LIẾC MẮT ĐÃ YÊU: HỌC TỶ, CHẠY ĐÂU CHO THOÁT!
Chương 5: "Âm mưu" giả bệnh
{05}
"Ngô Úy, đã hai ngày rồi, anh đây có nên đi tìm cô ấy không?"
Giang Hiến vốn định chọc tức đối phương một chút, nhưng người khó chịu lại chính là mình. Mỗi ngày đều phải ép mình ở yên trong ký túc xá, nếu mà bước ra khỏi cửa chắc sẽ chạy thẳng đến cửa hàng của cô mất.
"Anh có chút chí khí nào không vậy?"
Ngô Úy trợn mắt nhìn Giang Hiến, từ khi biết tên Giang Hiến này thích chị mình, Ngô Úy cảm thấy địa vị của mình cũng khác rồi.
"Vậy cậu nói xem cô ấy có chủ động tìm tôi không?"
"Với tính cách của chị em? Không."
"Vậy phải làm sao? Không được, anh mày phải đi tìm cô ấy."
Nói xong Giang Hiến định ra cửa, nhưng bị Ngô Úy ngăn lại.
"Em có cách."
Hai ngày nay không gặp Giang Hiến, cô thật sự hơi không quen, muốn xin lỗi cậu ấy, nhưng lại nghĩ đến câu "xuống xe" lạnh lùng kia thì cô lại chùn bước.
"Ngô Úy, em lại có chuyện gì nữa?"
Vốn đã bực bội, thấy Ngô Úy lại gọi điện đến cô càng bực hơn.
"Chị ăn thuốc s.ú.n.g à?"
"Nói nhanh lên, không nói chị cúp máy."
"Giang Hiến bị sốt, nhờ em mang thuốc đến cho anh ấy, nhưng em sắp có bài kiểm tra, chị có thể di thay em một chút được không? Em sợ anh ấy /c_h.ế_t/ ở nhà."
"Nhưng mà chị..."
"Chị ơi, làm ơn, em gửi địa chỉ của anh ấy cho chị."
Chưa kịp để cô nói hết câu, thằng nhãi Ngô Úy đã cúp máy.
"Xong rồi, mau về giả bệnh đi."
"Yêu cậu, huynh đệ tốt!"
Nói xong Giang Hiến hôn lên trán Ngô Úy một cái.
"Cái đệt, Giang Hiến, anh biến thái à!"
Cô do dự một lúc, vẫn không tự chủ được mà đi đến hiệu thuốc, coi như là xin lỗi vì đã nói lời khó nghe trước đó.
Theo địa chỉ Ngô Úy cho, cô đến căn hộ của Giang Hiến. Cô đứng trước cửa, tự trấn an bản thân. Giang Hiến bên trong thì đã nhanh tay dùng khăn nóng chườm trán, giả vờ ốm yếu ngồi trên giường đợi cô.
Vừa nghe thấy tiếng gõ cửa, Giang Hiến liền muốn chạy ra mở cửa, nhưng có người bệnh nào lại chạy nhanh như vậy chứ.
"10 9 8 7 6 1" Giang Hiến kiên nhẫn tối đa sáu giây, sợ người ta chạy mất. Nhưng vừa mở cửa liền tỏ ra yếu ớt, vịn cửa như sắp ngã.
"Chị, sao chị lại đến đây?"
"Ngô Úy nói cậu sốt, tôi thay nó mang thuốc đến cho cậu."
"Thay cậu ấy? Chị thật sự không quan tâm đến tôi chút nào. Tôi không sao đâu, lát nữa xuống dưới nhà mua thuốc là được rồi, khụ khụ."
Vừa nói Giang Hiến còn lảo đảo một chút, cô vội vàng đỡ cậu ấy vào nhà, sờ trán cậu ấy, cậu ấy được lợi liền dựa đầu vào vai cô. Lúc này cô cũng không muốn tìm hiểu xem cậu ấy có đang thừa cơ chiếm tiện nghi hay không, trán nóng như vậy, chắc chắn sốt cao rồi.
"Tôi...cũng có chút quan tâm đến cậu."
Giang Hiến trong lòng cười rộ lên, nhưng vẫn rời đầu khỏi vai cô.
"Xin lỗi, lại động tay động chân với chị rồi."
Nghĩ Giang Hiến vẫn còn giận, cô chỉ có thể dìu cậu ấy lên giường đắp chăn cẩn thận, rồi đưa nhiệt kế cho cậu ấy.
"Đo nhiệt độ trước đã, có phải chưa ăn cơm không? Tôi mang cháo đến cho cậu."
Giang Hiến nhìn bóng lưng Ngô Du rời đi, lặng lẽ lấy điện thoại ra nhắn tin cho Ngô Úy.
"Kế hoạch thành công."
Quay lại, cô sờ trán Giang Hiến, nóng kinh khủng.
"Cậu nóng quá, chúng ta đến bệnh viện đi."
Giang Hiến hối hận vì vừa lỡ tay làm nóng quá đà, bây giờ đúng là nóng đến mức có thể hâm nóng hamburger. Cậu giữ tay cô lại.
"Không muốn đến bệnh viện."
"Sao cậu lại giống trẻ con thế, như vậy sẽ nguy hiểm đấy."
"Chị, van chị đấy, để tôi uống thuốc trước được không? Nếu vẫn còn sốt thì chúng ta đến bệnh viện."
Nhìn cậu ấy phản kháng như vậy, cô cũng đành chiều theo.
"Vậy cậu ăn cháo trước đi, rồi uống thuốc, ngủ một giấc."
"Vâng."
"Chị, tôi không còn sức."
"Tự ăn đi."
"Thôi vậy, uống thuốc luôn đi."
Nói xong Giang Hiến liền bỏ thuốc vào miệng.
"Tôi đút cho cậu được rồi chứ."
"Cảm ơn chị."
Nhìn cậu ấy nhanh chóng bỏ thuốc xuống, cô chợt nghi ngờ không biết cậu ấy có bị ốm thiệt không, đầu óc vẫn nhanh nhạy như vậy.
Cô đút từng miếng từng miếng cháo, cậu ấy cũng từng miếng từng miếng ăn. Cậu ấy cúi đầu ăn trông thật giống một chú chó xù, cộng thêm vẻ ốm yếu càng đáng thương hơn. Cô không nhịn được mà đưa tay xoa đầu cậu, cảm giác thật tốt. Giây tiếp theo, cô bắt gặp ánh mắt đắc ý của Giang Hiến, vội vàng rụt tay lại.
"Chị, muốn sờ thì cứ sờ, cho chị sờ."
Cậu ấy dịch người lại gần cô, tim cô lại run lên.
"Tôi mới không thèm, sao cậu lại uốn tóc xoăn?"
"Chẳng phải vì theo đuổi chị tôi mới làm tóc thẳng lại sao?"