Suy nghĩ của rối như tơ vò. lúc đó, điện thoại rung lên, một tin nhắn bật : Một hợp đồng bảo hiểm giá trị lớn, bảo hiểm là , thụ hưởng là Trần Ngạn.
Là kẻ thần bí gửi tới!
Trong khoảnh khắc , dường như chuyện đều lời giải.
Chẳng hợp đồng bảo hiểm chính là khoản tiền sẵn ?
Chỉ cần xảy “tai nạn”, thì tiền bồi thường khổng lồ sẽ nhanh chuyển thẳng tài khoản của Trần Ngạn.
thần bí bản hợp đồng bảo hiểm , nhưng chứng cứ lúc đang sờ sờ bày ngay mắt !
Chẳng lẽ Trần Ngạn thật sự dùng mạng sống của và đứa bé để đổi lấy tiền ?
“Cạch!” Tay giữ nổi, điện thoại rơi thẳng xuống sàn, phát một tiếng vang ch.ói tai.
Tim cũng theo đó run lên dữ dội.
Rất nhanh, từ trong phòng tắm truyền giọng của Trần Ngạn. “Vợ ơi, là em đó hả?”
Nhàn cư vi bất thiện
Nghe thấy động tĩnh bên , Trần Ngạn lập tức cúp điện thoại, về phía .
hoảng loạn đến mức kịp suy nghĩ, vội vơ lấy điện thoại định bỏ chạy.
mở cửa , đối diện thẳng với gương mặt đầy vẻ lo lắng của Trần Ngạn.
“Vợ , em chứ?”
Anh nắm lấy vai , bắt đầu kiểm tra tình trạng cơ thể .
Đối diện với lúc , thở như nghẹn , hai chân mềm nhũn còn chút sức lực.
Sao quên mất chứ, đây là khách sạn, căn bản đường trốn.
Giờ phút Trần Ngạn, chỉ thấy giống hệt một t.ử thần cầm lưỡi hái, lưỡi hái thể b/ổ xuống bất cứ lúc nào.
“Vừa chuyện gì ?” Trần Ngạn hỏi.
Hai chân vững nổi, nếu nhờ đỡ lấy, e rằng ngã xuống đất.
“Không… gì.” cố gắng giữ bình tĩnh.
sắc mặt tái nhợt của vẫn phản bội tất cả.
vốn định nhân cơ hội ngoài, nhưng Trần Ngạn căn bản cho cơ hội đó, nửa dìu nửa ép xuống giường.
“Còn là . Em sắc mặt , tệ thế còn chịu nghỉ ngơi cho đàng hoàng?”
Giọng mang theo chút trách móc, qua vẫn là dáng vẻ chồng hiền lành, chu đáo.
Trần Ngạn đắp chăn cho , chỉnh điều hòa lên cao hơn, nhưng chỉ cảm thấy như đang rơi hầm băng, lạnh từ trong xương lạnh .
“Sao em lạnh ? Người vẫn khó chịu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/loi-bao-truoc-tu-vong/chuong-3.html.]
Anh nắm lấy tay , truyền ấm của sang, khiến theo phản xạ run lên.
Rõ ràng ngờ phản ứng như thế, nghi hoặc liếc một cái.
“Em , chỉ là gặp ác mộng thôi.” gượng , thuận miệng qua loa cho xong.
May mà Trần Ngạn truy hỏi thêm, nếu thật sự sợ sẽ lộ sơ hở.
Một lát , Trần Ngạn đưa bờ biển chơi, còn hào hứng giới thiệu phong cảnh nơi đó đến mức nào.
Nhìn tất bật chuẩn , trông vô cùng phấn khởi, nhưng chẳng dâng nổi chút hứng thú nào. liếc ngoài cửa sổ, cánh cửa phòng.
Với căn phòng như thế , căn bản cơ hội chạy trốn.
lúc đó, điện thoại vang lên một tiếng thông báo - là kẻ bí ẩn !
“Chồng cô sẽ đưa cô biển chơi. Đừng . Đó là âm mưu.”
Lời “dự báo cái c.h.ế.t” một nữa ập xuống, đầu óc rối loạn thành một mớ bòng bong.
cũng , nhưng mặt Trần Ngạn lúc , tìm lý do để qua loa. sợ càng nhiều càng dễ lộ sơ hở.
Nếu thật sự x.é to.ạc lớp mặt nạ, dám tưởng tượng Trần Ngạn sẽ gì .
“Vợ , nên mang theo ít đồ ăn vặt ?” Trần Ngạn thu dọn nửa chừng, đầu hỏi .
“À?” vội ngẩng lên , cố gắng kéo khóe miệng , “Cũng, cũng .”
“Được.” Trần Ngạn cúi đầu, dường như chút hụt hẫng, rõ ràng thái độ qua loa của ảnh hưởng.
lúc còn tâm trí để để ý cảm xúc của nữa.
“Á!” Đột nhiên bụng co rút, vội che lấy bụng.
“Sao ? Sao thế?” Thấy như , Trần Ngạn lập tức chạy tới.
“Bụng em đau, chắc là con đạp.”
Trần Ngạn bật : “Thằng nhóc đúng là chịu yên.”
“Chồng ơi, em nghỉ ngơi thêm chút nữa.”
Nhờ “sự phối hợp” của đứa bé, thêm một cái cớ.
rõ, cũng chỉ là kéo dài thời gian. Nếu Trần Ngạn thật sự định tay khi biển, thì dù thế nào cũng sẽ kéo cùng.
“Được, sức khỏe là quan trọng nhất.” Trần Ngạn thêm gì, đỡ xuống.
tiếp tục thu dọn hành lý.
Dù nhận sự bất thường của , nhưng vẫn hề đổi quyết định, nhất định đưa biển.
Điều càng khiến lời của kẻ thần bí trở nên đáng tin!