Lý Khả Ái thu phục sứ đồ 1: Họa Hồ Bạch Ngọc Kinh

Chương 1

1.

 

Gió xuân đắc ý, vó ngựa phi nhanh.

 

Ta xe vàng kiệu ngọc nghênh đón trở về Bạch Ngọc Kinh, trở thành thiên kim thật thất lạc của vương phủ.

 

2.

 

Ta tên là Lý Khả Ái, là một tiểu đạo sĩ của thế kỷ 21.

 

Sau khi xuyên trò chơi kinh dị “Hồn Đoạn Bạch Ngọc Kinh”, trở thành một thôn nữ quê mùa từng thấy việc đời.

 

Đã thế còn xui xẻo hơn, trói buộc với cái gọi là “Hệ thống ngu xuẩn tìm c.h.ế.t”.

 

Nó luôn bất thình lình đưa cho lựa chọn A hoặc B, trong cảnh vốn lún sâu bùn lầy của càng thêm dầu lửa, sợ c.h.ế.t đủ t.h.ả.m!

 

Ví dụ như ——

 

Vương phủ đón về kinh, đường gặp một con gấu ch.ó đang trộm bắp.

 

Hệ thống: [Ký chủ chọn : A tát con gấu mười cái; B một tay khiêng kiệu chạy vòng quanh Bạch Ngọc Kinh 108 vòng.]

 

Hại buộc lao đ.á.n.h với gấu một trận!

 

Suýt nữa rớt cả cằm của quản gia vương phủ.

 

Beeeeee...

 

Nhiều lúc, so với việc cầu hệ thống giúp đỡ, còn mong con dê nó chịu im miệng hơn.

 

Còn kinh ...

 

Bề ngoài là thiên kim thật nhận tổ quy tông, nhưng thực mang theo một bí mật lớn.

 

3.

 

Ngày thành, hai bên phố dài, hoa hạnh bay lả tả, đến nao lòng.

 

Dân chúng vây xem bàn tán xôn xao:

 

“Kiếm suốt mười năm trời đấy! Cuối cùng cũng tìm vị tiểu thư .”

 

“Thế còn thiên kim giả thì ? Nghe liền mấy ngày .”

 

“Ôi chao, Vương phi nương nương hiền từ nhân hậu, chắc chắn sẽ thiên vị .”

 

“Tiểu Hầu gia sắp liên hôn với Vương phủ, giờ thiên kim thật trở về… vị hôn thê đổi đây?”

 

Ta khẽ vén lên một góc rèm kiệu.

 

Qua khe hở, liếc những gương mặt của dân chúng, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác kỳ quái khó tả.

 

Cáo!

 

Đám đông chen chúc, lớp chồng lên lớp khác, mỗi gương mặt đều na ná .

 

chỉ trong thoáng chốc hoảng hốt , khuôn mặt họ trở về dáng vẻ con .

 

4.

 

Ta Bình An đưa Vương phủ.

 

Vương phủ chẳng hề “bình an”.

 

Vừa bước qua cổng lớn, trời quang nắng ấm, mà một luồng khí lạnh âm u len thẳng từng lỗ chân lông.

 

Toàn nổi hết da gà.

 

Thiên kim giả Hoàng Phủ Lăng cầm roi da ngay cổng, đôi mắt hạnh trừng trừng, kiêu căng .

 

Vừa thấy , nàng vung roi quất tới!

 

Ta vội vàng né tránh.

 

“Tỷ tỷ thủ khá lắm.” Thiên kim giả ngẩng cao đầu, ánh mắt đầy oán hận. “Vừa thấy tỷ lén lút lẻn , còn tưởng là tên nô tài xa nào đó.”

 

“Ha… vốn định tay dạy dỗ một phen, ai ngờ là tỷ tỷ.”

 

Ta: “……”

 

Cái cớ quá vụng về.

 

Rõ ràng nàng chờ sẵn ở cổng, cho – kẻ mới tới – một màn oai phủ đầu.

 

Nhát roi đầu trúng, nàng vui, chớp mắt tìm thêm lý do: “Tỷ tỷ, ở đây muỗi nhiều lắm, để giúp tỷ đuổi muỗi.”

 

Chát!

 

Lại một roi nữa quất tới.

 

Ta giả vờ hoảng loạn, lăn lộn né tránh.

 

Hai bên, đám hạ nhân Hoàng Phủ Lăng quất roi với vẻ mặt tê liệt.

 

Bọn họ thần sắc đờ đẫn, máy móc cầu xin: “Lăng tiểu thư, a! Không a! Không a…”

 

Đám NPC cũng qua loa quá đấy.

 

Ngay đó, điều lo lắng nhất xảy .

 

Hệ thống của hưng phấn hẳn lên: [Wow… kích thích!]

 

Tim giật thót.

