LỪA TẾ
Chương 8 - Hết
21.
Tiểu thư không cần ta cứu, thực ra chẳng có chuyện va chạm gì cả, tất cả chỉ là một màn kịch vì chiến sự ở phương xa.
Hạ Tây Đình muốn chế tạo một trận tập kích, nên dâng tấu xin Hoàng thượng phối hợp, giả vờ giam lỏng tiểu thư, để nội gián nước địch truyền tin rằng không thấy Hạ Tây Đình là vì hắn đã hồi kinh.
Nhưng Thẩm Khâm Dương vẫn mang phong thư ấy cho tiểu thư xem, trước khi rời đi, tiểu thư đặc biệt tới tìm ta. Nhìn ngôi nhà nhỏ của chúng ta, nàng nở nụ cười mãn nguyện, vuốt nhẹ má ta và nói:
"Lúc trước cái tát ấy có đau không?"
Ta lắc đầu, nàng lại nói tiếp:
"Nhưng cái tát ấy ta buộc phải đánh, ngươi khiến ta quá kinh hãi, thực ra vừa nghe tin đồn không bao lâu, ta đã hiểu ngươi làm vậy vì ta. Ta biết ngươi rất tốt với ta, nhưng ta không ngờ ngươi tốt đến mức biến bản thân thành cái bóng của ta.”
"Vì thế, ta phải đuổi ngươi đi. Đông Noãn, ngươi cần phải sống cho riêng mình."
Nàng liếc nhìn Thẩm Khâm Dương, rồi lén thì thầm bên tai ta:
"Phong thư ấy ngươi viết rất tốt. Hắn xứng đáng để ngươi giữ lấy, về sau dù một Tây một Bắc, ta cũng không cần phải lo lắng cho ngươi nữa."
Ta mỉm cười tiễn tiểu thư rời đi, nhưng Thẩm Khâm Dương lại có hơi kỳ lạ, ta cảm thấy hình như chàng như đang ngầm so sánh với tiểu thư.
Nấu một bữa cơm cho ta, chàng nói:
"Tiểu thư nhà nàng chưa từng nấu cho nàng đâu nhỉ? Xem đi, có phải tướng công vẫn tốt hơn không?"
Cùng ta bình phẩm bức họa, chàng lại bảo:
"Nghe nói tiểu thư nhà nàng thích quyền cước hơn thư họa, không thể cùng nàng sảng khoái bình phẩm thế này được nhỉ."
Nam nhân mà gây rối thì còn ghen tuông vô lý hơn cả nữ tử, cuối cùng, chàng hỏi ta:
"Ngày trước chọn phu tế cho tiểu thư, sao nàng chọn Hạ Tây Đình mà không chọn ta? Chẳng lẽ trong mắt nàng, hắn tốt hơn ta sao?"
Ta bất đắc dĩ nói:
"Chàng tốt, nhưng không phải tốt với tiểu thư.”