LIẾC MẮT ĐÃ YÊU: HỌC TỶ, CHẠY ĐÂU CHO THOÁT!

Chương 3: Cô ấy đi xem mắt

{03}

Giang Hiến rất ít khi ở ký túc xá, dù sao ai lại muốn bỏ căn nhà rộng rãi của mình để đến ký túc xá tồi tàn chứ. Nhưng bây giờ cậu lại suốt ngày ở ký túc xá.

 

Việc Giang Hiến thường xuyên ở kí túc xá, Ngô Úy còn cảm thấy không quen hơn cả người trong cuộc. Ngày nào cũng bị tên này hỏi đông hỏi tây, Ngô Úy thật sự sợ có ngày nhà mình bị "trộm" mất đồ.

 

Giang Hiến đang chán chường nằm lướt điện thì bỗng dừng lại.

"Này, chị cậu có ý gì đây?"

"Để em xem, chắc lại là mẹ em lại sắp xếp xem mắt cho chị ấy rồi. Cái dòng trạng thái ủ rũ này chị ấy chỉ đăng khi nào bị bắt đi xem mắt thôi."

 

"Xem mắt? Ở đâu?"

"Sao em biết được."

"Mau hỏi."

 

Dưới ánh mắt đe dọa của Giang Hiến, Ngô Úy đành phải đi hỏi.

Vừa nghe Ngô Úy nói địa chỉ, Giang Hiến liền chạy ra ngoài. Khi Giang Hiến đến nơi, vừa lúc cô đang ngại ngùng mặt đối mặt với người đàn ông kia.

 

Cô vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh nghe gã đàn ông đó ba hoa chích chòe, lời chửi thầm trong lòng chắc có thể quấn quanh trái đất ba vòng. Nếu không phải vì tiếc tiền và ly cà phê ở quán này rất ngon, cô thật muốn hắt lên mặt hắn ta.

 

"Tôi thấy là con gái thì vẫn nên biết nội trợ chăm lo việc gia đình. Cửa hàng của cô có lời không? Có phải vẫn cần bố mẹ hỗ trợ không? Tôi thấy sau khi chúng ta kết hôn..."

 

"Chú à, người ta chỉ là nhận lời bố mẹ đi ăn với chú một bữa, chứ không phải đồng ý lời cầu hôn của chú đâu."

 

Cô không bị gã đàn ông trước mặt chọc cười, mà bị câu "chú à" của Giang Hiến chọc cười. Nhìn gã đàn ông béo ú đối diện, càng làm nổi bật vẻ đẹp trai của Giang Hiến.

 

"Mày là ai? Nhãi con kia."

Gã đàn ông kia rõ ràng có chút tức giận, đứng phắt dậy. Không đứng lên không biết, đứng lên cô mới giật mình, sao mà lùn thế.

"Tao là bố mày đấy, đồ lùn. Chị, chúng ta đi thôi."

 

Cô còn chưa kịp phản ứng đã bị Giang Hiến kéo dậy đi ra ngoài, bỏ lại gã đàn ông béo ú đang chửi bới om sòm phía sau.

 

"Chị, sao chị lại đi xem mắt với loại người này? Hắn ta vừa xấu vừa lùn, lại còn gia trưởng, chị đang vội yêu đương à?"

"Chị không vội, mẹ chị vội. Trước đây chị cũng từng có bạn trai..."

Cô vẫn đang tự nói, không để ý đến ánh mắt của Giang Hiến đã thay đổi khi nghe thấy từ "bạn trai".

 

"Mà mới chỉ yêu đương mập mờ, nắm tay cũng thấy ngượng, rồi chị liền chia tay."

Nghe đến đây, Giang Hiến mới thấy thoải mái hơn một chút.

"Dù sao yêu đương ngắn ngủi, chị cũng không nói với bố mẹ và Ngô Úy, cho nên...cho nên mẹ chị nghi ngờ chị có vấn đề về giới tính... bà ấy cứ giục chị tìm bạn trai. Chị nói chuyện này đâu phải như đi chợ mua cải bắp, nào có dễ dàng như vậy."

 

"Đúng, hơn nữa chị ưu tú như vậy, sao có thể tùy tiện tìm một người đàn ông được."

Cô thấy cậu em này không chỉ đẹp trai, mà còn có mắt nhìn người đấy nhỉ.

Vừa mới ra khỏi quán được một đoạn, mẹ cô đã gọi điện đến, đau đầu quá.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận