Chẳng lẽ thật sự ch.ết ở đây ? Đứa bé của … còn kịp thế giới một .
Nhìn đàn ông từng yêu đến tận xương, giờ tự tay g.i.ế.c và con, thì tuyệt vọng nhắm c.h.ặ.t mắt, chờ đợi cái ch/ết.
một lúc , cảm giác nghẹt thở như dự liệu hề đến, chỉ thấy tiếng Trần Ngạn gầm lên đầy phẫn nộ:
“Buông ! Các là ai?! Buông !!”
mở to mắt.
Đập mắt là mấy đàn ông đang khống chế Trần Ngạn. Một nữ nhân viên nhanh ch.óng chạy tới, đỡ lấy :
“Thưa cô, cô chứ? Cô yên tâm, bây giờ cô an .”
“Chúng là nhân viên Đại sứ quán Trung Quốc. Sau khi nhận cuộc gọi cầu cứu của cô, chúng lập tức truy vết thông tin và định vị điện thoại.”
“Cô chỗ nào khỏe ?”
Nghe những lời ấm áp , lập tức òa , nước mắt tuôn như mưa. “Em … may mà đến kịp…”
lúc đó, giữa hai chân bỗng một dòng ấm nóng chảy . cúi đầu xuống, là m/áu.
Ý thức của lập tức tối sầm, cả ngã gục.
—-
Khi tỉnh nữa, là trong bệnh viện.
Bên giường là ba . Vừa thấy mở mắt, họ vội vàng tiến gần.
“Noãn Noãn, con thấy thế nào ? Có chỗ nào thoải mái ?” Giọng run run vì lo lắng.
Theo bản năng, đưa tay sờ lên bụng . “Con… đứa bé thế nào ?”
“Không cả,” nắm c.h.ặ.t t.a.y , nước mắt lưng tròng. “Bác sĩ con kinh sợ quá độ nên mới xuất huyết. Chỉ cần nghỉ ngơi thật , dưỡng t.h.a.i cẩn thận là .”
“Còn Trần Ngạn thì …”
còn hết, ba trầm giọng đáp: “Cái loại súc sinh đó… vì tội cố ý gi.ết thành, trục xuất về nước .”
“Đừng nghĩ tới nữa,” vội . “Bây giờ thể con yếu lắm, nghỉ ngơi cho . Có thấy khó chịu ở ? Để gọi bác sĩ nhé?”
“Con …” khẽ đáp, giọng yếu ớt. “Con ngủ thêm một lát.”
“Ừ, ngủ con. Ba ở đây, cả.”
—---
Nhắm mắt , nước mắt vẫn ngừng chảy.
và Trần Ngạn quen từ thời đại học, yêu , kết hôn, từng bước một đều tự nhiên, ngọt ngào.
Từ khi yêu đến lúc cưới, luôn đối xử với . Tài chính trong nhà giao hết cho , từng hỏi han. Mỗi tháng lĩnh lương đều nộp đủ, phụ trách công ty, chỉ cần tiền chia là lập tức chuyển cho .
từng nửa đùa nửa thật hỏi an : “Anh sợ em tiêu tiền bừa bãi, cầm tiền bỏ trốn ?”
Anh , xoa đầu : “Anh tin em. Với nếu một ngày em thật sự bỏ , chắc chắn là vì đủ , khiến em thất vọng.”
Khi đó, thật sự nghĩ là hạnh phúc nhất thế gian. Bạn bè ai cũng phúc, gả một chồng trăm điểm.
Vậy mà… tại thành thế ?
Chẳng lẽ tất cả những năm tháng , đều chỉ là giả dối?
—--
viện một tuần mới xuất viện.
Trong thời gian đó, nhân viên Đại sứ quán Trung Quốc cũng đến thăm, lấy lời khai.
Họ với rằng Trần Ngạn dính c.ờ b.ạ.c từ sớm. Cái gọi là “đầu tư” chỉ là dối. Anh ném sạch tiền sòng bạc, thậm chí còn biển thủ tiền công ty để đ.á.n.h bạc, cuối cùng thua sạch.
Lúc đề nghị phá t.h.a.i và lấy tiền trong nhà “đầu tư”, thực chất là để lấp lỗ hổng tài chính của công ty, vì tổng công ty bắt đầu điều tra.
Do lấy tiền từ , mới vay nặng lãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/loi-bao-truoc-tu-vong/chuong-7-end.html.]
Sau khi trả tạm tiền công ty, từng định dừng . lãi vay quá cao, càng kéo càng trả nổi, cuối cùng mới nảy sinh ý đồ gi/ết vợ lừa bảo hiểm.
Một khi dính c.ờ b.ạ.c, quả thật còn đường đầu.
—
Sau khi về nước, ở hẳn nhà ba để dưỡng thai, từng gặp Trần Ngạn.
nộp đơn ly hôn. Luật sư của từng nhắn rằng hối hận , gặp .
từng sẵn sàng.
Mãi đến ngày xét xử, mới cùng ba đến dự thính.
Lần nữa thấy Trần Ngạn, gần như nhận . Không còn dáng vẻ điển trai, tự tin năm nào, chỉ còn một đàn ông tiều tụy, suy sụp.
Cuối cùng, Trần Ngạn kết án tù chung vì tội tham ô công quỹ với tiền lớn, sử dụng c.ờ b.ạ.c phi pháp, và cố ý gi.ết đạt với tình tiết nghiêm trọng.
Chúng chính thức ly hôn.
bán căn nhà từng là tổ ấm của chúng , dọn về sống cùng ba .
—-
Còn “thần bí” …
Sau đó, liên lạc với thêm nào nữa. Tin nhắn gửi đều hồi âm, như đá chìm đáy biển.
cũng từng chuyện với cảnh sát. chỉ một tài khoản WeChat định danh, tra gì.
Có lẽ… Người đó vốn dĩ chỉ là một sự sắp đặt vô hình. Một xuất hiện đúng lúc, chỉ để cứu và đứa bé, lặng lẽ biến mất, như từng tồn tại.
Vài tháng , sinh con thuận lợi. Là một bé gái xinh xắn.
Dù Trần Ngạn gây cho quá nhiều tổn thương, nhưng đứa trẻ là vô tội.
rõ, đời dù thế nào, cũng sẽ nuôi con khôn lớn trong yêu thương, để quá khứ bóng tối của con.
Ngày Trần Ngạn nhờ cán bộ trại giam gọi điện, xin gặp đứa bé một , do dự lâu.
Cuối cùng, đúng sinh nhật , bế con đến.
“Noãn Noãn, xin .”
“Anh tổn thương em. Anh mong em tha thứ. Anh chỉ mong em và con thể sống thật .”
gì.
“Đừng với con rằng nó một cha đang ở trong tù. Đừng để nó vì mà tự ti từ khi còn nhỏ.”
“Anh chỉ mong con lớn lên khỏe mạnh, vui vẻ.”
Anh dừng một chút, giọng khàn : “Con… tên là gì?”
Nhàn cư vi bất thiện
“Lâm Thước Đóa.”
“Lâm… Lâm Thước Đóa.”
Anh lặp khẽ, như sợ vỡ cái tên . “Hay lắm… con bé nên mang họ Lâm… nên là như …”
Ra khỏi trại giam, nắng chiều dịu dàng trải xuống.
Ánh nắng ấm áp chiếu lên và Thước Đóa. Trong vòng tay , con bé mở to đôi mắt trong veo, khẽ một cái, ngây thơ, thuần khiết.
chợt nghĩ, sẽ với con rằng: Con một cha từng yêu con. Chỉ là, lạc đường.
Ngàn năm thế sự trôi qua, phía cuối con đường bao giờ cũng là ánh trăng dịu dàng đang chờ bạn.
🌿 Chia sẻ vài câu chữa lành:
Không tiếng thì thầm của thế tục, chỉ ngắm phong cảnh yêu.
Hướng ngoại là điều cuộc sống cần, cô độc là thứ tâm hồn tận hưởng.
Đi một cũng hề cô đơn, đó chỉ là đang hẹn hò cùng thế giới.
TOÀN VĂN HOÀN