LỪA TẾ
Chương 3
6.
Lần đầu tiên, ta nói dối tiểu thư, nàng hỏi ta vì sao dạo này thường lui tới Tầm Phong Lâu, ta ấp úng đáp rằng xuân sắc ngắn ngủi, cảnh đẹp dễ tàn, ta không thể bỏ lỡ.
Tiểu thư chọt nhẹ lên trán ta, cười trêu không bằng ta đổi tên thành Họa Si đi, chỉ nhắc nhở hia câu rồi lại vẫn chiều cho ta đi, ta không dám để nàng biết, thứ ta ngắm nhìn không phải là cảnh sắc, mà là một người bằng xương bằng thịt.
Chúng ta lấy thư họa gửi gắm tâm tình, lúc bất chợt chạm vào mắt nhau thì gò má ửng đỏ, dẫu chẳng làm gì, chỉ cùng nhau ngồi ngẩn ngơ bên cửa sổ, cũng thấy xuân đẹp vô ngần, đẹp đến nỗi chẳng muốn rời xa dù chỉ một khắc.
Ngày hoa đào rụng hết, Thẩm Khâm Dương mặt mày hớn hở đến gặp ta, ngay cả bước chân đạp trên bậc thang cũng tỏa ra sự hân hoan, chàng mỉm cười bảo ta:
“Cẩn Vân, hôm nay mẫu thân ta đã đến nhà nàng đưa sính lễ, chúng ta sắp được sớm tối bên nhau rồi.”
Một câu như bừng tỉnh người trong mộng, khiến ta bàng hoàng quay đầu, một cơn gió thổi qua làm rớt chiếc mũ mạng che mặt.
Bên dưới mạng che mặt, trên khuôn mặt hồng hào là một vết sẹo dài không cách nào che giấu.
Dẫu có ngốc đến đâu, chàng cũng hiểu được tiểu thư của Trang phủ không thể có tì vết trên mặt. Chàng ngẩn người một chốc, cuối cùng thốt ra câu hỏi mà ta sợ nhất: