LỪA TẾ

Chương 4

Chàng còn cố tình tỏ vẻ khổ sở:  

“Tiểu sinh giờ đã là kẻ bần hàn, cô nương tuyệt đối đừng ham giàu chê nghèo mà bỏ rơi ta nhé.”  

 

Khoảnh khắc ấy, ta tự nhủ với lòng mình, Khương Đông Noãn, dù sau này có đánh mất chính mình, ngươi cũng không được đánh mất chàng.

 

10.  

 

Chúng ta dọn đến vùng ngoại ô, bộ y phục kia quả nhiên rất đáng giá, nhưng ta không đem đi cầm, bởi đó là thứ duy nhất chàng còn giữ lại được với thân phận là con trai của Thẩm gia, ta biết chàng vẫn rất áy náy khi thoát ly gia tộc.  

 

May thay, bao năm qua ta tích góp không ít, tiền phát hàng tháng tiểu thư đều để ta mang đi, dù không nhiều nhưng mua một căn nhà nhỏ che chở cho chàng vẫn là đủ.  

 

Mỗi ngày, ta đều dọn dẹp căn nhà thật sạch sẽ, ở vùng quê thì hoa dại bên đường là nhiều nhất, lấy tâm tư như khi vẽ tranh để bài trí một chút, thì chúng đã trở thành một mảng màu sắc dễ chịu.  

 

Chàng rất thích cuộc sống giản dị ấy, mỗi khi đọc sách mệt mỏi chàng sẽ nhìn căn nhà rồi cười ngu ngơ, vòng tay ôm lấy eo ta làm nũng, trêu chọc:  

“Hán Vũ Đế giấu A Kiều thì dùng nhà bằng vàng, còn A Noãn lại giấu ta trong căn nhà kết bằng hoa, ta đây quả thật còn yêu kiều hơn cả nữ tử.”  

Bạn cần đăng nhập để bình luận