LỪA TẾ
Chương 7
18.
Nhưng ta không có, mười năm trước, cuộc đời ta chỉ có tiểu thư.
Phong thư ấy, ta viết vừa nhanh vừa vội, bởi ta nghĩ rằng hoàng cung là nơi biến hóa khôn lường, và so với mạng sống thì tình cảm nên nhường một bước.
Dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu ta nói dối, Thẩm Khâm Dương lại là người mềm lòng, chỉ cần ta dùng cả phần đời còn lại mà quấn lấy chàng, chưa chắc chúng ta đã hoàn toàn kết thúc, nhưng người ch-ế-t rồi, thì thực sự chẳng còn gì cả.
Ta đã quyết định xong, nhưng phong thư ấy cuối cùng vẫn chưa gửi đi ngay, dù ta đã tính kỹ đến mọi khả năng, thì phong thư ấy vẫn là một nhát d.a.o cứa vào tim chàng.
Ta quên cả việc chuẩn bị bữa tối, Thẩm Khâm Dương lại về sớm, mang theo một miếng đậu hũ và mấy mớ rau, dường như chẳng hề để tâm đến những gút mắc giữa chúng ta trong những ngày qua, chàng cười bảo ta:
"Đã lâu không nấu cơm cho nàng rồi, rượu trái cây chúng ta ủ lúc vừa thành thân chắc cũng đã uống được, tối nay mở ra uống nhé."
Trước đây chàng nào biết nấu ăn. Nhưng lúc mới chuyển đến, ta ngã bệnh, ngay cả một nồi cháo cũng phải sang nhà hàng xóm mua. Từ đó chàng hạ quyết tâm, dừng đọc sách năm ngày để theo ta vào bếp , chàng nói nếu ta ngã bệnh mà đến một bữa ăn nóng cũng không có, thì theo chàng quá khổ cực.
Đậu hũ trộn hành, thịt xào cay, cải thảo xào giấm, thêm một bát rượu ấm. Tối nay, Thẩm Khâm Dương nói rất nhiều, từ hoa đào ngoài Tầm Phong Lâu đến chuyện hết muối trong bếp, ngày mai phải nhớ mua thêm.
Chàng luôn cười, nhưng lại như đang níu kéo điều gì đó, nhưng Thẩm phu nhân rõ ràng đã nói trước khi có lựa chọn cuối cùng, chúng ta không được nói với chàng.
Vò rượu ấy cuối cùng vào hết bụng chàng, ta ngăn thế nào cũng không được, trước lúc say, chàng đỏ mắt mà nói:
"Đồ lừa đảo này, sau này không được lừa ta nữa, nếu không ta sẽ rời đi, đi rồi sẽ không bao giờ quay lại nữa."
Gió xuân se lạnh, một mình ta chìm trong căn phòng tối đen.
19.