩy quạt xương ngọc, ngẩng đầu mỉm chúng tế đàn.

 

Dường như kinh ngạc, hài lòng với sự trở của chúng .

 

Sau đó, hóa thành hình hồ ly, từng bước tiến gần.

 

Mỗi bước đến gần, hình lớn thêm một phần, cho đến khi cao lớn ngang với tế đàn bạch ngọc.

 

Lớn đến mức chỉ cần một ngón tay cũng thể bóp c.h.ế.t .

 

Đây chính là thể của thượng cổ thần linh ?

 

Cửu Vĩ Hồ ngẩng đầu, quanh tỏa uy áp thể xem nhẹ, gần như khiến quỳ rạp xuống đất.

 

Đây chính là sức mạnh của thượng cổ thần linh ?

 

lùi nửa bước.

 

Nó cúi đầu đ.á.n.h giá , đôi mắt lưu ly như như , giọng thanh mê như vọng từ chân trời:

 

“Ta khen ngợi dũng khí của ngươi, nhưng vẫn chế nhạo sự ngu xuẩn của ngươi.”

 

cầm thần cung trong tay, nó vẫn hề coi gì.

 

“Thiếu nữ, mũi tên của ngươi ?” Cửu Vĩ giễu cợt hỏi.

 

ngẩng cao đầu, dùng hết sức kéo căng dây cung, nhắm thẳng giữa trán nó:

 

“Ở trong tim .”

 

Nó khinh miệt nghiêng đầu, giơ vuốt đến thở :

 

“Bổn tọa nhường ngươi ba mũi tên, cứ b.ắ.n , tuyệt né tránh. Sau đó, ngươi sẽ c.h.ế.t vì sự tự lượng sức .”

 

nín thở tập trung, đáp :

 

“Không cần ba mũi, một mũi là đủ. Sau đó, ngươi sẽ c.h.ế.t vì sự ngạo mạn của .”

 

Thấy nó khinh địch, lặng lẽ vận chuyển chân khí .

 

Kim sắc chân khí tụ nơi đầu ngón tay, hóa thành một mũi Kim Túc tiễn rực rỡ ánh sáng.

 

Tóc gió mà tung bay, đôi mắt hóa thành hai đốm đang bốc cháy.

 

Căng thẳng! Lại hưng phấn!

 

Dù chín c.h.ế.t một sống, nhưng dũng khí dù c.h.ế.t cũng dốc lực!

 

ăn cả ngã về , nhưng sớm quyết tâm vì thiên hạ thương sinh mà chiến đấu đến cùng!

 

cảm thấy m.á.u trong đang cháy lên:

 

“Ta là Hoàng Phủ vương tộc cũng , cũng chẳng . Thứ chống đỡ đ.á.n.h bại ngươi huyết thống, mà là một trái tim thua!”

 

Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, xoay mũi tên.

 

Ngửa , b.ắ.n mạnh lên bầu trời đầy !

 

Tâm Nguyệt Hồ!

 

Trên bầu trời đêm, ngôi mang tên Tâm Nguyệt Hồ mới chính là bản thể thật sự của Cửu Vĩ, là nguồn sức mạnh của nó.

 

Kim Túc tiễn vạch một đường kim quang rực rỡ bầu trời.

 

Trong ánh mắt kinh hoàng của Cửu Vĩ, ngôi rơi xuống!

 

“Không ——!”

 

Vị thần mạnh mẽ phát tiếng thét t.h.ả.m thiết, ầm ầm ngã xuống.

 

Trên vách tường, bóng đen nanh vuốt của thần linh hóa thành một làn khói xanh.

 

Kết thúc.

 

Ngoại truyện.

 

Hồ họa ở Bạch Ngọc Kinh giải trừ, thứ trở yên bình.

 

Vì b.ắ.n rơi trời, trở thành truyền thuyết mới của Đại Hạ, sử quan ghi đậm nét.

 

Kỳ lạ là, dù dẹp yên tai họa do Cửu Vĩ gây , ba chúng vẫn thể thuận lợi xuyên về.

 

Hệ thống thì hỏi gì cũng lảng tránh:

 

“Ta từng giải quyết hồ họa là thể xuyên về ?”

 

Ba kẻ xui xẻo chúng đành tạm thời ở đây.

 

Giữa mùa hè, tiếng ve trưa rộn ràng vang vọng.

 

A Lăng hào hứng vớt dưa hấu ngâm giếng lên, bổ đôi, ruột đỏ vỏ xanh, tươi ngon vô cùng.

 

A Tự tựa ghế mây trong đình, úp quyển sách lên mặt, ngủ say sưa.

 

“May mà A Tự mê sách,” ăn dưa chân thành cảm thán, “nếu nhờ trong cổ tịch rằng Tâm Nguyệt Hồ mới là chân của Cửu Vĩ, giờ chúng thành bữa ăn trong bụng hồ ly , còn đây ăn dưa.”

 

“Ghét mùa hè,” A Lăng ăn đến nước chảy đầy miệng, “nắng gắt, ve kêu ồn…”

 

Chưa xong, tiếng ve bỗng dưng tắt lịm.

 

Gió cũng ngừng.

 

Thời gian như đột ngột .

 

Tiếp đó, nhật quỹ điên cuồng.

 

Chớp mắt, đông giá ập đến, tuyết lớn như lông ngỗng rơi dày, trời đất đóng băng.

 

: “?”

 

A Lăng: “?”

 

: “Mi là giống quạ mồm xui nào ?”

 

Một câu thôi mà xoay chuyển cả thời gian!

 

A Tự lạnh tỉnh giấc, ngơ ngác xung quanh, tưởng đang mơ.

 

Tối hôm đó, phụ vương và mẫu phi vui vẻ mang đến ba phong thư nhập học, là dành cho ba chúng .

 

“Bạch Hạc Thư Viện, trân trọng mời kính mời.”

 

Trên thư tinh xảo, từ từ thấm những hàng chữ đỏ như m.á.u.

 

“Cực hạn sinh tồn, sắp bắt đầu.”

 

——

Bạn cần đăng nhập để bình luận