LỪA TẾ
Chương 6
15.
Hôn lễ của chúng ta chẳng hề ấm ức chút nào, ta dùng vải tốt nhất, đem bức họa năm xưa thêu lên áo cưới.
Dẫu không có thân bằng bạn hữu chúc mừng, nhưng ta làm rất nhiều bát thịt kho, mang đi tặng từng nhà hàng xóm, tuy họ có bất ngờ vì hóa ra trước giờ chúng ta chưa phải phu thê, nhưng vì món thịt ấy, họ vẫn không tiếc lời chúc mừng.
Khi mặt trời ngả bóng, giờ lành đã đến, ta tự đội khăn trùm đầu, Thẩm Khâm Dương nắm tay ta, trước sự chứng kiến của trời đất bao la, chúng ta trang trọng quỳ lạy, uống rượu giao bôi, vén khăn trùm, những lễ nghi phu thê nên làm đều không bỏ cái nào.
Ta bán cả hai chiếc giường, mua về một chiếc giường lớn, chàng từ dưới lớp chăn tìm ra một nắm hạt sen và đậu phộng, lưu luyến nghiêng người hôn ta. Chăn gấm uyên ương, nến đỏ suốt đêm, chúng ta ôm nhau quấn quýt không rời.
Trước khi ngủ, chàng thì thầm bên tai ta:
"A Noãn, có nương tử thật là tốt."
Chàng không biết, ta lại sinh lòng tham, muốn dùng những ngày tháng này trói buộc chàng, buộc đến khi một ngày nào đó nếu sự tình bại lộ, chàng nhớ câu "Thật là tốt" hôm nay, có lẽ sẽ cho ta một cơ hội.
Ta không cam lòng, không cam lòng cứ thế mà buông chàng ra, cũng như tám tuổi năm ấy, ta không muốn thả tiểu thư đi.
16.
Thành thân nửa năm, Thẩm Khâm Dương thi đậu Tiến sĩ, đứng đầu nhị giáp, với tuổi tác của chàng, thứ hạng này khiến ai ai cũng phải ghé mắt mà nhìn, kể cả những người từng vì sự hoang đường của chàng mà xem nhẹ chàng.
Chàng từng nói chỉ cần chàng có được thành tựu, Thẩm gia sẽ vẫn nhận lại chàng, những người đó cũng nghĩ như vậy, Thẩm gia sớm muộn cũng sẽ nhận chàng về.
Đầu thôn bắt đầu xuất hiện nhiều người ra vào, hỏi han thôn dân về mối quan hệ của hai ta, còn có những bà tử buông lời bóng gió với ta, bảo rằng tiểu thư nhà nào đó hiền lương thục đức, từ nhỏ đã quen nhìn thê thiếp hài hòa, nhất định sẽ không làm khó thiếp thất.
Ta vừa cắt tiết gà vừa nhàn nhã đáp: "Ừ, tiểu thư nhà ấy quả là hiền lương, chẳng thô bỉ như ta, cầm d.a.o lên chưa biết chừng còn dám gi-ế-t người ấy chứ."
Họ muốn ta ngoan ngoãn lui xuống vị trí thiếp thất, ta liền dùng bản lĩnh của mình khiến bọn họ phải chạy trối ch-ế-t.
Buổi tối Thẩm Khâm Dương trở về, uống bát canh gà, cười nói rằng ta thật uy phong, khoa cử vừa xong, chàng có nhiều yến tiệc đồng khóa phải dự, nhưng vẫn cố gắng về nhà ăn tối cùng ta.
Dẫu vậy, trong lòng ta vẫn thấp thỏm, trong số những người đến gây rối, đếm đi đếm lại, không hề có Thẩm gia, gia tộc nuôi chàng khôn lớn, cũng là những người có tư cách để tìm đến ta nhất.
Cho đến một ngày, Thẩm Khâm Dương về muộn, uống đến say khướt, ôm lấy ta mà nói: "A Noãn, nàng nói xem, vì sao con người lại già đi? Mẫu thân ta tóc đã bạc rồi, bà còn chưa đến bốn mươi tuổi."
Thì ra Thẩm phủ không phải không đến gây rối, mà là đổi sang cách khác, ta có thể hiểu Thẩm Khâm Dương thì mẫu thân nuôi lớn chàng đương nhiên càng hiểu rõ hơn.
Trước đây bà mạnh ta yếu, Thẩm Khâm Dương đương nhiên thương tiếc ta hơn, nhưng hiện tại cuộc sống của chúng ta ngày càng tốt, bà ấy liền phô bày ra điểm yếu thế của mình, làm con sao có thể không động dung?
Số lần Thẩm Khâm Dương về Thẩm phủ ngày một nhiều, lúc đầu còn an ủi ta rằng đó là để gây dựng mối quan hệ tốt giữa ta và mẫu thân chàng, nhưng dần dà, những lần chàng về muộn, mang theo hơi rượu, cũng ngày một nhiều.