Lời báo trước tử vong

Chương 1

ở nhà dưỡng thai, đột nhiên nhận một lời mời thêm bạn: “Cẩn thận chồng cô, gi/ết cô.”

 

“Thần kinh !” nhịn c.h.ử.i thầm một câu, thẳng tay bấm từ chối.

 

Ngay đó, lời mời kết bạn của đó hiện lên: “Tin , đang giúp cô.”

 

Bị từ chối nữa, vẫn chịu buông tha: “Trần Ngạn sắp đưa cô du lịch, đó sẽ tay với cô, lừa tiền bảo hiểm.”

 

—---

 

Người đó đấy, logic rõ ràng, nhưng chẳng tin nổi nửa chữ.

 

Tình cảm giữa và chồng, thể chỉ vì mấy lời vu vơ của một kẻ xa lạ mà lung lay ?

 

định gõ chữ phản bác cho hả giận, thì đúng lúc thấy tiếng mở cửa, chồng về.

 

đặt điện thoại xuống, đón , tạm thời để ý tới kẻ nữa. Chỉ là trong lòng vẫn chút bất an khó tả.

 

“Chồng , vất vả . Em và con ở nhà nhớ lắm.”

 

Nói xong, đưa tay vuốt nhẹ bụng .

 

Trần Ngạn đặt cặp tài liệu xuống, mỉm bước tới ôm lòng. Anh vốn luôn chiều hết mực, từ khi m.a.n.g t.h.a.i thì ngay cả bữa tối cũng cho động tay, nhất định chờ về tự tay nấu.

 

“Vợ , tối nay ăn gì?”

 

“Anh nấu gì em cũng thích.” ngọt ngào đáp . Ở bên , thực sự cảm thấy hạnh phúc.

 

“Vậy nấu súp nhé?”

 

“Vâng.” 

 

dựa khung cửa, từng cử động của Trần Ngạn, đưa tay xoa nhẹ bụng , chỉ cảm thấy bản đúng là phụ nữ hạnh phúc nhất trần đời.

 

Nghĩ tới lời mời kết bạn kỳ quái , nhịn khịt mũi coi thường. Chắc là kẻ nào đó ghen tị với cuộc sống hạnh phúc của , nên cố tình đến phá rối thôi?

 

Nghĩ , trong lòng bỗng bốc lên chút bực bội, kể cho Trần Ngạn để trút bớt uất ức.

 

Lúc , Trần Ngạn rửa xong rau bỏ nồi, lau tay xong thì thấy ở cửa bếp, liền về phía . Trong mắt tràn đầy yêu thương, một tay đỡ lấy eo , nửa ôm nửa dìu ngoài: “Đứng đây gì, mệt lắm đó. Ra phòng khách , nấu một lát là xong.”

 

“Người chỉ thêm chút thôi mà.” nhịn nũng, thuận theo lực của xuống sofa phòng khách.

 

Trần Ngạn cầm con d.a.o gọt hoa quả bàn, tiện tay gọt cho một quả táo. Dù ăn, vẫn kiên quyết gọt: “Không vì em thì cũng vì con chứ. Ăn chút hoa quả, con mới lớn lên khỏe mạnh .”

 

thấy lý, ngoan ngoãn gật đầu. Trần Ngạn đối xử với như , đúng là cưng chiều như một nàng công chúa.

 

“À đúng chồng ơi, em chuyện nãy…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/loi-bao-truoc-tu-vong/chuong-1.html.]

định kể về lời mời kết bạn , mới nửa câu thì Trần Ngạn cắt ngang.

 

Anh như chợt nhớ điều gì, vẻ mặt phấn khích : “Vợ , cuối tuần du lịch nhé?”

 

“Hả?” sững .

 

Anh tiếp ngay đó: “Phúc lợi công ty cho đó, du lịch Bali hai . Chắc chắn lãng mạn lắm. Hồi trăng mật còn cả, tranh thủ chơi cho .”

 

“À đúng , ở Bali một điểm tham quan lắm, để tra thử xem…”

 

Nói xong, Trần Ngạn nhét quả táo gọt xong tay , cầm điện thoại lên bắt đầu tìm kiếm.

 

quả táo trong tay, gương mặt đầy hứng khởi của , cả lập tức đờ .

 

đột nhiên nhắc tới chuyện du lịch?

 

Trước giờ Trần Ngạn luôn dặn ở nhà an tâm dưỡng thai, bình thường nhất là hạn chế ngoài.

 

Vậy mà bây giờ chủ động nhắc tới chuyện du lịch, còn là tới một nơi xa như thế.

 

Nghĩ đến những lời trong tin nhắn WeChat lúc nãy, da đầu lập tức tê rần.

 

Thấy sắc mặt , Trần Ngạn quan tâm tiến gần, nhẹ nhàng vỗ vai : “Vợ , em thế? Có trong khỏe ?”

 

Nhìn ánh mắt dịu dàng của , theo phản xạ rùng một cái. “Không… việc gì.”

Nhàn cư vi bất thiện

 

“Thật sự chứ? Có cần khám bác sĩ ?” Trần Ngạn vẫn dịu dàng hỏi han.

 

lúc chỉ cảm thấy lạnh toát, chẳng lẽ sự dịu dàng, chu đáo của bấy lâu nay đều là giả dối?

 

“Thật sự , chắc hôm qua em ngủ ngon.” cố kìm nén căng thẳng, gượng nở nụ bình thản, thuận miệng bịa chuyện.

 

Trần Ngạn hỏi thêm nữa, cúi xuống hôn nhẹ lên trán : “Vậy lát nữa ăn cơm xong nghỉ ngơi cho . Anh dỗ em ngủ nhé, ?”

 

“Ừ…” Trước đây Trần Ngạn cũng thường dỗ ngủ, đó là một trong những “thú vui nho nhỏ” giữa vợ chồng.

 

Ngày thường thích, nhưng lúc như , trong lòng chỉ là kháng cự.

 

Trong bữa cơm, Trần Ngạn rõ ràng nhận tập trung, nhưng gì, lẽ thật sự cho rằng chỉ mệt vì thiếu ngủ.

 

Nhìn bóng lưng phòng tắm, thở phào một , lập tức lấy điện thoại , chủ động thêm thần bí .

 

“Rốt cuộc bạn là ai? Và bằng cách nào chắc chắn rằng Trần Ngạn gi,ết ?”

 

Lúc gõ chữ, các ngón tay run lên kiểm soát.

 

Bên trả lời ngay. Vài phút chờ đợi trôi qua, dài như cả một đời.

 

“Ồ, ? Bây giờ tin ?” Đối phương cuối cùng cũng nhắn .

Bạn cần đăng nhập để bình luận