 

Ngàn nên, vạn nên để nó hưng phấn. Quả nhiên, giây tiếp theo…

 

[Ký chủ lựa chọn: A. Ôm lấy Hoàng Phủ Lăng, cưỡng hôn mười giây; B. Tát một cái khiến nàng bay ngoài vũ trụ.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ly-kha-ai-thu-phuc-su-do-1-hoa-ho-bach-ngoc-kinh/chuong-1.html.]

Ta sững hai giây.

 

Quyết đoán chọn A.

 

Lý do đơn giản: B nổi.

 

Mắt thấy thiếu nữ kiêu ngạo sắp quất thêm một roi nữa! Ta lập tức nhào tới, hôn xuống.

 

[10… 9… 8…]

 

Hoàng Phủ Lăng ngây .

 

Nàng sững sờ ba giây, hất .

 

như gấu koala bám c.h.ặ.t lên nàng, tay chân quấn lấy buông.

 

[7… 6… 3… 2… 1!]

 

Cuối cùng cũng xong.

 

Ta thả lỏng, nhảy trở mặt đất.

 

Hoàng Phủ Lăng sụp đổ, chỉ : “Ngươi… ngươi… ngươi… ngươi…”

 

Chưa hết câu, nàng ném roi xuống, che mặt bỏ chạy.

 

5.

 

Ta còn đang hổ vì hành động lỗ mãng .

 

Chợt một tiếng kêu bi ai: “Con của aaaaaaaaaaaaaa!”

 

Tán lá trúc xanh vén sang hai bên, từ trong rừng trúc bước một quý phụ nhân xinh , tao nhã, phía còn một đám nô bộc theo hầu.

 

Gương mặt bà tái nhợt như phủ một lớp bột phấn, hai má điểm hai vệt hồng, giữa trán vẽ một đóa hoa điền tinh xảo.

 

Đôi mắt dài nhỏ quái dị, giống hệt mắt cáo.

 

“Mẫu phi cuối cùng cũng tìm con . Lúc nhỏ, mẫu phi thường hát đồng d.a.o cho con , còn mua cho con đèn l.ồ.ng thỏ con nữa… con… con còn nhớ ?”

 

Vương phi sụt sùi.

 

Rõ ràng đang , nhưng đôi mắt cong cong như , khóe môi cũng chất chứa một nụ quỷ dị.

 

Ta rùng : “Nhớ, nhớ chứ.”

 

Nhớ cái khỉ.

 

Ta chỉ thiên kim thật lạc mất năm bảy tuổi.

 

Vương gia vì an ủi Vương phi đau khổ tột cùng nên nhận nuôi một thiên kim giả, từ nhỏ nâng niu như tròng mắt mà nuôi lớn.

 

Đồng d.a.o gì, đèn l.ồ.ng thỏ gì chứ.

 

Ta là kẻ xuyên , thể nhớ .

 

Một bàn sơn hào hải vị bày kín, bữa tối vô cùng phong phú.

 

Bên bàn ăn chỉ và Vương phi.

 

Lão Vương gia nhà.

 

Thiên kim giả giận dỗi, chịu dùng bữa.

 

Dưới ánh tủm tỉm của “mẫu đại nhân”, dè dặt gắp một miếng rau xanh mướt.

 

Hai mắt suýt nữa biến thành hình trái tim.

 

Ngon quá!

 

Một luồng thanh khí xộc thẳng lên đỉnh đầu, từng ăn thứ gì ngon đến .

 

ăn.

 

chằm chằm , nước miếng như sắp chảy .

 

Không chỉ Vương phi, mà cả đám nha bà t.ử hầu bên cạnh cũng đều chằm chằm , nuốt nước bọt…

 

Trán túa một đống mồ hôi.

 

Ta ăn cơm, còn bọn họ thì ăn .

 

Tiếng gian xảo của hệ thống vang lên: [Ký chủ hãy chọn lời thoại. A. Mẫu phi, trông giống cáo quá; B. Mẫu phi, trông đều giống cáo quá.]

 

Trán nổi ba vạch đen: “……”

 

Đồ hệ thống ch.ó má!

 

Ta thấy ngươi mới giống cáo !

 

Chọn A B khác gì , kiểu gì cũng là tìm c.h.ế.t.

 

Ta khẽ ho một tiếng, mật kéo tay áo mẫu đại nhân, mở to mắt, giả vờ ngây thơ tò mò: “Mẫu phi, trông đều giống cáo quá.”

 

Đã là tìm c.h.ế.t, chi bằng c.h.ế.t cho triệt để.

 

Lời dứt, căn phòng rộng lớn rơi im lặng như tờ.

 

Vương phi khựng , tròng mắt đảo vòng vòng.

 

Đám hầu cận xung quanh cũng lượt đảo mắt theo.

 

Ta dường như thấy tim đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c, mỗi nhịp đều nặng nề khác thường.

 

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên một giọng yêu mị: “Ha ha ha ha, xem giống cáo ?”

 

Một công t.ử quý khí, diễm lệ yêu mị, tay cầm quyển sách, phong lưu nơi cửa.

 

Hắn chính là ca ca tiện nghi của – Hoàng Phủ Tự.

Bạn cần đăng nhập để bình luận