LỪA TẾ

Chương 2

Người nàng muốn tìm là tiểu công tử béo bên phủ Tướng quân, trưởng bối hai nhà không ưa nhau, bọn họ cả năm chỉ gặp vài lần, mà lần nào gặp cũng gây gổ.  

 

Mấy hôm trước, tiểu công tử chê kiếm pháp của tiểu thư là hoa quyền tú cước*, tiểu thư lén tập luyện nhiều ngày, giờ nàng đi tìm hắn báo thù.  

 

*Hoa quyền tú cước: chỉ múa may tỏ vẻ biết võ chứ không phải biết võ thực sự.

 

Chờ rất lâu, tiểu thư mới bò về với dáng vẻ bẩn thỉu trở về, còn chưa kịp lau mặt cho nàng, nàng đã lo lắng nắm tay ta nói: "Đi, chúng ta mau về viện, ta muốn dạy ngươi biết chữ."  

 

Hóa ra phủ bên kia mua về một tiểu nha đầu, nhưng nhà nàng kia không tự nguyện bán, mà  do không biết chữ nên bị lừa ấn dấu tay, đang cầu xin quản gia thả nàng về.

 

Tiểu thư vừa kéo tay ta đi vừa nói: "Hạ bá mẫu hiền lành, chắc chắn sẽ cho nàng ấy về, nhưng lỡ sau này gặp người như thẩm thẩm ngươi thì sao, không biết chữ thật sự quá nguy hiểm. Từ nay về sau ngươi phải theo ta luyện chữ, lười biếng là ta đánh đòn đấy!"  

 

Nàng quên mất ta giờ là nha hoàn của Trang phủ, chỉ cần Trang phủ còn ở thì chẳng ai dám lừa ta. 

 

Nhưng ta không muốn nhắc nhở nàng, vì bàn tay đang nắm lấy tay ta thật ấm áp, thật đáng yêu.

 

3.

 

Đến mười lăm tuổi, tiểu thư vẫn yêu thích việc bò qua lỗ chó, cái lỗ chó ấy lớn đến nỗi ta phải dời chậu hoa tới để che lấp, nhưng bản thân ta thì không thể giúp nàng canh gác nữa.

 

Năm xưa thẩm thẩm nảy sinh ý đồ bán ta cũng vì trông ta xinh xắn, càng lớn thì nhan sắc càng xinh đẹp.  

 

Người trong phủ đều lén nghị luận rằng tiểu thư đối với ta tốt quá mức tốt, y phục, phấn son, đều chia cho ta dùng, đôi lúc đứng chung một chỗ, người ngoài chẳng thể nhận ra ai là tiểu thư, thậm chí trông ta còn có phần đẹp hơn.  

 

Mà người đẹp như ta đứng giữa hoa viên, chỉ càng hấp dẫn ánh mắt của người khác, nhất là những thiếu gia đương độ tuổi trẻ dễ rung động.  

 

Từ khi biết những lời bàn tán ấy, ta rất ít khi bước chân ra khỏi viện, chỉ chuyên tâm ở trong phòng vẽ tranh viết thơ, khi bút mực lướt trên mặt giấy, lòng ta cũng dần tĩnh lặng.  

 

Thế nhưng ta không tìm rắc rối, rắc rối vẫn cứ tìm đến ta.  

 

Hôm ấy, ma ma trong viện của phu nhân tìm đến với nụ cười trên môi, thấy ta là nhanh chóng nắm lấy tay ta mà nói:  

“Cô nương, chúc mừng ngươi! Nhị thiếu gia đã bảo với phu nhân để xin ngươi về, chắc không lâu nữa chúng ta phải gọi ngươi là Khương di nương rồi.”  

 

Phải biết rằng, trong đại gia tộc, chuyện thiếu gia ngủ với nha hoàn vốn là ngầm biết nhưng không nói ra ngoài mà thôi, trừ phi là người trong viện trưởng bối, còn những người khác muốn ngủ là ngủ, đại bộ phận cũng từ nha hoàn biến thành nha hoàn thông phòng. 

 

Vừa bắt đầu đã nâng làm di nương, trở thành nửa chủ nhân, thì quả thực là con đường vinh quang nhất của một nha hoàn, những tỷ tỷ khác đều nhìn ta đầy hâm mộ.

 

Chỉ riêng tiểu thư bước ra, “chát” một tiếng đánh rớt tay ma ma, vẻ mặt lạnh lùng:  

“Nha hoàn của ta không làm thiếp, ngươi về nói với mẫu thân, chuyện này không thương lượng, nếu ca ca có ý kiến thì để huynh ấy đến tìm ta!”  

 

Sau khi đuổi ma ma đi, tiểu thư nghiêm túc bảo ta:  

“Đông Noãn, nữ tử chúng ta cũng phải sống cho có cốt khí, một ngày nào đó, ta sẽ dẫn ngươi ra ngoài, nhìn ngắm bầu trời rộng lớn kia. Chúng ta không thể cả đời bị giam cầm nơi nội trạch này.”  

 

Thế nhưng chỉ một thoáng sau, nàng đã bị phạt quỳ từ đường, phu nhân bảo nàng bất kính, ngỗ nghịch trưởng bối, bắt nàng phải sao chép 《 Nữ Giới》trước mặt tổ tiên.  

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận