Anh mồ hôi nhễ nhại chạy tới, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay .
“Em ? Sao chạy loạn thế ?”
“Anh…” Lúc chỉ cảm thấy trong n.g.ự.c như đè một tảng đá lớn, đến thở cũng khó khăn.
“Em đang mang thai, chạy lung tung như nguy hiểm, em ? Mau lên, theo về!”
Tại ? Sao Trần Ngạn đuổi kịp nhanh như ?
Anh đang gọi món ? Dù phát hiện biến mất, cũng thể nhanh đến mức chứ?
Sống lưng lạnh toát. Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu: Trần Ngạn đang giám sát !
Có khi ngay từ lúc rời khỏi nhà hàng, hành động của trong tầm mắt .
Nếu thật sự dùng để lừa tiền bảo hiểm, thì thể cho cơ hội trốn thoát?
Nhận điều đó, chỉ thấy trong lòng tràn ngập bi thương. Chẳng lẽ thật sự c.h.ế.t nơi đất khách quê ?
Dù thế nào nữa, cũng dám x.é to.ạc mặt nạ với Trần Ngạn.
đối thủ của . Thà cứ từng bước tính tiếp còn hơn.
Biết … Trần Ngạn chỉ đơn thuần đưa ngắm cảnh, chứ thật sự gi.ết ?
Đến nước , chỉ còn bám víu chút may mắn mong manh để tự trấn an bản .
Trong nỗi sợ hãi tột độ, chỉ thể theo .
Trên xe, ở ghế phụ, dám thẳng . chằm chằm phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, trong lòng lặng lẽ đếm từng giây, như thể đang đếm ngược thời gian sống còn của .
Có lẽ vì quá căng thẳng, dọc đường bắt đầu thấy khó thở, trong cơn xóc nảy của xe… lúc nào .
Khi tỉnh nữa, đầu là một trời xanh thẳm.
…Chuyện gì đang xảy ?
bật dậy, lúc mới chợt nhận đang ở du thuyền!
Làm thế nào và từ bao giờ ở du thuyền, hề !
“Vợ ơi, em tỉnh ?”
Trần Ngạn chiếc ghế xếp đối diện, chống nửa dậy, đang mỉm .
Gió biển thổi tung mái tóc , trong khoảnh khắc , mắt bỗng chồng lên một hình ảnh - t.ử thần đang mỉm với nạn nhân.
Nhàn cư vi bất thiện
gần như thấy rõ cảnh tượng ở giây tiếp theo: Trần Ngạn sẽ kéo , thẳng tay đẩy xuống biển.
Hoặc là, sẽ ung dung tận hưởng làn gió biển lúc , đợi đến khi lên núi ngắm cảnh, lạnh lùng xô xuống vách đá đen ngòm.
Bất kể là cách nào, cũng sẽ ch/ết thây.
Đầu óc choáng váng, cổ họng như một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t, thở nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/loi-bao-truoc-tu-vong/chuong-5.html.]
“Trên xe thấy em ngủ say quá, nỡ gọi em dậy. Với sang bên núi còn một đoạn đường biển, nên bế em lên du thuyền luôn.”
Trần Ngạn vẫn ung dung giải thích, giọng điệu nhàn nhạt, để lộ dù chỉ một chút sơ hở.
chính sự bình thản đó… khiến càng hoảng loạn hơn.
Anh định giả chồng dịu dàng cho đến tận lúc ch/ết ?
là thâm tình thật đấy, thâm tình đến mức, ngay cả khi ch.ết , cũng ch.ết trong mù mờ, còn tưởng rằng vẫn yêu .
Theo kế hoạch của , khi đến lúc xuống âm phủ đầu thai, vẫn còn ngu ngốc nghĩ rằng c.h.ế.t trong vòng tay của tình yêu.
“Mau boong tàu xem biển ?”
Giữa lúc còn đang thất thần, Trần Ngạn bỗng bật dậy, một tay nắm c.h.ặ.t lấy , kéo thẳng về phía boong tàu.
Đến lúc hồn , lập tức giật mạnh tay , cố gắng thoát khỏi sự khống chế của .
lảo đảo lùi về mấy bước, cố lắm mới vững .
Trần Ngạn ngẩn , giọng chút sững sờ: “Vợ , em…”
“Đừng gọi là vợ!”
sụp đổ. Nước mắt tuôn như chuỗi hạt đứt dây, rơi lã chã xuống boong tàu, mờ cả tầm mắt .
còn rõ biểu cảm mặt Trần Ngạn nữa.
“Vì đột nhiên đưa đến Bali? Vì cứ nhất quyết kéo đây ngắm biển?”
lau nước mắt, gần như gào lên.
“ vốn du lịch nước ngoài! Cũng ngoài chơi! chỉ ở trong khách sạn ngủ thôi! về nước! Vì cứ ép , vì chứ?!”
“Là phúc lợi của công ty mà… đó chẳng với em ? Còn chuyện ngắm biển… vì đây em từng em thích biển…”
Giọng Trần Ngạn bỗng chốc trở nên dè dặt, cẩn trọng đến lạ.
“Em chẳng luôn đến Bali , bây giờ …”
đợi hết câu, lập tức cắt ngang.
“ ! Bây giờ du lịch nữa, ? về nước, ?!”
Đến nước , cũng chẳng còn tâm trí giả vờ ân ái vợ chồng với Trần Ngạn nữa, thái độ buông xuôi, mặc kệ tất cả.
“Chúng kết hôn bao nhiêu năm ? yêu đến thế, mà chuyện như ?”
“Trần Ngạn, trong bụng còn con của đó! Sao thể nhẫn tâm đến mức chứ?!”
gào lên t.h.ả.m thiết. Có lẽ vì cảm xúc quá kích động, não thiếu oxy, mắt tối sầm . Sợ ngã quỵ, chậm rãi thụp xuống.
ôm c.h.ặ.t lấy đầu, co , cố gắng dùng tư thế để tự cho chút cảm giác an mong manh.
Trong tầm mắt mờ mịt, thấy một đôi giày đang từ từ tiến gần.
Là Trần Ngạn.